Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 37: Lấy thân làm mồi

Chương 37: Lấy thân làm mồi

Bức ảnh Tạ Văn Bác kéo va li rời khỏi tòa nhà luật sư được phóng lớn trên màn hình phòng tiếp khách nhỏ. Dòng nhãn cũ “Tống Kính Thành – lịch trình gặp mặt” nằm chênh ở mép túi hồ sơ màu nâu, chữ đã ố nhưng vẫn sắc như một vết cứa. Tống Nghiên nhìn nó rất lâu. Két 0717-B phía sau lớp cửa bảo vệ vẫn nằm yên trong trạng thái niêm phong, nhưng người mang theo một phần sự thật của cha cô lại vừa bước khỏi vùng có thể khống chế.

“Không được đuổi theo riêng.” Tống Nghiên nói trước khi bất kỳ ai kịp đề xuất. “Thông báo công an tiếp nhận vụ Thanh Mạch và hiệp hội luật sư. Yêu cầu bảo toàn camera, dữ liệu ra vào, lịch trình xe, nhưng không để người của chúng ta tự ý chặn ông ta. Một khi xảy ra xô xát, bên kia sẽ biến chứng cứ thành tranh chấp cá nhân.” Câu ấy không chỉ nói với đội pháp lý, mà cũng nói với Lục Thừa Chu. Anh không phản bác, chỉ nhìn bức ảnh trên màn hình. “Tạ Văn Bác không chạy vì một văn bản mời làm việc. Ông ta chạy vì có người báo trước hoặc có người hứa sẽ nhận ông ta.”

“Thẩm Kính Viễn.” Đường Tư Kỳ ở đầu dây bên kia nói thay cái tên mà mọi người đều nghĩ đến. Tống Nghiên nhắm mắt một nhịp rồi mở ra. “Muốn tìm Tạ Văn Bác, phải làm người nhận ông ta lộ tay. Nhưng Thẩm Kính Viễn không phải người dễ hoảng.” Lục Thừa Chu đặt tay lên cạnh máy tính bảng. “Ông ta chỉ hoảng khi tin rằng người đang nắm kho dữ liệu Vĩnh An chuẩn bị dùng luật sư ấy đổi lấy một lối thoát.”

Phòng nhỏ bỗng im xuống. Tống Nghiên nhìn Lục Thừa Chu, ánh mắt lập tức trở nên sắc hơn. “Anh muốn giả vờ thỏa hiệp.” Lục Thừa Chu đáp: “Không phải thỏa hiệp thật.” “Đối với người ngoài, chỉ cần ảnh anh ngồi cùng phe Thẩm là đủ. Đối với hội đồng quản trị Lục thị, đối với truyền thông, đối với những người đang chờ phiên điều trần, nó cũng đủ.” Cô dừng một chút. “Anh biết cái giá của việc lấy thân làm mồi không?”

“Tôi biết.” Anh nhìn thẳng cô. “Vì vậy lần này tôi nói trước với cô.” Một câu rất nhẹ, nhưng khiến những lời sắc lạnh trong cổ họng Tống Nghiên khựng lại. Trước đây, điều làm cô đau không chỉ là nguy hiểm, mà là việc anh luôn đặt cô ở cuối cùng của sự thật. Bây giờ anh vẫn chọn con đường nguy hiểm nhất, nhưng ít nhất đã không còn dùng im lặng để nhân danh bảo vệ. “Nói trước không làm nguy hiểm biến thành đúng.” Cô nói. “Nhưng khiến cô không phải người cuối cùng biết.” Lục Thừa Chu đáp.

Trần Dung đặt bút xuống. “Nếu đây là kế hoạch điều tra phối hợp, phải có ranh giới. Không tạo chứng cứ giả, không dụ đối phương phạm tội, không hứa hẹn giao dữ liệu thật. Mọi liên lạc phải lưu vết.” Tống Nghiên nhìn bản kiến nghị trên bàn, rồi nhìn túi niêm phong chứa chìa khóa đồng. Cha cô từng dùng cả mạng mình để giữ dữ liệu không rơi vào tay kẻ sai. Nếu bây giờ cô vì sợ Lục Thừa Chu bị hiểu lầm mà bỏ qua cơ hội này, thì đó không phải tỉnh táo.

“Tôi không phản đối kế hoạch.” Cô nói chậm rãi. “Nhưng tôi đặt điều kiện. Nội dung tiếp xúc phải được lập thành bản ghi nhớ trước khi gửi ra ngoài, Trần luật sư lưu một bản. Chu Dịch không được tự ý thay đổi câu chữ. Nếu bên kia yêu cầu anh ký bất kỳ thứ gì liên quan đến kho dữ liệu Vĩnh An, anh phải dừng ngay.” Cô nhìn Lục Thừa Chu. “Và sau cuộc gặp, dù kết quả xấu đến đâu, tôi phải biết toàn bộ.” Lục Thừa Chu gật đầu. “Được.”

