Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 87: Lá Thư Của Mẹ

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Vãn Ninh, nếu con đọc được lá thư này, mẹ mong con đã không còn cần ai trả lại tên mình nữa. Nét chữ của mẹ vẫn giống trong những trang sổ cũ tôi từng lén xem ở căn phòng bị khóa: thanh, đều, hơi nghiêng về bên phải, như người viết dù đang mệt vẫn cố giữ mọi thứ đúng vị trí. Nhưng chỉ một câu ấy đã khiến những trật tự tôi vừa vất vả dựng lên trong đại hội cổ đông sụp xuống thành tiếng thở rất khẽ. Tôi không đọc tiếp ngay. Nếu là báo cáo rủi ro, tôi có thể đọc một lần từ đầu đến cuối, đánh dấu lỗi, khoanh chứng cứ, tìm lỗ hổng. Nếu là lời khai của tài xế cũ, tôi có thể nghe đến câu tàn nhẫn nhất mà không chớp mắt. Nhưng đây là thư của mẹ. Một tờ giấy mỏng hơn mọi biên bản, lại nặng hơn tất cả cổ phần trong tay tôi.

Tần Dự không thúc giục. Cố Trầm Chu cũng không nói gì. Phòng chờ riêng sau đại hội yên đến mức tôi nghe rõ tiếng giấy cọ vào đầu ngón tay mình. Bên ngoài, Tạ thị vẫn còn là một tòa nhà đầy người đang gọi điện, gửi thông cáo, khóa quyền truy cập và tính toán phản ứng của thị trường. Còn tôi đứng ở giữa nơi ấy, cầm một giọng nói đã muộn mười mấy năm. Tôi khép phong thư lại, thấp giọng hỏi: “Nơi không có người nhà họ Tạ, có thể là đâu?”

Cố Trầm Chu nhìn tôi. “Có một phòng lưu ký cũ của Cố Tín. Năm đó mẹ em từng dùng nó để ký vài văn kiện riêng. Không thuộc Tạ thị, cũng không thuộc Tạ gia.” Anh dừng một chút rồi nói thêm, “Anh có thể đưa em đến cửa. Em đọc một mình.”

Câu cuối ấy làm tôi ngẩng đầu. Rất nhiều người từng nói muốn ở cạnh tôi, nhưng thường là để bước qua ranh giới của tôi, thay tôi quyết định tôi nên đau thế nào, nên tha thứ ra sao, nên dùng sự thật đến mức nào. Cố Trầm Chu thì khác. Anh đưa tôi một lối đi rồi đứng lại trước ngưỡng cửa, như thể điều quan trọng nhất không phải là anh có mặt trong khoảnh khắc ấy, mà là tôi được quyền giữ khoảnh khắc ấy cho riêng mình. Tôi gật đầu. “Được.”

Phòng lưu ký nằm ở tầng thấp của một tòa nhà cũ bên cạnh Cố Tín Capital. Không có biển hiệu hào nhoáng, không có thảm đỏ, không có mùi nước hoa quen thuộc của Tạ gia. Cửa kính mở ra bằng một thẻ tạm thời, bên trong chỉ có kệ hồ sơ, bàn gỗ sẫm màu và một khung cửa sổ nhìn xuống hàng cây ven đường. Trời đã bắt đầu tối. Ánh đèn thành phố rơi lên mặt bàn thành những vệt vàng nhạt, làm chiếc phong bì màu ngà giống như vật duy nhất còn sống trong căn phòng.

Cố Trầm Chu đặt một cốc nước ấm xuống bàn. “Anh ở ngoài. Nếu cần gọi anh.”

Tôi nhìn cốc nước, rồi nhìn anh. “Nếu tôi khóc thì sao?” Câu hỏi bật ra nhẹ đến mức gần như không giống tôi. Tôi đã từng khóc trước mặt rất nhiều người ở đời trước, nhưng khi ấy nước mắt là bằng chứng họ dùng để nói tôi yếu đuối, mất kiểm soát, không xứng làm người thừa kế. Sau khi sống lại, tôi gần như học cách cất nó đi, như cất một tài liệu nguy hiểm vào két sắt.

Cố Trầm Chu không cười, cũng không thương hại. Anh chỉ nói: “Vậy cứ khóc. Không ai được ghi biên bản chuyện đó.”

