Chương 29 - Chương 29: Hội đồng quản trị
Chương 29: Hội đồng quản trị
Thư triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp được gửi đến trước khi Lục Thừa Chu đặt điện thoại úp xuống bàn. Chu Dịch đứng yên vài giây, như thể chỉ cần anh im lặng thêm một lúc thì tờ giấy trong tay sẽ biến thành thứ ít tàn nhẫn hơn. Nhưng dòng chữ trên đó rất rõ: mười ba giờ ba mươi, phòng họp tầng bốn mươi sáu, nội dung gồm khủng hoảng quản trị, rủi ro pháp lý phát sinh từ hồ sơ Vĩnh An và đề xuất điều chỉnh quyền điều hành tạm thời. Ba cụm từ ấy được xếp cạnh nhau quá gọn, giống như một bản án đã được soạn sẵn trước khi bị cáo bước vào phòng.
Lục Thừa Chu không lập tức nhận lấy. Ánh mắt anh vẫn dừng trên màn hình điện thoại đã tối, nơi tin nhắn gửi Tống Nghiên chưa kịp đi đến. Có một khoảnh khắc rất ngắn, Chu Dịch tưởng anh sẽ mở lại khung liên lạc, tìm một kênh khác, hoặc ít nhất hỏi Đường Tư Kỳ có thể chuyển lời hay không. Nhưng cuối cùng Lục Thừa Chu chỉ kéo ngăn bàn, bỏ chiếc điện thoại cá nhân vào trong, khóa lại bằng một tiếng rất nhẹ. “Chuẩn bị hồ sơ phản đối chuyển giao kho dữ liệu,” anh nói. “Và từ bây giờ, bất kỳ tài liệu nào liên quan đến Tống luật sư đều phải đi qua kênh lưu trữ chính thức. Không lời nhắn riêng, không người trung gian không tên.”
Chu Dịch đặt thư triệu tập xuống trước mặt anh. “Họ không chỉ muốn hỏi trách nhiệm. Tôi vừa kiểm tra danh sách người tham dự. Đại diện Quỹ Hằng Tín cũng có mặt với tư cách cổ đông ủy quyền mới.” Anh dừng một chút rồi nói thấp hơn: “Hằng Tín có hai tầng vốn trung gian liên quan đến Thẩm thị.”
Lục Thừa Chu nhìn dòng tên ấy, khóe mắt không hề động. “Nhanh hơn tôi nghĩ.”
“Có thể họ đã chờ anh mất thế chủ động từ lâu. Thanh Mạch bị tố, Lục Hoài Sơn lập tường trình, Tống luật sư rời Lục thị, truyền thông ngoài kia đang viết rằng anh dùng kho dữ liệu Vĩnh An làm lá chắn cá nhân. Với họ, đây là thời điểm đẹp nhất để nói hai chữ ‘cứu nguy’.”
Lục Thừa Chu khép tập hồ sơ lại. Anh đứng dậy, chiếc bóng đổ xuống mặt bàn dài và lạnh như đường kẻ trong phòng mổ. “Vậy thì để họ nói.”
Phòng họp tầng bốn mươi sáu hôm ấy sáng trắng đến chói mắt. Kính cách âm ngăn toàn bộ tiếng thành phố ở ngoài, nhưng không ngăn được cảm giác bão đang ép sát từng mặt người ngồi quanh bàn. Các thành viên hội đồng quản trị không ai đến muộn. Những người từng cười với Lục Thừa Chu trong tiệc cuối năm đều đã đổi sang vẻ mặt thận trọng của người chuẩn bị cắt bỏ một phần cơ thể để giữ phần còn lại. Trên màn hình lớn là đồ thị cổ phiếu Lục thị trong ba ngày qua, bên cạnh là những tiêu đề báo chí được ghim đỏ: “Lục thị che giấu di sản Vĩnh An?”, “Khủng hoảng Thanh Mạch lan sang kho dữ liệu cũ”, “Gia tộc Lục và tội im lặng mười hai năm”.
