Chương 24 - Chương 24: Dao Đưa Hồ Sơ
Chương 24: Dao Đưa Hồ Sơ
Sợi chỉ màu tro quanh bọc giấy không buộc nút chết. Lục Thanh chỉ cần kéo nhẹ là lớp giấy dầu sẽ mở, nhưng nàng chưa làm. Bên kia phố, cửa công đường còn mở, hai sai dịch lạ mặt vẫn nhìn sang cỗ xe mui kín. Thẩm Dao đã bước xuống xe; bất kỳ ai cũng có thể thấy nàng vừa trao thứ gì cho một ngỗ tác đang bị cấm tra án. Thanh khép tay quanh bọc giấy, hỏi khẽ: “Bản gốc hay bản sao?”
“Bản sao.” Dao đáp, hơi thở chưa đều nhưng giọng vẫn rõ. “Tôi không mang thứ không thể trả lại.” Thanh nhìn mép tay áo choàng của nàng. Một vệt tro hương trắng bám ở đó, loại người ta rắc ngang khe tủ để biết có ai mở. “Cha cô không chỉ biết tủ hồ sơ bị động.” Thanh nói. “Ông ấy đặt dấu từ trước.” Dao im lặng rồi gật đầu. “Tôi nhìn thấy sau khi đã mở.”
Đỗ Mạnh dẫn hai người vòng qua ngõ bán giấy, vào gian sau của cửa hàng vừa đóng nghỉ trưa. Chủ quán nhận tiền rồi kéo rèm, không hỏi khách mang theo án mạng hay nợ nần. Trong phòng chỉ có bàn cắt giấy, chum hồ và mùi tre ẩm. Đỗ Mạnh chèn then. Thanh lau sạch mặt bàn rồi mới đặt bọc giấy xuống. Bản sao không phải chứng cứ gốc, nhưng nếu dính thêm dấu tay và tro lạ, ngay cả giá trị dẫn đường cũng mất.
Bên trong có bốn tờ giấy mỏng, đều do Dao chép. Nét chữ nhỏ và ngay, nhưng nàng giữ nguyên khoảng trống, phần mép bị cắt và những chỗ mực lệch. Tờ thứ nhất là mục lục hồ sơ một chi thứ Hầu phủ ba năm trước; tờ thứ hai ghi người ra vào cửa tây; tờ thứ ba là phiếu lĩnh xe mui kín; tờ cuối chỉ có tám dòng, mất phần ký nhận.
Thanh đọc từ tờ đầu. Nguyệt Nương được ghi là người của viện Nhị phu nhân, vào phủ trước khi chết bốn tháng. Bên cạnh tên nàng có dấu khoanh son đã nhạt. Những người khác đều ghi quê quán hoặc người bảo lĩnh; riêng nàng chỉ có hai chữ “tạm nhập”, phía dưới thêm: “Chờ đối phiếu cũ.” Dao giải thích người hầu mua đứt phải có văn khế, còn người vào tạm phải có phiếu ghi ai đưa, ai nhận và ngày hoàn trả. Phiếu ấy không còn trong ngăn cùng loại.
“Bị lấy đi, hay chưa từng có?” Đỗ Mạnh hỏi. “Nếu không có, quản sự không thể cho nàng qua cửa nội viện.” Dao chỉ tờ cuối. Đó là bản kê các phiếu đã rút khỏi tủ trong tháng Nguyệt Nương chết. Sáu dòng ghi rõ lý do. Dòng thứ bảy bỏ trống tên. Dòng thứ tám là phiếu của Nguyệt Nương, bị rút vào sáng sau khi nàng chết; người nhận chỉ ký một nét họ Thẩm, không đủ nhận ra thuộc chi nào.
Thanh đặt tờ ghi cửa tây cạnh phiếu lĩnh xe. Canh hai đêm mồng chín, một xe mui kín vào phủ rồi rời đi gần canh ba. Phiếu lại khai xe chở hai cuộn rèm cũ và một hòm gỗ rỗng từ ngoài vào kho sân sau. Hòm rỗng không cần xe kín, rèm cũ cũng không cần bốn gia đinh khiêng. Người áp xe được ghi là quản sự viện Nguyệt Nương, nhưng sổ trực của viện lại nói hắn đứng ở linh đường suốt canh hai.
