Chương 48 - Chương 48: Đừng Tìm Em Một Mình
Điện thoại rung đúng lúc Trạch Hành đang đo khoảng cách từ mép giấy mắc trong nếp bìa đến đường keo cũ. Âm báo ngắn, nhưng bàn tay anh vẫn dừng trên không. Trên màn hình là tin của Huy: yêu cầu kiểm tra khẩn M-19 đã được chấp thuận; đội tại chỗ bắt đầu tiếp cận trong hai phút. Anh nhìn nét mực xanh chỉ lộ chưa đầy nửa chữ dưới ánh đèn xiên, rồi phủ tấm polyester trong lên cuốn sổ, đặt hai chặn mềm ở hai bên. Lời nhắn đã nằm đó sáu năm. Người có thể còn ở M-19 không có thêm sáu phút để chờ anh đọc quá khứ.
Trạch Hành chuyển sang kênh liên lạc bảo mật. Hình từ camera gắn ngực của đội trưởng hiện lên, rung nhẹ theo từng bước chân ngoài hàng rào. Cổng phụ không khóa nhưng được niêm bằng dây nhựa mới, phía trong là một kho sửa chữa điện lạnh đã ngừng đăng ký hoạt động hơn một năm. Huy đọc lại căn cứ tiếp cận, giờ bắt đầu và thành phần đội. An Nhiên ở xe giám sát, tai nghe chụp kín, trước mặt là biểu đồ bốn mẫu rơ-le đã thu được. “Không có chuyển động ngoài mặt đất,” cô nói. “Nhưng tải điện vừa tăng lại.” Trạch Hành nhìn đường đồ thị dựng lên trong bốn mươi giây rồi hạ. “Chu kỳ vẫn sau nhịp thứ năm?” “Đúng.” “Vậy đừng tản đội theo tiếng máy. Tìm đường dây điều khiển của rơ-le trước.”
Cửa kho mở ra bằng dụng cụ chuyên dụng, không có tiếng người chạy, chỉ có mùi dầu máy và tiếng quạt công nghiệp quay không đều. Ba dãy kệ trống che gần hết tường sau. Đội kỹ thuật xác nhận nguồn điện chính của kho đã bị cắt trên giấy tờ, nhưng một nhánh dây mới vẫn lấy điện từ hộp công tơ phụ. Khi nhân viên hiện trường chạm đầu dò vào bó cáp, loa của Trạch Hành vang năm tiếng tách đều, rồi một tiếng nặng hơn như kim loại kéo qua rãnh. Anh nghe lại trực tiếp, không tăng âm. Tiếng thứ sáu không phát ra từ hộp rơ-le. Nó vọng từ bên trái, chậm hơn chưa đầy một giây.
“Dừng ở vị trí đó,” anh nói. “Cho một người gõ một lần vào tường trái, một người giữ micro sát sàn.” Huy ra lệnh, tiếng gõ truyền về khô và ngắn. Micro sát sàn thu được một dư âm rỗng kéo dài. Đội hiện trường dịch chiếc tủ thép đã bắt vít xuống nền và phát hiện một đường ron vuông bị sơn phủ. Không ai phá ngay. Huy cho chụp nguyên trạng, kiểm tra bản vẽ phòng cháy và gọi thêm kỹ thuật viên mở khóa. Sau lớp cửa bảo trì là một cầu thang hẹp đi xuống khoang kỹ thuật, nơi tiếng quạt nhỏ hơn nhưng mùi thuốc sát khuẩn rõ hơn.
Camera rung mạnh khi người đầu tiên xuống bậc cuối. Một tấm nệm mỏng nằm cạnh máy làm lạnh cũ. Trên đó có một cô gái trẻ, cổ tay không bị trói nhưng da lạnh, nhịp thở nông. Không có ai khác trong khoang. Nhân viên y tế báo còn mạch, đường thở thông, khả năng đã dùng thuốc an thần. An Nhiên không hỏi tên, không ép cô mở mắt. Cô chỉ yêu cầu đội che camera khi khám, ghi lại những câu cô gái tự nói và không nhắc tới mái ấm hay Võ Thành Lâm trước mặt nạn nhân. Khi cáng được đưa lên, tiếng bánh cao su lăn qua ngưỡng cửa phát ra đúng âm kéo kim loại mà M-19 đã gửi ra ngoài. Trạch Hành ghi thời điểm, nguồn âm và khoảng trễ. Mẫu thứ tư không phải nhiễu. Nó là tiếng cửa khoang kỹ thuật mở theo chu kỳ điều khiển.
