Chương 30 - Chương 30: Cô ấy không cần biết
Khi tiếng gõ cửa vang lên lần thứ ba, Lục Thừa Chu mới đóng nắp két lại. Âm thanh kim loại khép vào nhau rất khẽ, nhưng trong căn phòng đã bị rèm kính cắt đôi ánh sáng ấy, nó giống một dấu chấm đặt xuống cuối một quyết định không còn đường quay lại. Chu Dịch đã cất phong bì 0717-B vào túi tài liệu chống nước, khóa kéo kéo qua mép da, ngón tay vẫn giữ lâu hơn cần thiết. Anh không hỏi thêm, bởi những câu cần hỏi đều đã nằm trong câu trả lời vừa rồi: người nhận cuối cùng là Tống Nghiên, nhưng không phải lúc này; cô ấy không cần biết, vì cô ấy chỉ cần sống đến ngày chứng cứ tự nói thay tất cả.
Cánh cửa mở ra. Thư ký hội đồng đứng ngoài hành lang, trong tay là biên bản thu hồi quyền truy cập tạm thời và danh sách tài sản điều hành phải bàn giao trong ngày. Cô ta cúi đầu rất đúng mực, nhưng ánh mắt lướt qua túi tài liệu của Chu Dịch nhanh đến mức nếu không phải Lục Thừa Chu đã quen đọc những khoảng im lặng trong phòng họp, anh gần như có thể bỏ qua. Trên giấy, cô ta chỉ đến để làm thủ tục. Trong thực tế, mọi người đã bắt đầu học cách dùng giấy tờ để nhìn trộm nhau.
“Lục tổng, ủy ban đặc biệt yêu cầu anh ký xác nhận khóa quyền truy cập cấp một trước mười bảy giờ,” cô ta nói. “Bao gồm phòng dữ liệu Vĩnh An, máy chủ sao lưu và con dấu điện tử của ban điều hành.”
Lục Thừa Chu nhận tập giấy, lật qua từng trang. Dòng chữ nào cũng được viết bằng thứ ngôn ngữ mềm mại: điều chỉnh tạm thời, phối hợp kiểm toán, bảo vệ niềm tin thị trường. Không một dòng nào nhắc đến hậu quả nếu bản sao kho dữ liệu rơi vào tay người cần xóa dấu vết. Anh đặt bút xuống mép bàn, không ký. “Thêm một phụ lục trách nhiệm cá nhân. Mọi người yêu cầu truy cập phải ghi rõ thời gian, mục đích, phạm vi, mã băm trước và sau khi sao chép. Ai nhận dữ liệu, người đó ký tên.”
Thư ký khựng lại. “Đây là quyết định của hội đồng.”
“Tôi không phản đối quyết định trên giấy.” Lục Thừa Chu nhìn cô ta. “Tôi chỉ yêu cầu người ký giấy hiểu rằng chứng cứ không biến thành tài sản thương mại chỉ vì hội đồng đổi tên nó thành dữ liệu kiểm toán.”
Cô thư ký không đáp. Cô ta ôm tập văn kiện rời đi, bước chân đều đặn hơn lúc đến. Nhưng khi cửa thang máy khép lại, cô ta lấy điện thoại công vụ ra, gửi một tin nhắn không có chủ ngữ: ‘Anh ấy có phong bì riêng. Có nhắc Tống Nghiên. Câu nghe được: người nhận cuối cùng là Tống Nghiên, cô ấy không cần biết.’ Tin nhắn hiện dấu đã đọc gần như lập tức. Vài giây sau, một câu trả lời hiện lên: ‘Đủ rồi. Không cần câu sau.’
Cùng lúc đó, văn phòng Đường Tư Kỳ chìm trong thứ ánh sáng xanh lạnh của màn hình máy tính. Ba kênh yêu cầu bảo toàn chứng cứ đã được gửi đi, nhưng “đã tiếp nhận” không đồng nghĩa với “đã khóa lại”. Tống Nghiên biết quá rõ khoảng trống giữa hai cụm từ ấy. Trong khoảng trống đó, một bản sao có thể được tạo ra, một quyền truy cập có thể được thêm vào, một dòng nhật ký có thể bị viết đè bằng chính tài khoản có vẻ hợp lệ nhất. Cô ngồi trước máy, đọc lại bản yêu cầu bổ sung lần thứ tư, sửa một chữ “đề nghị” thành “yêu cầu”, rồi lại thấy sự thay đổi ấy chẳng khiến trái tim nhẹ hơn chút nào.
