Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 3 - Chương 3: Nhà Báo Ngoài Cổng

Chương 3: Nhà Báo Ngoài Cổng

Trình Vi không trả lời ngay. Trong màn hình máy tính trước mặt cô, đoạn camera tầng ba vẫn đứng ở mốc 21:47, sạch đến mức giống như bảy phút trước đó chưa từng tồn tại. Trong điện thoại, Hứa Ninh cũng im lặng, không thúc, không lặp lại câu hỏi vừa ném vào giữa phòng giám định lúc gần sáng. Sự kiên nhẫn ấy làm cô cảnh giác hơn một giọng nói nóng nảy. Người nóng nảy thường muốn thắng khoảnh khắc. Người kiên nhẫn thường đã chuẩn bị sẵn đường lui.

Cô đặt bút xuống cạnh biên bản bảo lưu, nhìn Chu Mẫn đang đứng cách đó vài bước. Cô ấy nghe thấy cái tên Nhật Báo Hải Minh thì mặt lập tức đổi sắc, hai tay siết vào mép áo blouse như thể chỉ cần buông ra, toàn bộ chuyện trong đêm sẽ rơi xuống sàn. Trình Vi bật chế độ ghi chú cuộc gọi trên điện thoại cơ quan, nhưng không bật loa. Cô nói, giọng thấp và đều: “Tôi không xác nhận bất kỳ tài liệu nào anh đang có qua điện thoại.”

Đầu dây bên kia khẽ vang một tiếng thở. “Tôi hiểu nguyên tắc của chị. Nhưng nếu một trong hai bản là giả, người ký tên trên đó đang là chị.” “Vì vậy tôi càng không nói ngoài quy trình.” Trình Vi nhìn tờ bản sao kết luận thứ hai nằm trong bìa hồ sơ trong suốt. Dòng tên cô ở cuối trang vẫn sắc như một mũi kim. “Anh có thể gửi câu hỏi chính thức đến trung tâm. Nếu anh đã có tài liệu, anh cũng biết việc công bố một bản kết luận chưa kiểm chứng sẽ khiến người chết bị kéo thêm một lần qua miệng người sống.”

Hứa Ninh im thêm một nhịp. Khi anh nói lại, sự tỉnh táo trong giọng không mất đi, nhưng có thứ gì đó cứng hơn nằm bên dưới. “Tôi không gọi để ép chị xác nhận. Tôi gọi vì trước khi hỏi An Tâm Viện, tôi cần biết người có tên trên báo cáo có còn giữ được một câu không bị sửa hay không.” Câu đó chạm vào Trình Vi theo cách khó chịu. Nó quá giống một lời kích. Cũng quá giống một lời thật. Cô ghét nhất những câu vừa có thể dùng làm mồi nhử, vừa có thể dùng làm dây cứu người.

“Anh đang ở đâu?” cô hỏi. Hứa Ninh đáp ngay: “Ngoài cổng Trung tâm Giám định Hải Minh.” Chu Mẫn ngẩng phắt đầu. Ngoài cửa kính, hành lang vẫn trắng, dài và vắng, nhưng Trình Vi bỗng nghe rõ hơn tiếng mưa còn sót lại trên mái hiên tầng một. Hứa Ninh nói tiếp: “Tôi không vào nếu chị không đồng ý. Tôi cũng không mang máy quay.” “Một nhà báo đứng ngoài cổng lúc bốn giờ rưỡi sáng thường không phải để ngắm biển tên cơ quan.” “Đúng,” anh nói. “Tôi đến để hỏi chị nên bảo vệ người chết bằng im lặng hay bằng cách kiểm chứng đúng.”

Trình Vi tắt mắt khỏi màn hình camera. Cô không thích câu hỏi ấy. Nó đặt cô vào một trong hai phía quá sạch sẽ, trong khi thực tế nghề nghiệp luôn đầy dấu chân lẫn bùn. Im lặng có thể là che giấu. Nhưng nói ra sai chỗ cũng có thể phá hỏng chứng cứ. Cô từng nhìn một câu nói bị cắt khỏi ngữ cảnh và biến thành bằng chứng chống lại người đã nói nó. Từ đó, cô học được rằng sự thật không chỉ cần đúng, nó còn phải sống sót qua cách người ta đưa nó ra ngoài.

