Chương 86: Tôi Đã Thắng, Nhưng Không Vui
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 86: Tôi Đã Thắng, Nhưng Không Vui
Tin nhắn của Kỷ Sơ vẫn sáng trên màn hình. Bốn chữ “Tạ Vãn Ninh thắng rồi” nằm giữa khung chat, gọn gàng đến mức gần như tàn nhẫn. Tôi úp điện thoại xuống mặt bàn, không phải vì không muốn nhìn, mà vì sợ mình nhìn lâu hơn sẽ bật cười. Không phải kiểu cười vui vẻ. Là kiểu cười của một người đã bò qua đống đổ nát rất lâu, cuối cùng đứng được trên nền đất phẳng, lại phát hiện dưới chân mình vẫn toàn tro bụi.
Trong phòng họp, không ai vỗ tay. Chỉ có tiếng ghế bị kéo lùi, tiếng giấy tờ được thu vào túi niêm phong, tiếng nhân viên pháp chế đọc lại danh mục chứng cứ với giọng khô khốc. HLU_FINAL_MEETING, phụ lục ảnh chụp biên bản, báo cáo rủi ro cũ, hồ sơ lưu ký Cố Tín, danh sách bên ký duyệt, nhật ký truy cập kho dữ liệu. Từng cái tên được đọc lên như từng nhát búa đóng xuống chiếc quan tài đã chôn mẹ tôi nhiều năm. Tôi thắng, nhưng mẹ tôi vẫn không bước ra từ chiếc quan tài ấy.
Chủ tọa tạm thời yêu cầu tất cả thành viên hội đồng ở lại ký biên bản xác nhận. Tạ Kính Hòa không rời chỗ ngay. Ông ta đứng dưới màn hình lớn, nơi dòng ghi chú của mẹ tôi vẫn còn đó, khuôn mặt đã mất đi vẻ hòa nhã thường ngày. “Vãn Ninh, con có biết thông cáo này phát ra sẽ kéo theo điều gì không? Tạ thị sẽ bị điều tra, dự án đang đàm phán sẽ bị dừng thẩm định. Con tưởng mình lấy lại được tên, nhưng cái tên ấy sẽ đứng trên một công ty bị chính con đẩy vào bão.”
Tôi nhìn ông ta. “Bác cả, bão không bắt đầu từ thông cáo. Nó bắt đầu từ ngày các người dùng tên mẹ tôi để che một bản báo cáo giả.”
“Giả hay không còn phải chờ kết luận.” Ông ta hơi nghiêng người, vẫn muốn nói chuyện bằng tư thế của bậc trưởng bối. “Trước khi kết luận cuối cùng có hiệu lực, mọi lời con nói đều có thể trở thành rủi ro pháp lý.”
Nếu là đời trước, câu ấy có lẽ đủ khiến tôi run. Nhưng hôm nay, tôi chỉ đưa mắt về phía thư ký pháp chế. “Ghi vào biên bản. Ông Tạ Kính Hòa là bên có xung đột lợi ích trực tiếp trong hồ sơ Hạ Lan Uyển. Mọi bổ sung của ông ấy từ giờ phải nộp bằng văn bản, có chữ ký và chịu trách nhiệm pháp lý.”
Cây bút của thư ký khựng lại một nhịp rồi lập tức ghi xuống. Tạ Kính Hòa nhìn tôi chằm chằm. Tôi biết ông ta muốn biến chiến thắng này thành hành động trả thù mất kiểm soát. Nhưng tôi không cho ông ta thứ ấy. Từng bước của tôi hôm nay đều phải có dấu vết, có biên bản, có người chịu trách nhiệm.
Tần Dự đẩy một văn bản sang trước mặt chủ tọa. “Theo nghị quyết vừa được thông qua, tôi đề nghị lập tức kích hoạt quy trình bảo toàn chứng cứ cấp quản trị. Quyền truy cập dữ liệu liên quan đến hồ sơ Hạ Lan Uyển, quỹ tín thác và các quyết nghị rủi ro cũ cần bị đóng băng cho đến khi tổ pháp chứng độc lập tiếp nhận.”
Chủ tọa gật đầu. Bộ phận kỹ thuật bắt đầu khóa quyền trên hệ thống ngay tại chỗ. Khi tên Tạ Kính Hòa hiện lên trong danh sách hạn chế, căn phòng im đi trong một giây rất dài. Đây chưa phải kết án cuối cùng, nhưng là lần đầu tiên cái tên ấy bị đặt vào vị trí cần bị ngăn lại.
Tạ Kính Hòa bật cười rất khẽ. “Các người chuẩn bị kỹ thật.”
Tôi đáp: “Không kỹ bằng bác chuẩn bị suốt mười mấy năm.”