Người chủ trì tạm thời là Vương Khắc, phó chủ tịch hội đồng, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi luôn thích dùng giọng ôn hòa để nói những quyết định không ôn hòa. Ông ta đợi Lục Thừa Chu ngồi xuống mới mở lời: “Thừa Chu, cuộc họp hôm nay không nhằm phủ nhận năng lực điều hành của cậu. Nhưng tình hình đã vượt khỏi phạm vi một vụ kiện hay một cuộc khủng hoảng truyền thông. Công ty cần một cơ chế giảm thiểu rủi ro.”
Lục Thừa Chu đặt bút lên trước mặt. “Cơ chế, hay người chịu tội thay?”
Không khí lập tức chùng xuống. Một nữ đổng sự trẻ hơn ngẩng đầu, giọng sắc nhưng không giấu được sự căng thẳng: “Lục tổng, người chịu tội thay hiện tại là cả Lục thị. Anh tự ý mở một phần kho dữ liệu Vĩnh An cho Tống Nghiên, để cô ấy rút khỏi nhóm pháp lý rồi quay lại lập hồ sơ đối đầu công ty. Cha anh lại lập tường trình tự nguyện đúng lúc này. Dù nội dung là gì, thị trường chỉ nhìn thấy một điều: nhà họ Lục mất kiểm soát.”
“Tống Nghiên tiếp cận kho dữ liệu trong phạm vi ủy quyền pháp lý đã được hội đồng thông qua ở giai đoạn đầu,” Lục Thừa Chu nói. “Cô ấy rời nhóm vì xung đột lợi ích mới phát sinh. Đó là lựa chọn đúng quy trình.”
“Đúng quy trình đến mức cô ấy có thể kiện cả anh?” Người đàn ông ngồi bên phải Vương Khắc cười lạnh. “Lục tổng, chúng tôi không quan tâm tình cảm cá nhân giữa anh và Tống luật sư đã đi đến đâu. Chúng tôi chỉ quan tâm vì sao một luật sư bên ngoài lại nắm được quá nhiều thứ có thể làm Lục thị mất quyền thương lượng.”
Đầu bút của Lục Thừa Chu dừng lại đúng một nhịp. Không ai trong phòng biết Tống Nghiên vừa chặn anh, cũng không ai biết câu “tình cảm cá nhân” ấy đã rơi xuống một nơi trống đến mức không còn tiếng vọng. Anh không biện minh. Anh chỉ ngẩng mắt nhìn người vừa nói. “Nếu các vị cho rằng sự thật là thứ khiến công ty mất quyền thương lượng, vậy vấn đề của Lục thị không nằm ở Tống Nghiên.”
Vương Khắc cau mày. “Thừa Chu, đừng biến cuộc họp thành tranh luận đạo đức.”
“Vĩnh An chết vì quá nhiều người nghĩ đạo đức không thuộc phạm vi cuộc họp.”
Câu ấy làm vài người đổi sắc mặt. Trên màn hình, thư ký hội đồng chuyển sang tài liệu tiếp theo: đề xuất thành lập ủy ban quản trị đặc biệt, tạm đình chỉ quyền điều hành trực tiếp của Lục Thừa Chu đối với pháp chế, trung tâm dữ liệu và các dự án hợp tác bên ngoài; đồng thời tiếp nhận đề nghị hỗ trợ chiến lược từ một nhóm nhà đầu tư mới. Dòng tên “Thẩm thị Sinh Dược” không đứng ở trang đầu. Nó nằm trong phụ lục thứ ba, dưới danh nghĩa đối tác kỹ thuật và thị trường, nhưng chỉ cần đọc điều khoản thứ bảy, Chu Dịch đã đặt tay lên mép hồ sơ.
Điều khoản ấy yêu cầu Lục thị chuyển bản sao có kiểm soát của kho dữ liệu Vĩnh An và các hồ sơ liên quan Thanh Mạch vào một trung tâm kiểm toán độc lập do các bên góp vốn chỉ định, nhằm “đảm bảo tính khách quan và ổn định niềm tin thị trường”. Ngôn ngữ rất đẹp. Đẹp đến mức không còn nhìn thấy máu bên dưới.