Chu Dịch soạn một thư mời thương mại ngắn theo đúng ranh giới Trần Dung đặt ra. Nội dung không nhắc đến đầu hàng, cũng không hứa giao dữ liệu. Nó chỉ nói Lục thị sẵn sàng thảo luận “phương án ổn định tranh chấp trước phiên điều trần”, trong đó có danh sách nhà cung cấp phụ trợ của Vĩnh An, tên Cầu An và các tài liệu có thể ảnh hưởng đến việc thẩm tra giao dịch thâu tóm. Khi thấy hai chữ Cầu An được đặt rất kín trong đoạn thứ hai, Tống Nghiên hiểu vì sao Lục Thừa Chu nói Thẩm Kính Viễn sẽ động.

Thư được gửi từ tài khoản công vụ của Chu Dịch, đồng thời sao lưu cho Trần Dung. Chưa đầy mười hai phút sau, phản hồi đến. Người trả lời là trợ lý đặc biệt của Thẩm Kính Viễn: Chủ tịch Thẩm trân trọng thiện chí ổn định ngành dược của Lục tổng, tối nay có thể gặp tại khách sạn Cẩm Tú, phòng trà tầng hai mươi tám, mong cuộc gặp giữ kín để tránh truyền thông hiểu sai. Đường Tư Kỳ cười lạnh trong điện thoại. “Mười hai phút. Nhanh hơn cả gọi món.” Tống Nghiên không cười. “Điều đó chứng minh ông ta đang chờ một cánh cửa.” “Hoặc chứng minh Tạ Văn Bác đã gõ cửa trước.” Lục Thừa Chu nói.

Buổi tối, Thượng Hải mưa nhỏ. Khách sạn Cẩm Tú nằm bên sông, mặt kính cao tầng phản chiếu những vệt đèn trắng lạnh như ánh sáng trong phòng thí nghiệm. Lục Thừa Chu đến đúng giờ, không đi cửa sau, không né camera, chỉ để Chu Dịch theo bên cạnh với tư cách giám đốc pháp chế. Tống Nghiên không vào phòng trà. Cô ngồi trong xe của Trần Dung ở bãi đỗ đối diện, trước mặt là máy tính đang mở thư mục sao lưu: thư mời, phản hồi, lịch đặt phòng, bản ghi nhớ ranh giới tiếp xúc. Trước khi bước vào thang máy, Lục Thừa Chu gửi cho cô một tin nhắn chỉ có một câu: Tôi vào rồi.

Tống Nghiên nhìn ba chữ ấy rất lâu. Mười hai năm qua, cô quen với việc người khác biến mất khỏi tầm mắt mình rồi để lại một tai nạn, một biên bản bị bôi đen, một cái tên bị sỉ nhục. Tin nhắn ấy không đủ làm cô yên tâm, nhưng đủ để cô biết lần này có một người đang cố không biến cô thành kẻ đứng ngoài sự thật.

Phòng trà tầng hai mươi tám chỉ mở một nửa đèn. Thẩm Kính Viễn ngồi cạnh cửa kính, áo vest màu xám tro, dáng vẻ nho nhã như một nhà tài trợ vừa rời khỏi buổi gây quỹ y học. “Lục tổng cuối cùng cũng hiểu, trong ngành này, sự thật không phải lúc nào cũng nên được đưa ra đúng lúc.” Lục Thừa Chu ngồi xuống đối diện ông ta. “Tôi chỉ hiểu người giữ quá nhiều bí mật thường chết vì một bí mật nhỏ nhất.” Nụ cười của Thẩm Kính Viễn không đổi. “Cậu đang nói Tạ Văn Bác?”

Chu Dịch cúi mắt, ngón tay đặt yên trên cặp tài liệu. Cái tên ấy được Thẩm Kính Viễn nói ra trước, nhanh hơn dự đoán. Lục Thừa Chu không tỏ vẻ bất ngờ. “Tôi đang nói mọi người từng tham gia Cầu An.” “Cầu An chỉ là một công ty tư vấn đã giải thể.” Thẩm Kính Viễn rót trà, động tác chậm rãi. “Một luật sư cũ tham tiền, một vài hóa đơn mười hai năm trước, nếu Lục tổng định dùng những thứ đó để kéo Thẩm thị xuống, e rằng cô Tống đã đánh giá quá cao pháp luật.”

