Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 49 - Chương 49: Đường Hầm Cũ

Lệnh kiểm tra đường hầm được phê chuẩn lúc bảy giờ mười sáu, kèm điều kiện đội công trình phải xác nhận từng đoạn an toàn trước khi người ngoài tổ cứu hộ đi xuống. Khi xe của Huy dừng bên hàng rào Bến Kho Cũ, sương từ mặt sông vẫn phủ mỏng các mái tôn. Trên sân, một kỹ thuật viên đang thử chốt của cửa dốc đã bị sơn chồng nhiều lớp. Chốt bật, bánh dẫn trượt nửa vòng, đối trọng dừng lại. Ba tiếng kim loại vang cách nhau không đều. Trạch Hành nghe qua tai nghe kiểm âm nhưng không nói đó là âm thanh trong bản ghi của Minh Thư. Anh yêu cầu ghi lại vị trí micro, lực tác động và trạng thái cửa trước khi so sánh. Sáu năm đã đủ dài để một ký ức tự mài cho vừa mọi thứ nó muốn tin.

Huy dựng điểm chỉ huy ở gian bán vé cũ, nơi còn nhìn được cửa bên hông và toàn bộ lối xuống sân khấu. Hai đội được chia rõ: đội một khảo sát đường dốc từ kho chính, đội hai tiếp cận nắp bảo trì ven sông. Cứu hộ mang máy đo khí, dây dẫn đường, camera bò và thiết bị quét mặt cắt; y tế chờ trên mặt đất. An Nhiên phụ trách khu tiếp nhận nếu có người được tìm thấy, đồng thời giữ một kênh riêng với đội dưới hầm để tránh hỏi dồn nạn nhân ngay tại hiện trường. Trạch Hành được phép xuống sau khi đoạn đầu được xác nhận, với điều kiện không rời Huy và không đi trước người kiểm tra kết cấu. Huy đọc điều kiện ấy trước toàn đội. Trạch Hành đáp ngắn: “Tôi rõ.” Anh không thấy bị xúc phạm. Lần đầu tiên, việc có người nói ranh giới thành tiếng khiến anh dễ thở hơn.

Cửa dốc nằm sau tấm phông sân khấu mục, rộng vừa một xe tải nhỏ. Hồ sơ cải tạo ghi nó đã bị hàn kín sau trận ngập sáu năm trước, nhưng đường hàn chỉ có ở mép ngoài. Bên trong, bốn bu-lông neo từng bị tháo rồi lắp lại; lớp mỡ trên trục bánh dẫn mới hơn lớp bụi quanh nó. Kỹ thuật viên điện phát hiện một bó dây mảnh chạy song song đường nguồn cũ, chui vào hộp điều khiển không có trong bản vẽ. Mọi thứ được chụp, đánh dấu và lấy mẫu trước khi ai chạm sâu hơn. Trong hộp có một mô-đun trễ cơ điện, mặt nhựa ố vàng, dán nhãn viết tay “BELL-2 / 480”. Tám phút. Nhưng nó không nói “chuông” là chuông nào, cũng không chứng minh mô-đun này đã có mặt vào đêm Minh Thư mất tích.

“Không cấp điện lại,” Trạch Hành nói. “Tách mạch và quay cơ cấu bằng tải giả.” Người kỹ thuật gật đầu, lắp bộ nguồn độc lập chỉ đủ kích từng chốt. Micro được đặt đúng khoảng cách ước tính từ vị trí Minh Thư có thể đứng ở cửa bên hông, dựa trên bức ảnh và bản vẽ cũ. Lần thứ nhất, tiếng chốt quá sắc vì cửa chưa chịu tải. Lần thứ hai, họ treo đối trọng mô phỏng khối lượng cánh cửa. Trình tự hiện lên rõ hơn: chốt nhả, bánh thép vượt qua một rãnh mòn, đối trọng đập vào cữ cuối. Ba âm thanh, ba nguồn khác nhau, cùng độ trễ tương đối với bản ghi cũ. Trạch Hành nhìn hai phổ âm đặt cạnh nhau. “Tương thích với cùng loại cơ cấu và khoảng cách gần,” anh nói. “Chưa đủ để khẳng định đây chính là cửa đã phát âm trong bản ghi.” Huy nhắc kỹ thuật viên ghi nguyên câu đó vào biên bản. Cách dùng từ thận trọng không làm manh mối yếu đi. Nó giữ cho manh mối sống được đến lúc ra khỏi phòng điều tra.