Cô nói với Hứa Ninh: “Đứng yên ở đó. Nếu anh gọi cho An Tâm Viện trước khi làm rõ nguồn và tính toàn vẹn tài liệu, anh chỉ báo cho họ biết cần xóa thứ gì tiếp theo.” Đầu dây bên kia yên lặng trong nửa giây, rồi Hứa Ninh bật ra một tiếng cười rất nhẹ, không vui. “Cuối cùng chị cũng nói một câu giống người đang điều tra.” “Tôi không điều tra thay cảnh sát.” “Tôi biết. Chị giữ dấu vết. Tôi tìm người đã giẫm lên nó.” Trình Vi ngắt lời: “Anh tìm bằng cách hợp pháp. Nếu không, dấu vết anh tìm được chỉ là thứ họ dùng để bóp chết bài của anh.”

Cô kết thúc cuộc gọi trước khi anh kịp trả lời thêm. Không phải vì muốn thắng, mà vì phòng giám định không phải nơi để một nhà báo vô hình ngồi cạnh hồ sơ người chết. Trình Vi lưu ghi chú thời gian cuộc gọi, ghi vào sổ trực: 04:32, phóng viên Hứa Ninh liên hệ về hồ sơ HM-ATV-0927, chưa xác nhận nội dung tài liệu, chưa cung cấp thông tin chuyên môn. Những dòng chữ khô khan ấy là lớp cửa mỏng nhưng cần thiết giữa cô và cơn lũ ngoài kia.

Chu Mẫn nói rất nhỏ: “Chị định gặp anh ta thật à?” Trình Vi đóng nắp bút. “Chị định biết vì sao anh ta có hai bản kết luận trước khi trung tâm kiểm tra xong log.” “Nhưng nếu chị xuống, chị Lâm sẽ nghĩ…” “Chị Lâm đã nghĩ rồi.” Câu nói làm Chu Mẫn cúi mặt. Trình Vi nhìn cô ấy vài giây, rồi thêm: “Em ở lại đây. Đừng mở bất kỳ file nào từ An Tâm Viện nữa. Đừng trả lời tin nhắn. Nếu người đó hỏi ‘xong chưa’, em trả lời rằng mọi trao đổi phải qua thư công vụ.” Chu Mẫn gật đầu, nhưng đầu ngón tay vẫn run. Có những người không phản bội vì xấu. Họ phản bội vì quá sợ đứng một mình trước một cánh cửa đã khóa.

Trình Vi cầm điện thoại cơ quan, không cầm hồ sơ giấy. Trước khi xuống tầng, cô gửi một email ngắn cho phòng hành chính và cho Lâm Tuệ: yêu cầu bảo toàn máy trạm HC-01, khóa tài khoản trinhvi.gd khỏi mọi thao tác xuất văn bản cho đến khi kiểm tra xong, lưu nguyên trạng camera hành lang từ 03:30 đến 04:10. Cô biết email đó sẽ khiến Lâm Tuệ không hài lòng. Nhưng một yêu cầu bằng văn bản, gửi đúng người, đúng thời điểm, luôn khó bị bóp méo hơn một câu nói trong phòng kín.

Cô vừa ra khỏi thang máy tầng một thì điện thoại reo. Lâm Tuệ. Trình Vi bắt máy. Giọng Lâm Tuệ lần này tỉnh hơn nhiều so với mười phút trước, có lẽ vì hai chữ ‘nhà báo’ đủ thay cà phê đánh thức cả một hệ thống. “Em đang đi đâu?” “Xuống cổng.” “Vi, dừng lại.” Lâm Tuệ nói không lớn, nhưng từng chữ có lực ép của chức vụ. “Nếu em gặp phóng viên lúc này, mọi thứ sẽ thành khủng hoảng truyền thông. Em muốn trung tâm bị kéo lên báo trước khi có kết quả kiểm tra nội bộ à?”