Huy cho niêm phong toàn bộ M-19, giữ thiết bị rơ-le, hộp công tơ phụ và dữ liệu camera tại chỗ. Cô gái được chuyển tới bệnh viện dưới mã bảo vệ; việc nhận dạng sẽ chờ khi tình trạng ổn định và có người hỗ trợ tâm lý. Trạch Hành không hỏi cô có phải N-17 hay cô gái áo xám trong ảnh. Hai hình ảnh có thể đứng cạnh nhau mà chưa được phép nhập làm một. Khi kênh hiện trường đóng, An Nhiên vẫn còn trên đường dây. “Anh đã chạm vào dải giấy chưa?” cô hỏi. “Chưa.” “Tốt. Huy đang cử cán bộ vật chứng và một kỹ thuật viên tài liệu tới. Đừng mở trước khi họ đến.” Trạch Hành nhìn cuốn sổ dưới tấm phủ trong. “Tôi biết.” “Không. Anh biết quy trình. Tôi đang hỏi anh có làm đúng lời Minh Thư hay không.” Anh im lặng một nhịp. “Tôi sẽ đợi.”
Gần một giờ sau, cuốn sổ được chuyển vào phòng xử lý tài liệu của đội, vẫn trong hộp cứng và có bản ghi bàn giao. Kỹ thuật viên tên Ngọc không cho ai đứng sát bàn. Cô chụp nếp bìa dưới ánh sáng xiên, đo độ ẩm của giấy rồi đặt riêng phần mép bị dính vào một buồng tạo ẩm cục bộ. Huy đứng phía sau lớp kính, hai tay khoanh trước ngực. An Nhiên vừa từ M-19 về, áo khoác còn vương mùi mưa và sát khuẩn. Cô không nói gì khi đứng cạnh Trạch Hành. Sự có mặt của cô khiến căn phòng bớt giống nơi anh từng một mình mở những bản ghi không ai muốn nghe.
Sau mười bảy phút, lớp keo cũ mềm đủ để Ngọc đưa một thìa vi mô dưới mép giấy. Dải giấy hẹp hơn hai ngón tay, gấp ba lần theo chiều dọc. Mỗi lần mở một nếp, cô đều dừng để chụp và đỡ mặt sau bằng màng mỏng. Nét mực xanh hiện dần, chữ nhỏ, nghiêng về bên phải. Trạch Hành nhận ra cách Minh Thư nối chữ “g” với chữ “ì” trước khi đọc được cả câu. Cổ tay mang đồng hồ của anh siết lại, nhưng anh không tiến thêm.
Ngọc đặt dải giấy phẳng dưới kính và đọc mã vật chứng. Huy xác nhận thời gian. Chỉ khi camera đã ghi đủ, cô mới xoay mặt chữ về phía họ. Lời nhắn không dài:
“Anh Hành, nếu anh thấy tấm ảnh, nghĩa là em không quay lại lấy nó. Người trong ảnh đã thấy em. Em nghe họ nói về cửa dốc sau Bến Kho Cũ. Sau chuông tám phút, cửa mở. Ba tiếng kim loại không phải tiếng xe. Đừng tìm em một mình. Tin điều anh nghe, nhưng phải để người khác nghe cùng. MT.”
Trạch Hành đọc hết mà không phát ra tiếng. Trong nhiều năm, anh đã tưởng tín hiệu cuối của Minh Thư là một lời cầu cứu bị anh bỏ lỡ. Dải giấy trước mặt không cầu xin. Nó cảnh báo, sắp xếp thông tin và chừa cho anh một lối quay về với người khác. Ngay cả khi biết mình bị phát hiện, Minh Thư vẫn dành một dòng để ngăn anh bước vào cùng cái bẫy. Cảm giác đau không đến như nhát cắt. Nó giống tiếng ù sau một âm quá lớn, khiến mọi thứ trong phòng vẫn chuyển động nhưng ở rất xa.