Tôi mím môi rất lâu mới khẽ gật. Khi cánh cửa khép lại sau lưng anh, căn phòng không còn ai khác. Tôi ngồi xuống, đặt hai tay lên phong thư, thở ra một hơi thật chậm rồi mở phần niêm phong còn lại. Bên trong có ba tờ giấy viết tay, một tấm ảnh nhỏ và một chiếc chìa khóa bạc buộc bằng sợi chỉ đã ngả màu. Tấm ảnh chụp một đứa bé mới sinh nằm trong khăn trắng, mắt còn nhắm, bàn tay bé xíu nắm lấy ngón tay của người phụ nữ ngoài khung hình. Mặt sau ảnh có một dòng chữ: Vãn Ninh của mẹ, ngày đầu tiên con đến thế giới này.

Tôi tưởng mình đã quen với việc tên mình bị xé khỏi hồ sơ, bị thay bằng tên người khác, bị đẩy xuống dưới mọi thứ gọi là đại cục. Nhưng khi nhìn thấy dòng chữ ấy, tôi mới hiểu có những thứ chưa từng biến mất, chỉ bị giấu quá sâu. Tôi không phải bắt đầu tồn tại vào ngày Tạ gia buộc phải thừa nhận tôi. Tôi đã tồn tại từ ngày mẹ viết tên tôi phía sau một tấm ảnh, bằng tất cả sự dịu dàng mà họ không thể sửa, không thể xóa, không thể chuyển nhượng cho Tạ Minh Châu.

Tôi mở lá thư. Mẹ viết: “Vãn Ninh, nếu con đọc được lá thư này, mẹ mong con đã không còn cần ai trả lại tên mình nữa. Không phải vì mẹ không muốn họ xin lỗi con. Mẹ muốn. Mẹ cũng từng có rất nhiều giây phút muốn những người trong Tạ gia đứng trước mặt mẹ, thừa nhận họ đã sai, thừa nhận họ đã dùng danh dự để bóp nghẹt một người phụ nữ, dùng gia quy để bắt một đứa trẻ phải im lặng. Nhưng sau tất cả, mẹ sợ nhất không phải là họ không trả lại công bằng cho con. Mẹ sợ con vì chờ công bằng từ họ mà quên mất con vốn không cần họ cho phép mới được sống.”

Những chữ cuối cùng nhòe đi. Tôi đặt tay lên mắt, nhưng nước mắt vẫn trào qua kẽ tay, nóng và lặng. Tôi không phát ra tiếng. Có lẽ vì căn phòng này quá yên, cũng có lẽ vì nỗi đau thật sự không cần gào lên mới được tính là đau. Mẹ không biết tôi đã chết một lần. Mẹ không biết tôi từng quỳ dưới mưa trước cổng Tạ gia, từng cầu xin một câu tin tưởng, từng bị cả thành phố gọi là kẻ phản bội. Nhưng mẹ lại như nhìn thấy tất cả những ngày ấy, nhìn thấy tôi dùng hận thù chống đỡ đến tận hôm nay.

Tôi đọc tiếp. “Nếu có một ngày con phải dùng cổ phần, pháp luật và truyền thông để lấy lại sự thật, mẹ mong con dùng chúng thật thẳng lưng. Đừng thấy xấu hổ vì mình mạnh. Một cô gái có quyền mạnh, có quyền sắc bén, có quyền không tha thứ khi vết thương chưa lành. Nhưng Vãn Ninh, con cũng đừng để họ biến sức mạnh của con thành chiếc lồng khác. Tạ gia sai không chỉ vì họ cướp của con. Họ sai vì họ tin rằng người có quyền có thể quyết định ai được lên tiếng, ai phải im lặng, ai đáng bị hy sinh. Nếu một ngày con đứng ở vị trí có thể quyết định số phận người khác, xin con nhớ: đừng xây một Tạ gia thứ hai.”

Tôi dừng lại ở câu đó rất lâu. Đừng xây một Tạ gia thứ hai. Trước hôm nay, nếu ai nói câu này với tôi, có lẽ tôi sẽ thấy buồn cười. Tôi còn chưa đòi lại hết nợ, sao đã có người sợ tôi trở thành họ? Nhưng người viết câu này là mẹ. Bà không nghi ngờ tôi. Bà chỉ nhìn xa hơn cơn giận của tôi, xa hơn một trận thắng, xa hơn cả cái tên thiên kim mà tôi từng tưởng mình phải giành lại bằng mọi giá. Tạ gia là nơi một người phụ nữ bị ép nhận tội để giữ mặt mũi cho cả hệ thống. Nếu sau khi thắng, tôi dùng chính hệ thống ấy để ép người khác im miệng, vậy tôi chỉ đổi người ngồi trên ghế chủ tọa, chứ chưa thật sự rời khỏi nó.