“Một người không thể cùng đứng ở hai nơi.” Đỗ Mạnh nói. “Trừ khi một quyển sổ được viết lại để hắn đứng đúng chỗ cần đứng.” Thanh đáp. Nàng dừng ở một vệt mực xiên sát mép tờ sao. Dao cho biết trang gốc đã bị dao cắt. Thanh ghép khoảng cách dòng giữa phiếu xe và bản kê rút hồ sơ. Hai tờ từng được kẹp liền nhau; khi người ta cắt bỏ phần nơi đi và người giao trên tờ trên, lưỡi dao ăn xuống tờ dưới, để lại một phần nét chữ.
Thanh lấy than mềm, không chà lên bản sao mà chỉ đánh dấu các khoảng cách trên một mảnh giấy khác. Nửa nét còn lại giống phần cuối của chữ “Hương”. Phỏng đoán một chữ chưa đủ để dẫn người đến kỹ quán, nhưng Dao đã chép thêm một chi tiết ở góc dưới tờ lĩnh xe: dấu hiệu của người cho thuê xe. Đó là hình một ngọn đèn có ba tua, bên cạnh có bốn chữ rất nhỏ: “Lưu Hương hồi xa” — xe trả về Lưu Hương.
Trong phòng, tiếng nước hồ nhỏ xuống chum nghe rõ từng giọt. Đỗ Mạnh nhìn Dao. “Kỹ quán cho Hầu phủ mượn xe?” “Không chỉ xe.” Dao nói. “Sổ chi dùng của viện Nhị phu nhân có khoản trả bạc cho Lưu Hương bốn tháng trước ngày Nguyệt Nương chết. Dòng ấy bị gạch thành tiền mua hương liệu. Tôi chưa kịp chép vì quản sự đã đến hành lang.” Nàng chạm vào tên kỹ quán rồi rút tay lại. “Nguyệt Nương có thể được đưa từ đó vào phủ. Đêm nàng chết, xe của nơi ấy lại vào cửa tây.”
Bốn tờ giấy chưa chứng minh Lưu Hương bán người hay tham gia giết Nguyệt Nương. Xe có thể bị mượn, khoản bạc có thể mang nghĩa khác. Nhưng các chi tiết ghép thành một đường đi bị nghiệm trạng xóa: người vào phủ không có văn khế, phiếu bảo lĩnh bị rút sau khi chết, xe kín xuất hiện đúng canh giờ thi thể có thể bị chuyển, rồi phần nơi đi bị cắt khỏi giấy. “Không dùng bản sao này để buộc tội Lưu Hương.” Thanh nói. “Chỉ dùng nó để biết phải tìm bản ghi độc lập ở đâu.”
Dao ngẩng lên. “Nếu đợi đủ phép, cha tôi sẽ đốt bản gốc.” “Nếu đưa bản sao ra công đường, Trịnh Bỉnh chỉ cần hỏi ai mở tủ Hầu phủ. Khi ấy ông ta không cần bác chữ trên giấy, chỉ cần bắt người lấy nó.” Thanh gấp các tờ theo nếp cũ. “Ta cần sổ xe, lời người đánh xe hoặc một bản khế tại Lưu Hương. Thứ không nằm trong tay Hầu phủ và nha môn.” Dao hiểu Thanh không vứt bỏ chứng cứ, chỉ không để nàng đứng đầu tiên trước lưỡi dao của gia tộc.
“Tôi trở về, họ sẽ lục phòng.” Dao nói. “Kỷ Hòa không ở đó, nhưng những người từng giúp tôi đưa thư vẫn còn.” Thanh hiểu Dao sợ một nha hoàn giữ cửa hoặc bà vú già bị kéo ra nhận tội thay. “Cô phải về trước khi họ có cớ đóng cổng vì cô bỏ phủ.” Thanh đáp. “Về để giữ họ, không phải để nộp lại lời khai.” Đỗ Mạnh thở nặng. “Cô ấy vừa trốn ra, giờ lại quay vào?” “Không quay vào, Hầu gia sẽ cho người lục cả những con đường chúng ta còn cần.”
Dao nhìn Thanh rất lâu. “Nếu lần này tôi bị giữ lại?” Thanh đặt bọc hồ sơ vào lớp áo trong. Tay nàng chạm qua cổ tay Dao, đủ nhận ra da người kia lạnh. “Thì đừng tìm cách gửi thêm giấy.” Nàng nói. “Giữ mình còn sống. Hồ sơ có thể chép lại. Người thì không.” Dao khép những ngón tay vừa được buông ra, rồi nói: “Lưu Hương treo đèn đỏ ở ngõ Phù Dung. Ban ngày cửa chính đóng, nhưng bếp sau nhận than vào giờ Thân.”