Lục Thừa Chu lật đến trang phụ lục, giọng không cao nhưng đủ khiến cả phòng nghe rõ: “Trung tâm kiểm toán này đăng ký cách đây mười chín ngày. Người đại diện pháp luật từng là cố vấn tuân thủ của Thẩm thị. Hai công ty sở hữu chéo đứng sau nó có cùng địa chỉ với văn phòng phụ trách Thanh Mạch giai đoạn thử nghiệm lâm sàng. Các vị gọi đây là độc lập?”
Đại diện Quỹ Hằng Tín, một người phụ nữ mặc vest xám, lần đầu lên tiếng. “Lục tổng, trong khủng hoảng, điều thị trường cần không phải nghi ngờ vô hạn mà là một cấu trúc đáng tin. Nếu Lục thị không có gì phải che giấu, việc đưa dữ liệu cho bên thứ ba càng chứng minh sự minh bạch.”
“Minh bạch không có nghĩa là giao dao cho người cần xóa dấu vết,” Lục Thừa Chu đáp.
Người phụ nữ kia vẫn mỉm cười. “Anh đang ám chỉ Thẩm thị có vấn đề? Nếu có chứng cứ, tại sao không đưa ra trước hội đồng?”
Trong khoảnh khắc ấy, cả phòng chờ anh mở miệng. Chu Dịch cũng nhìn anh. Lục Thừa Chu có một số mảnh chứng cứ, có những bản sao niêm phong, có những dòng thời gian đủ để khiến bất kỳ người tỉnh táo nào phải dừng lại. Nhưng chúng chưa đủ thành chuỗi hoàn chỉnh, và quan trọng hơn, trong căn phòng này có ít nhất hai người mà anh không thể chắc đã đứng bên nào. Một câu nói thiếu chứng cứ sẽ biến thành phỉ báng. Một mảnh chứng cứ đưa sai chỗ sẽ biến thành lỗ hổng trong chuỗi lưu trữ. Anh từng dùng im lặng như một bức tường. Hôm nay, anh biết im lặng cũng có thể là một cái bẫy, nhưng nói ra không đúng nơi còn nguy hiểm hơn.
Anh đặt phụ lục xuống. “Tôi sẽ nộp chứng cứ cho cơ quan có thẩm quyền và bên giám sát độc lập hợp lệ. Không nộp cho một hội đồng đang bỏ phiếu chuyển kho dữ liệu vào tay đối thủ tiềm tàng.”
Vương Khắc đập nhẹ tay xuống bàn. “Cậu đang nghi ngờ hội đồng quản trị?”
“Tôi đang nhắc hội đồng rằng kho dữ liệu Vĩnh An đã nằm trong phạm vi bảo toàn chứng cứ. Mọi sao chép, chuyển giao hoặc thay đổi quyền truy cập không có văn bản pháp lý rõ ràng đều có thể bị xem là can thiệp chứng cứ. Ai bỏ phiếu thông qua, người đó tự chịu trách nhiệm cá nhân.”
Lời cảnh báo ấy khiến vài chiếc bút dừng lại. Nhưng dừng không có nghĩa là quay đầu. Khi lợi ích đã được bọc bằng hai chữ cứu nguy, sự thận trọng chỉ còn là một động tác trước khi người ta ký tên. Vương Khắc cho thư ký đọc nghị quyết. Lục Thừa Chu ngồi yên nghe từng dòng: tạm thời rời quyền điều hành thường nhật; bàn giao con dấu điều hành cho ủy ban đặc biệt; mọi quyết định liên quan pháp chế và dữ liệu phải có ba chữ ký đồng thuận; Chu Dịch bị yêu cầu báo cáo trực tiếp cho ủy ban trong thời gian rà soát. Trên giấy, họ không phế truất anh. Họ chỉ rút khỏi tay anh những thứ khiến anh còn có thể ngăn con dao đi đến cổ họng Lục thị.