Tờ thứ hai nói về chiếc chìa khóa bạc. Mẹ viết rằng nó mở một hộp lưu trữ nhỏ đứng tên cá nhân bà, không chứa chứng cứ pháp lý, chỉ có vài món đồ bà không kịp trao cho tôi: vòng tay lúc đầy tháng, bản nhạc ru tôi ngủ, vài bức ảnh chưa từng vào album của Tạ gia và bản thảo đầu tiên của một quỹ hỗ trợ phụ nữ bị gia tộc hoặc doanh nghiệp ép im lặng. Bà đặt tên tạm là Quỹ Lan Uyển, nhưng trong thư lại nói nếu tôi không thích, tôi có thể đổi. “Tên của mẹ không quan trọng bằng việc người sau này không phải cô độc như mẹ và con.”

Tôi bật cười trong nước mắt. Đến tận cuối cùng, mẹ vẫn không xem mình là trung tâm. Bà để lại cổ phần cho tôi không phải để tôi có một ngai vàng. Bà để lại quyền lựa chọn. Chọn điều tra, chọn dừng lại, chọn bán đi, chọn giữ lại, chọn dùng nó cho người khác, chọn không còn sống như một đứa trẻ đứng ngoài cửa đợi người bên trong mở khóa.

Khi đọc đến cuối thư, tay tôi đã ngừng run. Mẹ viết: “Con không cần tha thứ cho ai vì mẹ. Mẹ không để lại lá thư này để biến con thành người rộng lượng trong mắt đời. Nếu con hận, mẹ thương con. Nếu con mệt, mẹ cũng thương con. Nếu một ngày con thấy mình có thể bước tiếp, mẹ mong đó là vì con muốn nhìn thấy ngày mai, không phải vì ai nói con nên buông xuống. Vãn Ninh, mẹ từng không thể đưa con ra khỏi Tạ gia. Đây là điều mẹ hối tiếc nhất. Nhưng nếu hôm nay con đã tự đi ra, vậy con hãy về nhà đi. Về nơi con tự chọn.”

Tôi gấp thư lại rất chậm, như sợ chỉ cần mạnh tay một chút, giọng nói của mẹ sẽ lại biến mất. Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng. Lăng Thành không biết trong một căn phòng lưu ký cũ có một người vừa được mẹ mình ôm lấy bằng ba tờ giấy muộn màng. Tôi đặt tấm ảnh vào giữa lá thư, giữ chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, rồi đứng dậy mở cửa.

Cố Trầm Chu vẫn ở ngoài hành lang. Anh không hỏi tôi đã đọc gì, cũng không nhìn vào mắt tôi quá lâu. Chỉ khi tôi bước ra, anh đưa khăn giấy tới. Tôi nhận lấy, giọng còn khàn: “Mẹ tôi bảo tôi về nhà.”

Anh nhìn tôi rất nhẹ. “Về Tạ gia?”

Tôi lắc đầu. Lần đầu tiên khi nói ra câu ấy, trong lòng tôi không còn đau như bị xé. “Không. Về nơi tôi tự chọn.”

Điện thoại của tôi rung lên đúng lúc ấy. Màn hình hiện tên Tần Dự. Tôi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng ông trầm và mệt: “Cô Tạ, hội đồng lâm thời vừa gửi đề nghị. Họ muốn cô tham gia tổ tái cấu trúc Tạ thị ngay từ sáng mai, với quyền phủ quyết một số quyết định nhân sự cũ.” Ông ngừng một nhịp rồi nói tiếp, “Cũng có người đề xuất giữ lại vài quy tắc gia tộc để ổn định nội bộ.”

Tôi cúi nhìn lá thư trong tay. Trên trang cuối, nét chữ của mẹ vẫn nằm đó, bình tĩnh mà sáng rõ: đừng xây một Tạ gia thứ hai. Tôi khép mắt một giây, rồi mở ra. Chiến thắng đã đưa tôi đến trước cánh cửa này. Nhưng bước qua nó bằng cách nào, từ ngày mai, mới thật sự quyết định tôi là ai.