Cửa dốc được nâng bằng hệ thống cứu hộ, từng gang tay một. Sau lớp thép là luồng khí lạnh mang mùi bùn, dầu cũ và kim loại ướt. Đội một thả đầu dò xuống trước. Oxy thấp ở đáy dốc nhưng chưa dưới ngưỡng cấm; khí độc dao động gần hố thoát nước. Họ dựng quạt hút, chờ thông khí rồi mới tiến vào. Trạch Hành đứng trước vạch đỏ trên nền, nghe từng báo cáo qua loa. Anh có thể nhìn thấy khoảng tối ngay sau vai người cứu hộ, nhưng không bước qua. An Nhiên đứng bên cạnh, tay giữ bảng danh sách nhân sự. “Đợi không có nghĩa là đứng ngoài cuộc,” cô nói. Anh không nhìn cô. “Tôi biết.” “Lần này anh đang làm như thể anh biết.” Câu nói không dịu dàng, nhưng đủ để kéo mắt anh khỏi miệng hầm.

Mười một phút sau, đội trưởng cứu hộ xác nhận ba mươi mét đầu an toàn có điều kiện. Trạch Hành xuống cùng Huy và kỹ sư kết cấu. Nước phủ qua đế giày, mỗi bước tạo một tiếng ép bùn ngắn rồi bị mái vòm nuốt mất. Hai bên tường còn các móc treo cáp và ký hiệu sơn của khu cảng cũ. Ở mét thứ mười tám, bản vẽ cho thấy đường hầm đi thẳng ra hành lang ven sông, nhưng âm thanh trong tai nghe hiện trường lại có một phần vọng sang phải. Trạch Hành dừng, không tách khỏi dây. Anh giơ tay báo Huy, rồi gõ nhẹ cán đèn vào tường. Tiếng trả về đặc ở nửa trên, rỗng ở sát nền. Huy gọi camera bò tới. Sau khi chụp nguyên trạng, đội công trình gỡ một tấm thép bảo trì bị phủ vữa mỏng và lộ ra một nhánh hẹp không có trên bản vẽ đang dùng.

Nhánh phụ chỉ cao hơn vai người, nghiêng xuống phía sông. Trên sàn có hai rãnh bánh nhỏ, khoảng cách không phù hợp xe tải nhưng vừa một xe đẩy hàng. Không có dấu chân còn mới; nước và bùn đã xóa mọi bề mặt mềm. Tuy vậy, dây điện chạy dọc trần không cùng tuổi với đường hầm. Lớp vỏ nhựa còn dẻo, các kẹp cố định dùng loại đang bán hiện nay. Kỹ thuật viên lấy mẫu, lần theo dây đến một hộp nối nằm sau cột chống. Hộp không mang mã đơn vị, chỉ có ký hiệu ba vạch được khía bằng dao. Trạch Hành nhìn ký hiệu ấy lâu hơn cần thiết, rồi đọc vị trí để người ghi biên bản xác nhận. Anh không chạm vào nó.

Một tiếng bíp dài vang lên từ máy đo khí của đội hai. Huy lập tức yêu cầu tất cả dừng di chuyển. Nồng độ khí độc ở cửa ven sông tăng nhanh theo dòng nước triều đang đẩy ngược vào cống cũ. Kỹ sư kết cấu báo mực nước tại nhánh thấp đã dâng gần bốn phân trong ba phút; nếu tiếp tục, đường lui của đội hai sẽ bị cắt trước khi nguy cơ sập được đánh giá xong. Trạch Hành nghe trong kênh phụ một tiếng động cơ rất thấp từ phía sau bức tường cuối nhánh, đều và sạch hơn mọi âm thanh của công trình bỏ hoang. Bản năng kéo anh về phía trước. Anh siết tay quanh đèn, rồi buông. “Cho camera bò đi tiếp, người rút theo thứ tự,” anh nói. “Không giữ ai lại vì âm thanh đó.” Huy nhìn anh một nhịp, sau đó phát lệnh rút đội hai và đưa camera qua phần nền còn khô.