Trình Vi đứng lại dưới mái hiên. Bên ngoài, sân trung tâm ướt đẫm ánh đèn bảo vệ. “Em không cung cấp tài liệu. Em không xác nhận kết luận. Em gặp để yêu cầu anh ta chưa liên hệ An Tâm Viện cho đến khi bảo toàn xong dữ liệu.” “Em nghĩ một nhà báo sẽ nghe em?” “Nếu anh ta không nghe, ít nhất em có bản ghi rằng em đã cảnh báo nguy cơ phá hủy chứng cứ.” Lâm Tuệ hít vào. “Em đang tự đưa mình vào thế bị nghi rò rỉ hồ sơ.” Trình Vi nhìn qua lớp kính cửa chính. Ngoài cổng sắt, một người đàn ông mặc áo khoác tối màu đứng dưới mái che nhỏ của bảo vệ, tay cầm ô gập, không có máy quay, không có ekip. “Không,” cô nói. “Người dùng tên em tạo bản giả mới là người đưa em vào thế đó.”

Cô cúp máy trong sự im lặng rất ngắn của Lâm Tuệ. Bảo vệ thấy cô đi ra thì vội mở cửa phụ. Gió sau mưa lùa vào lạnh và có mùi kim loại ẩm. Hứa Ninh quay lại khi nghe tiếng chốt cổng. Anh trẻ hơn giọng nói một chút, mắt thâm vì thiếu ngủ, tóc bị mưa làm rối ở trán. Trên cổ anh đeo thẻ nhà báo úp vào ngực áo, như cố tình để nó không trở thành thứ đầu tiên người khác nhìn thấy. Trình Vi dừng bên trong cổng, cách anh một lớp song sắt. Khoảng cách ấy vừa buồn cười vừa cần thiết.

“Bác sĩ Trình,” Hứa Ninh nói. “Phóng viên Hứa,” cô đáp. Không ai đưa tay ra. Không ai giả vờ đây là một cuộc gặp bình thường. Hứa Ninh lấy từ túi áo ra một phong bì nhựa mỏng, nhưng chỉ giữ trong tay, không đưa qua cổng. Trình Vi nhìn thấy mép giấy in, vài dòng mã hồ sơ bị che bởi ngón tay anh. “Tôi không nhận tài liệu từ anh tại cổng,” cô nói trước. “Và tôi sẽ ghi lại cuộc gặp này.” Hứa Ninh gật đầu. “Tôi cũng vậy. Không để trích dẫn, chỉ để bảo vệ cả hai khỏi việc bị nói sai.”

Câu đó khiến Trình Vi nhìn anh lâu hơn một chút. Một nhà báo biết tự bảo vệ khỏi chính nghề của mình thường đáng sợ hơn người chỉ giơ bút hỏi dồn. Hứa Ninh không né ánh mắt cô. “Nguồn của tôi nói bản có dòng vết bầm là bản nháp thật. Bản còn lại được chuyển cho một người bên An Tâm Viện trước khi gia đình nạn nhân được thông báo nhận thi thể. Nếu đúng, đây không chỉ là lỗi nội bộ của trung tâm chị.” Trình Vi đáp: “Nếu nguồn của anh đủ gần để biết thời điểm chuyển bản, anh nên bảo vệ người đó khỏi việc bị lộ vì một cuộc gọi hấp tấp.” “Tôi đang làm vậy.” “Bằng cách đứng trước cổng cơ quan tôi?” “Bằng cách đến một mình.”