Đường Tư Kỳ đặt một cốc nước ấm cạnh tay cô. “Cơ quan quản lý dược phản hồi rồi. Họ sẽ cử người ghi nhận hiện trạng kho dữ liệu, nhưng thời gian cụ thể là trong vòng ba ngày làm việc.”
“Ba ngày đủ để họ làm sạch một tầng hồ sơ.” Tống Nghiên kéo danh sách nhật ký truy cập lên. Những mã tài khoản cũ, những quyền hạn bị đóng từ nhiều năm trước, những bản ghi chỉ hiện dấu thời gian mà không hiện người thao tác, tất cả nằm im như những căn phòng bị khóa trong một bệnh viện bỏ hoang. “Nếu ủy ban đặc biệt chạm vào dữ liệu trước lệnh bảo toàn, chúng ta phải chứng minh được thời điểm chạm.”
“Cậu vẫn định không liên hệ Lục Thừa Chu?”
Tống Nghiên không nhìn điện thoại. Cái tên ấy nằm ở danh sách chặn, lặng im như một vết cắt đã được băng bằng băng trắng. “Không.”
Đường Tư Kỳ thở dài rất nhẹ. “Tớ không bảo cậu tha thứ. Nhưng nếu anh ta đang bị khóa quyền, có thể anh ta cũng không dễ đưa thông tin ra ngoài.”
“Vậy thì càng không nên dùng tôi làm đường ra.” Giọng Tống Nghiên bình tĩnh đến mức chính cô cũng thấy xa lạ. “Từ lúc tôi bước vào Lục thị, anh ta biết tôi muốn tìm gì. Anh ta để tôi đi vào từng lớp hồ sơ, để tôi tự nhìn thấy từng mảnh sự thật, nhưng thứ quan trọng nhất luôn nằm sau một cánh cửa khác. Tôi không biết đó là bảo vệ, kiểm soát, hay thói quen của người Lục gia. Tôi chỉ biết cha tôi đã chết trên đường mang tài liệu kháng cáo đi gặp luật sư. Tôi không thể tiếp tục tin vào những cánh cửa được người khác giữ chìa.”
Câu cuối rơi xuống, trong phòng chỉ còn tiếng mưa lất phất ngoài kính. Đường Tư Kỳ không tranh luận nữa. Có những vết thương nếu bị chạm bằng lý lẽ quá sớm, nó sẽ chảy máu như bị phản bội thêm một lần.
Mười tám giờ mười bảy phút, hòm thư công việc của Tống Nghiên nhận được một thư nặc danh. Tiêu đề rất ngắn: ‘Cô thật sự nghĩ mình đã rời khỏi bàn cờ sao?’ Đường Tư Kỳ đứng sau lưng cô, nhìn con trỏ dừng trên tên người gửi bị mã hóa. Tống Nghiên không mở ngay. Cô chụp lại màn hình, xuất tiêu đề thư, lưu mã nguồn gốc, sau đó mới dùng máy ảo cô vẫn dùng để kiểm tra tài liệu lạ. Không có tệp đính kèm thực thi, chỉ có một ảnh chụp mờ của hành lang tầng bốn mươi tám và một đoạn văn được gõ lại từ lời nghe lén.
Người nhận cuối cùng là Tống Nghiên. Cô ấy không cần biết.
Dưới hai câu ấy là một dòng chú thích: ‘Phong bì 0717-B. Két ủy thác. Lục Thừa Chu vẫn luôn biết cách để cô trở thành người cầm dao cuối cùng, đúng không, Tống luật sư?’
Đường Tư Kỳ lập tức nói: “Đây là bẫy. Quá lộ.”
“Tớ biết.” Tống Nghiên phóng to ảnh hành lang. Góc chụp lệch, chỉ thấy một nửa cửa phòng làm việc và bóng Chu Dịch bước ra với túi tài liệu. Không đủ làm chứng cứ, nhưng đủ để gieo một câu hỏi. “Nhưng bẫy không có nghĩa là mọi chi tiết đều giả.”