“Ông biết cô ấy đang tìm Tạ Văn Bác.” Lục Thừa Chu nói. Thẩm Kính Viễn đặt ấm trà xuống. “Cả Thượng Hải tối nay đều nên biết. Một người con gái đứng trước két sắt của cha, một tổng tài họ Lục đang mất quyền điều hành, một luật sư già sợ chết. Câu chuyện rất hay, nhưng câu chuyện hay không đồng nghĩa với chứng cứ tốt.” Lục Thừa Chu nhìn ông ta. “Nếu ông ta không phải chứng cứ tốt, ông không cần nhận ông ta.” Trong một thoáng rất ngắn, nụ cười của Thẩm Kính Viễn mỏng đi. “Người sợ chết thường tự tìm đường. Tôi không có nghĩa vụ quản mỗi con chó già từng cắn người cho mình.”

Lục Thừa Chu đặt một bản giấy chưa ký lên bàn. Đó là dự thảo thỏa thuận ghi nhận việc hai bên “hợp tác ổn định tranh chấp thương mại trước thẩm tra thâu tóm”, không có bất kỳ cam kết chuyển giao dữ liệu nào. Thẩm Kính Viễn nhìn lướt qua rồi đẩy lại. “Tôi cần chữ ký thật của cậu trên phương án ủy quyền kho dữ liệu. Cậu ký, Tạ Văn Bác sẽ im lặng. Cậu không ký, ông ta có thể cũng sẽ im lặng, nhưng bằng cách khó nghe hơn.” Lục Thừa Chu chậm rãi thu lại bản giấy. “Ông đang đe dọa giết người?” Thẩm Kính Viễn mỉm cười. “Tôi đang nhắc cậu, người già mang quá nhiều hồ sơ cũ thường không chịu nổi đường xa.”

Trong xe đối diện khách sạn, Tống Nghiên nhận được tin nhắn của Chu Dịch được gửi theo mẫu đã hẹn: Bên kia yêu cầu ký ủy quyền kho dữ liệu. Cuộc gặp dừng ở ranh giới. Cô lập tức trả lời: Dừng. Rời khỏi đó. Ba mươi giây sau, Lục Thừa Chu đứng dậy trong phòng trà. “Vậy tối nay không có gì để nói nữa.” Thẩm Kính Viễn không giữ anh lại. Ông ta chỉ nhìn bóng anh đi ra cửa, giọng vẫn ôn hòa. “Lục tổng, cậu nghĩ cô Tống sẽ tin cậu bao nhiêu lần? Một bức ảnh đúng góc, một câu chuyện đúng lúc, còn hữu dụng hơn rất nhiều bản ghi nhớ pháp lý.”

Lục Thừa Chu dừng bước, nhưng không quay đầu. “Lần này cô ấy không cần tin tôi bằng cảm giác.” Anh mở cửa bước ra. Cùng lúc đó, điện thoại của Tống Nghiên rung lên liên tục. Đường Tư Kỳ gửi tới ba ảnh chụp màn hình từ một tài khoản truyền thông tài chính mới đăng bài. Trong ảnh đầu tiên, Lục Thừa Chu bước vào sảnh khách sạn Cẩm Tú. Ảnh thứ hai, anh và Chu Dịch đi vào thang máy riêng cùng trợ lý của Thẩm Kính Viễn. Ảnh thứ ba được chụp xuyên qua lớp kính phòng trà, mờ nhưng đủ thấy anh ngồi đối diện Thẩm Kính Viễn, trên bàn có một tập tài liệu màu trắng. Tiêu đề bài đăng chỉ có một dòng: Lục thị âm thầm thỏa hiệp với Thẩm thị trước phiên điều trần, luật sư Tống Nghiên có bị bán lần thứ hai?

Trần Dung nhìn màn hình, sắc mặt lạnh xuống. “Họ chuẩn bị sẵn máy ảnh.” Tống Nghiên nhìn bức ảnh cuối. Trong khoảnh khắc đầu tiên, vết thương cũ vẫn phản ứng như bản năng: khách sạn, thỏa hiệp, tài liệu, một người đàn ông họ Lục ngồi trước phe từng chôn vùi cha cô. Nhưng ngay sau đó, tin nhắn “Tôi vào rồi” và bản ghi nhớ ranh giới tiếp xúc hiện trên màn hình máy tính kéo cô trở lại hiện tại. Lần này không phải cô nghe thiếu nửa câu. Lần này cô có toàn bộ chuỗi thời gian trước mặt. “Niêm phong bài đăng.” Cô nói. “Lấy nguồn phát đầu tiên, thời gian đăng, tài khoản khuếch tán và bản gốc ảnh nếu có.”

Ngoài màn mưa, cửa xoay khách sạn mở ra. Lục Thừa Chu bước xuống bậc thềm, ánh đèn trắng cắt qua vai áo sẫm màu của anh. Ở góc bên kia con phố, một ống kính máy ảnh chậm rãi hạ xuống sau khi đã hoàn thành việc nó được giao. Và trên điện thoại của Tống Nghiên, bài đăng kia bắt đầu được chia sẻ với tốc độ đủ để nhấn chìm mọi lời giải thích trước khi trời sáng.