Biểu quyết bắt đầu. Những cánh tay giơ lên lần lượt, có người tránh nhìn anh, có người nhìn thẳng như muốn chứng minh mình không hổ thẹn. Mười một phiếu thuận, ba phiếu chống, một phiếu trắng. Nghị quyết được thông qua. Tiếng búa gõ xuống bàn rất nhỏ, nhưng trong lòng Chu Dịch lại giống tiếng cửa kho dữ liệu bị khóa từ bên ngoài.
Vương Khắc thở ra, giọng mềm đi như vừa hoàn thành một việc bất đắc dĩ. “Thừa Chu, đây chỉ là biện pháp tạm thời. Khi khủng hoảng qua đi, nếu cậu chứng minh được các quyết định trước đây không gây tổn hại công ty, hội đồng sẽ xem xét khôi phục quyền hạn.”
Lục Thừa Chu thu lại bút. “Khủng hoảng không qua đi bằng cách mời người gây cháy vào giữ chìa khóa phòng hồ sơ.”
Đại diện Hằng Tín nhìn anh. “Anh vẫn có thể hợp tác. Thẩm thị không muốn Lục thị sụp đổ.”
“Tất nhiên.” Lục Thừa Chu đứng dậy, cài lại nút áo. “Họ chỉ muốn Lục thị sống đủ lâu để ký giấy hiến máu.”
Không ai giữ anh lại. Khi anh bước ra khỏi phòng họp, thư ký hội đồng đã đứng chờ bên ngoài với biên bản bàn giao quyền truy cập tạm thời. Chu Dịch theo sau, mặt lạnh đến mức những câu châm biếm thường ngày cũng bị đông cứng. Họ đi qua hành lang kính, bên dưới là thành phố đang sáng đèn sớm vì mây thấp. Tin tức về nghị quyết còn chưa công bố chính thức, nhưng điện thoại của nhân viên truyền thông đã rung liên tục. Có những thứ trong thương trường luôn chạy nhanh hơn sự thật.
Ở văn phòng Đường Tư Kỳ, Tống Nghiên nhìn thấy tin đầu tiên trên màn hình máy tính khi đang soạn văn bản yêu cầu bảo toàn chứng cứ bổ sung. Tiêu đề hiện lên ngắn ngủi: “Lục thị thành lập ủy ban đặc biệt, Lục Thừa Chu tạm rời quyền điều hành.” Đường Tư Kỳ đang kiểm tra danh sách người nhận báo cáo phản ứng phụ cũng khựng lại. Cô quay sang nhìn Tống Nghiên, nhưng không hỏi câu vô nghĩa như cậu có sao không.
Tống Nghiên đọc hết bản tin. Trong ảnh, Lục Thừa Chu đứng trước cửa phòng họp, mặt nghiêng bị ánh đèn cắt thành một đường lạnh. Anh không giống người thua, nhưng cũng không giống người còn quyền giữ thứ gì trong tay. Một phần rất nhỏ trong cô đau lên theo phản xạ, rồi bị cô ép xuống dưới lớp chữ pháp lý vừa gõ xong. Cô đã chặn anh. Cô cũng đã tự nhắc mình rằng mọi cảm xúc dành cho anh, dù là hận hay đau, đều không được đi trước chứng cứ nữa.
“Thẩm thị sẽ nhảy vào,” Đường Tư Kỳ nói. “Nếu họ lấy được quyền chạm vào kho Vĩnh An, phong bì của Lục Hoài Sơn chỉ còn là một mảnh ghép chưa đủ khóa toàn bộ chuỗi.”
“Vậy thì không để họ chạm.” Tống Nghiên kéo văn bản trên màn hình xuống đoạn cuối, thêm vào ba dòng: yêu cầu cơ quan quản lý dược, tòa án có thẩm quyền và bên công chứng ghi nhận tình trạng bảo toàn độc lập đối với mọi dữ liệu Vĩnh An đang lưu tại Lục thị; mọi thay đổi quyền truy cập sau thời điểm này phải được thông báo bằng văn bản; mọi bản sao phát sinh không có mã băm và người chứng kiến sẽ bị phản đối về giá trị chứng cứ. Giọng cô bình tĩnh, nhưng Đường Tư Kỳ nhìn thấy tay cô dừng lại lâu hơn bình thường trên phím Enter.