“Cậu không hề biết 0717-B là gì.”
“Tớ biết ngày mười bảy tháng bảy là ngày ba tớ chuẩn bị nộp tài liệu kháng cáo.” Tống Nghiên nói rất chậm. Đó là một ngày cô từng cố quên rồi lại tự ép mình nhớ, vì trong hồ sơ tai nạn, mọi dòng thời gian đều bắt đầu từ buổi chiều hôm ấy. “Nếu Lục Thừa Chu có một phong bì mang mã ngày đó, nếu người nhận cuối cùng là tôi, vậy anh ta vẫn giữ thứ liên quan đến cha tôi nhưng quyết định không để tôi biết.”
Đường Tư Kỳ nhìn sắc mặt cô, giọng hạ thấp hơn. “Còn câu sau thì sao? Người nghe có thể đã cắt mất ngữ cảnh.”
“Ngữ cảnh không thay đổi sự thật rằng anh ta vẫn đang quyết định thay tôi.” Tống Nghiên đóng ảnh lại, nhưng hai câu kia vẫn như được in lên võng mạc. Cô từng nghe anh nói rằng cô quen dùng chứng cứ thì đừng kết án anh bằng cảm xúc. Giờ phút này, cô buộc mình làm đúng câu ấy. Không gọi điện chất vấn, không lao đến Lục thị, không lấy một đoạn nghe lén làm bản án. Nhưng cảm xúc không biến mất chỉ vì cô biết nó không đủ giá trị pháp lý. Nó chỉ lùi vào trong, lạnh hơn, sâu hơn, trở thành thứ khiến tay cô nắm chuột đến trắng bệch.
Cô mở một hồ sơ mới, đặt tên ‘Nguồn nặc danh – nghi vấn can thiệp nhận thức’, rồi đưa toàn bộ thư, ảnh, tiêu đề và mã nguồn vào chuỗi lưu trữ riêng. Sau đó cô soạn thêm một văn bản gửi cơ quan tiếp nhận yêu cầu bảo toàn: đề nghị ghi nhận nguy cơ rò rỉ thông tin nội bộ Lục thị và nguy cơ dữ liệu bị sử dụng để tác động đến người tham gia tố tụng. Từng chữ được đánh xuống rất đều. Mỗi chữ giống một viên gạch cô đặt lên miệng vết thương để nó không phát ra âm thanh.
“Cậu định làm gì với Lục Thừa Chu?” Đường Tư Kỳ hỏi.
Tống Nghiên im lặng một lúc lâu rồi lấy từ ngăn bàn chiếc thẻ ra vào Lục thị vẫn còn được niêm trong túi chứng cứ cá nhân. Thẻ nhựa nhỏ, lạnh, phản chiếu ánh đèn thành một vệt trắng ngang tên cô. “Trả lại.”
“Bây giờ?”
“Ngày mai.” Cô đặt thẻ lên mặt bàn, bên cạnh bản sao văn bản yêu cầu bảo toàn. “Từ hôm nay, tôi không nhận bất kỳ quyền hạn nào do Lục thị cấp ngoài văn bản tố tụng. Nếu anh ta muốn đưa chứng cứ, hãy đưa qua kênh hợp lệ. Nếu anh ta muốn giấu, tôi sẽ tự tìm. Nếu anh ta muốn dùng tôi làm người nhận cuối cùng…” Cô dừng lại, cổ họng đau như vừa nuốt phải một mảnh kính nhỏ. “Tôi sẽ không đứng ở vị trí anh ta sắp xếp cho tôi nữa.”
Ở bên kia thành phố, Lục Thừa Chu nhận được bản sao thông báo tiếp nhận yêu cầu bảo toàn do luật sư bên ngoài chuyển tới. Anh đọc thấy tên Tống Nghiên ở phần người yêu cầu, ngón tay dừng trên dòng chữ ‘mọi thay đổi quyền truy cập sau thời điểm tiếp nhận phải có giải trình bằng văn bản’. Rất lâu sau, khóe môi anh khẽ động, không giống cười, cũng không giống nhẹ nhõm. Cô vẫn không gọi anh. Cô cũng không cần gọi. Cô đang dùng cách duy nhất cô tin được để chặn con dao đang đi về phía kho dữ liệu.