Camera bò tiến thêm mười bảy mét trước khi gặp một khe sập. Hình ảnh vỡ thành những mảng bụi xám, nhưng micro của nó vẫn truyền được tiếng nước nhỏ, tiếng cánh quạt và một chu kỳ rung đều từ kim loại lớn. Kỹ thuật viên xoay đầu camera qua khe. Phía bên kia không phải cống cụt. Một đường ray hẹp tiếp tục dưới một cửa thép đặt ngang hầm; trên mép cửa có con lăn mới, dây tín hiệu mới và một lớp sơn phủ chưa bạc màu. Khi dòng nước chạm cảm biến ở nền, mô-tơ kéo thử nửa vòng rồi dừng. Ba tiếng kim loại vang lên: chốt, bánh dẫn, cữ đối trọng. Lần này, không ai trong đội cần hỏi Trạch Hành đã nghe thấy gì.

Mực nước tiếp tục tăng. Huy ra lệnh thu camera, niêm phong hộp nối và rút toàn bộ đội khỏi nhánh phụ. Một mảng vữa trên mái rơi xuống ngay sau người cuối cùng, không lớn nhưng đủ làm bụi kín ống kính. Trạch Hành ra ngoài giữa hai người cứu hộ, dây an toàn vẫn móc ở thắt lưng. Khi chân chạm nền sân khấu, anh mới nhận ra mình đã giữ nhịp thở theo tiếng bước của Huy suốt quãng quay lại. An Nhiên kiểm tra nhanh đồng tử và độ tỉnh táo của từng người, không dành cho anh ngoại lệ. “Có chóng mặt không?” “Không.” “Có ý định quay xuống trước khi được phép không?” Huy bật ra một tiếng cười khô. Trạch Hành đáp: “Không.” Lần này, cả hai người đều tin câu trả lời ấy.

Tại điểm chỉ huy, dữ liệu quét laser được chồng lên bản đồ địa chính, bản vẽ thoát nước và sơ đồ khu cảng trước khi giải thể. Nhánh phụ vượt khỏi ranh Bến Kho Cũ gần bốn mươi mét rồi đi dưới một dải đất hẹp giữa lô mười tám và lô hai mươi. Trên hồ sơ hiện hành, dải đất ấy được đánh dấu là khoảng kỹ thuật không xây dựng. Ảnh vệ tinh cũ lại cho thấy từng có một mái kho thấp ở đó; các lần chỉnh lý sau chỉ xóa đường viền công trình mà không ghi biên bản tháo dỡ. Huy gọi cán bộ địa chính xác minh số thửa. Câu trả lời đến sau vài phút: khu đất có chủ sử dụng qua nhiều pháp nhân, nhưng công trình trên đất không có số nhà, không có giấy hoàn công và không xuất hiện trong danh mục kho đang hoạt động.

Kỹ thuật viên mở bản ghi từ camera bò, tách phần tiếng động cơ nền. Tần số điện khớp với nhánh cấp phụ vừa phát hiện ở cửa dốc; dây dẫn không dừng ở Bến Kho Cũ mà đi xuyên theo nhánh hầm. Nghĩa là ở phía bên kia cửa thép vẫn có thiết bị đang được cấp điện. Huy đặt bản đồ lên bàn, dùng bút khoanh khoảng trống giữa hai lô. “Chúng ta chưa có quyền vào phần đất này.” Trạch Hành gật đầu. “Xin bổ sung lệnh, đồng thời cắt khả năng họ biết đường hầm đã bị phát hiện.” “Không cắt điện ngay,” kỹ thuật viên nói. “Mất tải sẽ báo cho người vận hành.” Huy đồng ý giữ giám sát thụ động và lập vòng ngoài kín.

Trạch Hành nhìn đường quét màu đỏ đi từ cửa bên hông, qua đường dốc, xuyên nhánh phụ rồi dừng trước khối công trình không tên. Lời nhắn của Minh Thư không đưa anh đến một nơi đã chết. Nó đưa cả đội đến một hệ thống vẫn còn điện, vẫn còn cửa và vẫn còn người đủ cẩn thận để xóa một nhà kho khỏi giấy tờ mà không phá nó khỏi mặt đất. Huy viết tiêu đề cho yêu cầu khám xét bổ sung: “Công trình không số, tiếp cận qua đường hầm bảo trì cũ.” Bên ngoài, chuông báo giờ từ bến phà bên kia sông vang một tiếng dài. Đồng hồ trên cổ tay Trạch Hành bắt đầu đếm. Tám phút sau, từ sâu dưới nền sân khấu, một cơ cấu kim loại khởi động.