An Nhiên đặt bàn tay lên cạnh bàn, không chạm vào anh. “Anh từng nói Minh Thư giấu manh mối vì không còn ai để tin.” Trạch Hành nhìn câu cuối. “Em ấy vẫn tin tôi.” “Và không tin anh sẽ biết dừng.” Huy quay mặt đi, hàm siết cứng. Trạch Hành không phản bác. Sáu năm qua, anh giữ bản ghi trái phép, tự đối chiếu log, tự mang những phần nguy hiểm nhất về phòng riêng. Anh gọi đó là bảo vệ người khác khỏi hậu quả của mình. Minh Thư, từ sáu năm trước, đã gọi đúng tên nó: đi một mình.
Anh yêu cầu Ngọc tạo bản sao độ phân giải cao, giữ nguyên bản trong túi vật liệu trung tính và nhập riêng từng câu vào biên bản, không diễn giải. Sau đó anh gửi cho Huy bản đối chiếu giữa “sau chuông tám phút” trên mặt sau bức ảnh và cùng cụm từ trong lời nhắn. “Cửa dốc” có thể là lối xuống hàng, đường hầm dịch vụ hoặc một cửa cuốn nghiêng; chưa được phép chọn đáp án nào chỉ vì ba tiếng kim loại nghe giống cửa kho. Huy gật đầu. “Tôi sẽ xin hồ sơ xây dựng cũ và bản đồ thoát nước. Không điều người tới trước khi có đường vào hợp pháp.” “Cả hồ sơ phòng cháy trước khi kho đổi chủ,” Trạch Hành nói. “Và danh sách đơn vị từng sửa cửa.” An Nhiên thêm: “Mọi người biết địa điểm nào được truy. Không ai giữ riêng một điểm.”
Huy nhìn thẳng Trạch Hành. “Cậu đưa toàn bộ bản sao sổ cho tổ chung, kể cả phần chưa giải mã.” Đó là điều trước đây Trạch Hành sẽ trì hoãn bằng lý do bảo vệ nguồn. Anh tháo ổ ngoại tuyến khỏi máy, đặt vào túi chống tĩnh điện mới và ghi mã bàn giao. “Tôi giữ một bản kiểm tra chỉ đọc, có log truy cập.” “Được.” “Không ai liên hệ Lâm.” “Được.” “Không đến Bến Kho Cũ trước lệnh.” Huy dừng một chút. “Câu đó tôi phải nói với cậu.” Trạch Hành ký vào dòng cuối. “Tôi nghe rồi.”
Gần sáng, hồ sơ xây dựng cũ được gửi về từ kho lưu trữ thành phố. Bản hiện hành chỉ thể hiện mặt sàn và cửa cuốn phía đông. Bản vẽ trước lần cải tạo đầu tiên có thêm một đường dốc hẹp chạy dưới sân khấu, nối kho chính với hành lang kỹ thuật ven sông. Trên bản vẽ, lối đó bị gạch chéo bằng mực đỏ và ghi “bịt sau ngập”, nhưng không có biên bản nghiệm thu việc bịt kín. Vị trí đầu dốc nằm đúng phía cửa bên hông nơi Minh Thư đã đứng chụp Võ Thành Lâm.
Huy phóng lớn ký hiệu cũ. “Đây không chỉ là cửa giao hàng.” Anh chỉ vào nét đường kéo dài ra ngoài ranh đất. “Nó nối với một đường hầm bảo trì từ thời khu cảng còn hoạt động.” Trạch Hành nghe trong đầu ba tiếng kim loại của bản ghi cũ, nhưng lần này anh không đứng dậy, không cầm chìa khóa và không tự chọn một tuyến đường. Anh nhìn An Nhiên, rồi nhìn Huy. “Xin lệnh kiểm tra đường hầm. Lập hai đội, có cứu hộ và y tế.” Huy gập bản vẽ lại. “Cậu đi cùng chúng tôi, sau khi lệnh xuống.”
Dải giấy của Minh Thư nằm sau lớp kính, dòng mực xanh cuối cùng vẫn rõ dưới ánh đèn. Đừng tìm em một mình. Trạch Hành đặt chiếc đồng hồ cũ xuống cạnh biên bản trong một giây, như thể để người đã viết câu ấy nghe thấy câu trả lời của anh. “Lần này,” anh nói, “không ai đi một mình.”