Chu Dịch đứng cạnh cửa sổ, áo khoác còn ướt vì vừa từ bãi xe ngầm lên. “Phong bì đã chuyển khỏi tòa nhà. Có người bám theo tôi đến tận đường Trung Sơn, nhưng tôi đổi xe ở lối sau văn phòng Hà Minh. Két ủy thác đã nhận, mã biên nhận tách khỏi hồ sơ chính.”
Lục Thừa Chu gật đầu. “Không để lại tên cô ấy.”
“Tôi biết.” Chu Dịch nhìn anh, sau một lúc vẫn không nhịn được. “Nhưng có thể đã có người nghe được câu kia.”
“Câu nào?”
“Cô ấy không cần biết.”
Lục Thừa Chu khép mắt trong một giây. Ngoài cửa sổ, mưa bám lên kính thành những đường dài như dòng dữ liệu bị kéo sai ô. “Vậy thì để họ nghĩ họ đã nghe đủ.”
Chu Dịch nhíu mày. “Anh không định giải thích?”
“Giải thích bằng một kênh không an toàn chỉ khiến câu tiếp theo bị cắt thêm lần nữa.” Lục Thừa Chu mở mắt, trong đáy mắt có thứ mệt mỏi không ai trong hội đồng nhìn thấy. “Cô ấy đã làm đúng. Đừng kéo cô ấy vào kênh của chúng ta.”
Chu Dịch im lặng. Anh hiểu, nhưng hiểu không làm chuyện này bớt tàn nhẫn. Có những người bảo vệ người khác bằng cách đứng xa, nhưng khoảng cách ấy khi rơi vào mắt người bị bảo vệ lại giống hệt bỏ rơi.
Gần hai mươi mốt giờ, khi Đường Tư Kỳ chuẩn bị khóa văn phòng, tiếng chuông giao nhận vang lên ở tầng dưới. Bảo vệ gọi nội bộ, nói có một phong bì pháp lý gửi đích danh Tống luật sư, người gửi yêu cầu ký nhận trực tiếp. Tống Nghiên xuống sảnh. Người giao nhận mặc áo mưa màu đen, mũ kéo rất thấp, nhưng giấy tờ giao nhận hợp lệ, trên phong bì có dấu đỏ của một văn phòng luật đại diện cho Thẩm thị Sinh Dược.
Đường Tư Kỳ đứng cạnh cô khi phong bì được mở ra. Bên trong là một ‘thông báo trước khởi kiện và yêu cầu đình chỉ hành vi xâm phạm bí mật thương mại’, ngôn ngữ nghiêm chỉnh đến mức gần như sạch sẽ. Thẩm thị cáo buộc Tống Nghiên sử dụng nguồn dữ liệu bất hợp pháp từ kho Vĩnh An để bôi nhọ Thanh Mạch, yêu cầu cô trong vòng bốn mươi tám giờ rút toàn bộ văn bản gửi cơ quan quản lý, ngừng tiếp xúc với bệnh nhân và thân nhân liên quan, đồng thời xuất trình mọi tài liệu cô đang giữ để đối chiếu. Ở cuối trang thứ hai, sau chữ ký của luật sư đại diện, có một tờ giấy nhỏ không thuộc bộ hồ sơ chính thức được kẹp vào bằng ghim bạc.
Trên tờ giấy ấy chỉ có một dòng địa chỉ: tòa nhà cũ Vĩnh An, khu Tây, mười giờ sáng mai. Bên dưới là một câu viết tay rất nhẹ: ‘Tống luật sư, người biết quá nhiều thường không sống đến ngày chứng cứ tự nói.’
Đường Tư Kỳ biến sắc. Tống Nghiên nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn dấu đỏ của Thẩm thị trên phong bì. Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng hiểu vì sao có người cố ý gửi cho cô câu “cô ấy không cần biết”. Không phải để cô biết sự thật. Mà để khi mối đe dọa đến, cô không còn biết phải tin cánh cửa nào là lối ra.