Tiếng gõ cửa vang lên ba lần, ngừng một nhịp rồi thêm một lần. Đỗ Mạnh rút đoản côn trước khi hỏi. Người bên ngoài là một tiểu sai hắn quen ở nhà lao, mặt tái và cổ áo ướt mồ hôi. Hắn chỉ hé cửa đủ cho người kia lọt vào. Tiểu sai không nhìn Dao, cúi sát tai Đỗ Mạnh nói mấy câu. Sắc mặt hắn đổi hẳn. “Tạ Văn Nhai có lệnh chuyển lao.” Hắn nói với Thanh. “Canh ba đêm nay đưa sang ngục phía bắc. Lệnh vừa đóng dấu, nhưng người áp giải đã được gọi từ sáng.”
“Lệnh có ghi lý do?” “Thẩm tra lại án cũ.” Đỗ Mạnh cười lạnh. “Một người yếu đến mức đi ba bước phải vịn tường, lại chọn canh ba chuyển qua nửa thành.” Thanh không cần hỏi thêm. Một tù nhân biết sổ giao người được chuyển khỏi nơi Đỗ Mạnh còn chen tay vào, trên đường đi có thể chết vì ngã xe, trúng gió hoặc chống lệnh. Trịnh Bỉnh đã mất một trang lịch giả trước mặt nhiều người, giờ ông ta sẽ không để một cái miệng thật sống đến lúc mở công đường lần nữa.
Ba việc ép vào cùng một khoảng canh giờ: đưa Dao về trước khi Hầu phủ đóng cổng, giữ bản sao khỏi tay nha môn và ngăn Tạ Văn Nhai bị chuyển. Lưu Hương chỉ cách hai phường, nhưng đi lúc này sẽ dẫn người theo dõi thẳng tới đó. Thanh giao bọc giấy cho Đỗ Mạnh giấu vào đáy hộp dụng cụ, rồi dặn tiểu sai trở về như chưa từng rời chỗ. “Chỉ nhớ giờ người áp giải đến và ai cầm lệnh. Đừng cản.” Nàng nói. “Cản bây giờ, họ đổi người khác và chúng ta mất cả giờ lẫn tên.”
Ngoài ngõ, bánh xe nghiến trên đá xanh rồi dừng trước cửa hàng. Trên rèm có gia huy Vĩnh An Hầu phủ, bốn góc đều có hộ vệ cưỡi ngựa. Dao kéo mũ áo choàng thấp xuống nhưng không lùi. “Cha tôi nhanh hơn tôi nghĩ.” Nếu đưa Dao chạy, Hầu phủ sẽ có cớ gọi đó là bắt cóc tiểu thư; nha môn sẽ lục nơi ở của Thanh và mọi chỗ Đỗ Mạnh từng lui tới. Dao tự mở then, bước ra trước khi hộ vệ đập cửa. Trước khi rèm xe khép lại, nàng quay đầu nhìn Thanh một lần, không cầu cứu, cũng không hứa sẽ lại ra được.
Cỗ xe vừa rời ngõ thì hai sai dịch nha môn xuất hiện ở đầu kia. Người trước cầm lệnh đóng ấn đỏ, người sau mang hộp gỗ thu thẻ nghề. Thanh nhìn mực trên lệnh và thấy nó đã khô từ lâu. Trịnh Bỉnh không viết sau cuộc đối chất; ông ta đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ nàng chạm đến trang giấy không nên chạm. Sai dịch đọc lớn: “Ngỗ tác Lục Thanh tự tiện lấy hồ sơ, gây nhiễu công vụ, tạm đình chức chờ xét. Lập tức giao thẻ nghề, không được khám nghiệm, vào kho án hoặc tiếp xúc phạm nhân.”
Người thứ hai mở hộp gỗ. Lục Thanh đưa tay vào áo, chạm đến thẻ nghề lạnh ngắt bên hông. Trong hộp dụng cụ phía sau Đỗ Mạnh, bốn tờ sao chép vẫn nằm yên; trên một tờ có tên Lưu Hương, còn trong nhà lao một người biết đường giao nữ tử sắp bị đưa đi trước canh ba. Nàng rút thẻ ra, nhưng chưa đặt xuống. “Biên nhận.” Thanh nói. “Ghi rõ các ngươi thu thẻ vào giờ nào, theo lệnh ký lúc nào, và ai sẽ chịu trách nhiệm nếu phạm nhân Tạ Văn Nhai chết trong thời gian ta bị cấm tiếp xúc.”