“Cậu không gọi cho anh ta chứ?” Đường Tư Kỳ hỏi rất khẽ.
Tống Nghiên nhìn màn hình. “Không.”
Một chữ ấy không hề nhẹ. Nó giống cánh cửa cô tự đóng lại, biết rõ bên kia có thể đang cháy, nhưng cũng biết mình không thể lao vào mỗi đám cháy do Lục gia để lại rồi gọi đó là công lý. Cô lưu văn bản, gửi đi theo ba kênh độc lập, sau đó đặt điện thoại xuống xa hơn một chút. Trên danh sách chặn, cái tên Lục Thừa Chu vẫn nằm im, như một vết thương đã được băng lại nhưng chưa hề liền da.
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc tầng bốn mươi tám, Lục Thừa Chu mở két riêng. Két này không nối với hệ thống của công ty, không nằm trong danh mục tài sản bàn giao và chỉ có một chìa cơ học cũ do mẹ anh để lại. Chu Dịch đóng cửa, kéo rèm kính xuống một nửa. Bên ngoài, nhóm thư ký hội đồng đang chờ thu hồi thẻ quyền hạn cấp điều hành, nhưng chưa ai dám gõ cửa lần thứ hai.
Lục Thừa Chu lấy ra một phong bì màu nâu, mép dán niêm phong đỏ, trên mặt không ghi tên người nhận mà chỉ có một dòng mã: 0717-B. Dưới dòng mã là thời gian lập niêm phong, chữ ký của anh và dấu của một văn phòng luật độc lập ở Bắc Kinh. Chu Dịch nhìn thấy dòng mã ấy thì sắc mặt thay đổi. “Đây là…”
“Bản đối chiếu thứ hai của ngày mười bảy tháng bảy,” Lục Thừa Chu nói. “Không đủ để công bố. Nhưng đủ để người biết cách đọc hiểu vì sao bản ghi âm kia không nên chỉ nghe một nửa.”
Chu Dịch siết ngón tay. “Anh định đưa cho Tống luật sư?”
“Không phải bây giờ.” Lục Thừa Chu đặt phong bì vào tay anh. “Cô ấy đã đặt ranh giới. Tôi sẽ không dùng một phong bì để phá ranh giới đó, cũng không để phe Thẩm lấy được nó trong lúc tôi bị khóa quyền. Nếu tôi mất quyền truy cập hoàn toàn, hoặc nếu ủy ban đặc biệt cố chuyển kho Vĩnh An trước khi có lệnh bảo toàn, anh đưa nó vào két ủy thác của văn phòng luật Hà Minh. Người nhận cuối cùng là Tống Nghiên, nhưng chỉ khi chuỗi lưu trữ an toàn.”
Chu Dịch nhìn phong bì niêm kín, lần đầu tiên không thể tìm được câu châm biếm nào. “Cô ấy sẽ không biết anh đã chuẩn bị đường lui này.”
Lục Thừa Chu nhìn về phía cửa kính, nơi ánh thành phố bị rèm cắt thành những vệt sáng mỏng. Rất lâu sau, anh mới nói: “Cô ấy không cần biết.”
Anh dừng lại một nhịp, giọng thấp đến mức gần như bị tiếng mưa ngoài cửa sổ nuốt mất. “Cô ấy chỉ cần sống đến ngày chứng cứ tự nói thay tất cả.”
Chu Dịch cúi đầu, cất phong bì vào túi tài liệu chống nước. Bên ngoài hành lang, bước chân của thư ký hội đồng dừng lại trước cửa. Một khe sáng mảnh nằm dưới chân cửa, im lặng như tai nghe được nửa câu nhưng chưa bao giờ chịu chờ nửa câu còn lại.