Trình Vi không phản bác ngay. Xa xa, phòng bảo vệ có tiếng radio rè rè nói về mưa lớn rải rác trong ngày. Thành phố đang tỉnh dần, còn hồ sơ của bà Tôn đã tỉnh trước tất cả. Cô nói: “Từ giờ đến khi có yêu cầu chính thức, anh không gọi cho An Tâm Viện về hai bản kết luận. Anh có thể hỏi về quy trình tiếp nhận người bệnh, camera, tường trình ca trực, nhưng không nêu chi tiết bản nháp hay vết bầm. Nếu họ biết chính xác chúng ta nhìn thấy gì, họ sẽ biết cần sửa gì.” Hứa Ninh nhíu mày. “Chúng ta?” “Tôi nói nhầm.” “Không,” anh nói, rất khẽ. “Chị không nhầm. Chị chỉ chưa tin tôi.”

Trình Vi thấy trong câu đó có một chút tự tin khiến cô muốn quay vào ngay. Nhưng cô ở lại, vì dưới sự khó chịu ấy là một điểm đúng: cô chưa tin anh, nhưng cô cũng không thể giả vờ anh không tồn tại. Hai bản kết luận đã rời khỏi hệ thống. Camera thiếu đoạn đã được gửi đến bằng một file quá nhẹ. Chu Mẫn bị thúc giục qua tin nhắn. Mọi thứ đang đi ra khỏi phòng giám định nhanh hơn quy trình có thể khép lại. Nếu cô chỉ đứng trong phòng và viết đúng, có thể lần này người ta sẽ viết sai nhanh hơn cô.

“Anh lấy được hai bản kết luận từ ai?” cô hỏi. Hứa Ninh lắc đầu. “Tôi không thể nói.” “Vậy anh cũng đừng mong tôi xác nhận bất cứ điều gì.” “Tôi không mong chị xác nhận. Tôi muốn chị nghe một chuyện khác.” Anh hạ phong bì xuống, giọng nghiêm lại. “Bà Tôn không phải người đầu tiên. Trong sáu tháng qua, tôi theo ba ca tử vong ở các cơ sở chăm sóc tư nhân tại Hải Minh. Đều là người già. Đều được ghi là tai nạn hoặc suy kiệt đột ngột. Đều có một đoạn camera hỏng, một bản tường trình sạch bất thường, và một câu trong hồ sơ y tế được viết lại theo hướng không có ngoại lực.”

Không khí ngoài cổng bỗng lạnh hơn. Trình Vi không hỏi ngay ba ca ấy là ai. Một phần vì cô biết nếu hỏi, cô đã bước thêm một bước ra khỏi vùng an toàn nghề nghiệp. Một phần vì trong đầu cô, cụm từ “ba ca tử vong” đã tự tìm chỗ đứng cạnh tờ kết luận giả trên bàn thép. Hứa Ninh nhìn cô qua lớp song sắt, không thúc, không thắng thế. Anh chỉ nói tiếp, chậm hơn: “Tôi đến tìm chị vì trong ba vụ trước, không ai giữ được bản nháp đầu tiên.”

Trình Vi nghe tiếng điện thoại trong tay mình rung lên. Tin nhắn từ Lâm Tuệ hiện trên màn hình: Quay vào ngay. Không trao đổi thêm. Cùng lúc đó, Hứa Ninh lấy một tờ giấy nhỏ từ phong bì, gấp làm đôi, để lên bệ đá phía ngoài cổng chứ không đẩy qua. “Tôi không yêu cầu chị nhận nó bây giờ,” anh nói. “Nhưng nếu chị muốn biết vì sao bản báo cáo của bà Tôn phải bị sửa nhanh như vậy, hãy nhìn ba cái tên này trước khi trung tâm kịp gọi nó là lỗi quy trình.”

Trình Vi không chạm vào tờ giấy. Cô chỉ nhìn nó nằm dưới ánh đèn cổng, mép giấy ướt dần vì hơi mưa, như một mảnh báo cáo bị bỏ quên giữa ranh giới bên trong và bên ngoài. Sau lưng cô, cửa kính trung tâm bật mở, tiếng giày của ai đó bước nhanh xuống bậc thềm. Hứa Ninh thu lại ánh mắt, nói câu cuối trước khi lùi một bước: “Không chỉ có bà Tôn, bác sĩ Trình. Có ba vụ tương tự. Và lần này, người ký tên trên dòng bị xóa là chị.”