Nụ cười trên môi ông ta biến mất. Cao trào nhỏ ấy không có tiếng quát, không có cảnh vệ xông vào kéo ai đi. Chỉ có một dòng quyền hạn bị khóa, một chữ ký bị buộc rời khỏi vùng an toàn, một người đàn ông quen núp sau hai chữ gia tộc lần đầu bị gọi đúng vai trong biên bản: bên có xung đột lợi ích.
Bên ngoài phòng họp, tiếng người đã dày lên. Khi chúng tôi bước ra, hàng chục ống kính lập tức sáng lên. Câu hỏi chồng lên câu hỏi: quyền thừa kế, sự trong sạch của Hạ Lan Uyển, trách nhiệm của Tạ Kính Hòa, lời xin lỗi công khai của Tạ gia.
Kỷ Sơ đứng ở rìa đám đông, không chen lên, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt rất tỉnh. Tôi dừng lại trước vạch an ninh, nhận micro do nhân viên pháp chế đưa tới. Cố Trầm Chu đứng cách tôi nửa bước bên trái, đủ gần để tôi biết anh ở đó, đủ xa để mọi ống kính hiểu người đang trả lời là tôi.
Tôi nói: “Hôm nay, hội đồng đã thông qua việc đình chỉ giá trị nội bộ của báo cáo rủi ro cũ liên quan đến bà Hạ Lan Uyển, đồng thời chuyển chứng cứ sang tổ pháp chứng độc lập và cơ quan quản lý. Đây không phải kết luận cuối cùng của pháp luật. Nhưng từ thời điểm này, Tạ thị không còn quyền tiếp tục dùng một báo cáo chưa đủ căn cứ để gọi mẹ tôi là người phản bội.”
Một phóng viên lập tức hỏi: “Vậy có thể nói cô đã thắng không?”
Tôi nhìn thẳng vào ống kính. Đời trước, cũng dưới những ánh đèn như vậy, họ từng hỏi tôi có hối hận không, có xin lỗi Tạ gia không. Hôm nay, tôi không còn đứng ở đó để cầu xin ai tin mình. Tôi nói: “Không. Xin đừng viết rằng tôi thắng. Người đã mất không thể bước ra để nghe lời xin lỗi, những năm tháng bị xóa tên cũng không thể được trả lại nguyên vẹn. Nếu các vị muốn viết, hãy viết rằng Hạ Lan Uyển không còn bị buộc nhận tội một mình.”
Đám đông yên đi vài giây. Rồi tiếng bấm máy dồn dập hơn. Tôi giao lại micro, không trả lời thêm. Kỷ Sơ khẽ gật đầu với tôi từ xa. Tôi biết bên ngoài vẫn có người viết “thiên kim thật phục thù”, “hào môn nội chiến”, nhưng ít nhất trong bản ghi âm đầu tiên phát ra từ miệng tôi, mẹ tôi không phải đạo cụ cho chiến thắng của tôi.
Tạ Chấn Nam bước theo tôi đến cuối hành lang. Ông gọi một tiếng rất khẽ: “Vãn Ninh.” Tôi dừng lại. Đời trước, tôi từng đuổi theo bóng lưng ông ở một hành lang tương tự, gọi cha đến cổ họng rát bỏng. Khi ấy ông không dừng lại. Hôm nay, ông đứng phía sau tôi, giọng khàn đến mức gần như không còn uy nghiêm của Chủ tịch Tạ. “Cha… không biết nên nói gì với con.”
Tôi quay lại nhìn ông. “Vậy đừng nói.”
Môi ông run rất nhẹ. “Ta sẽ phối hợp điều tra. Những gì liên quan đến Lan Uyển, ta sẽ giao ra.”
“Đó không phải bù đắp.” Tôi nói. “Đó là nghĩa vụ.”
Tạ Chấn Nam cúi mắt. Người đàn ông từng giống một ngọn núi chắn trước tất cả lối ra của tôi bỗng nhỏ đi, nhỏ đến mức tôi không còn thấy sợ. Nhưng tôi cũng không thấy thương hại, càng không muốn tha thứ chỉ vì ông cuối cùng cũng biết cúi đầu.
Tạ lão phu nhân được người hầu dìu tới từ phía sau. Bà hỏi: “Sau hôm nay, con định đối xử với Tạ gia thế nào?”
Tôi đáp: “Bằng quy trình mà Tạ gia chưa từng cho mẹ tôi.”
Bà nhắm mắt. Không ai trong chúng tôi nói thêm. Tôi chỉ đi qua bà, như đi qua một cánh cửa cũ đã khóa trái tuổi thơ mình.
Khi cửa thang máy khép lại, tiếng ồn bên ngoài bị cắt đứt. Tôi nhìn con số tầng chậm rãi nhảy xuống, bỗng thấy lồng ngực trống rỗng đến khó thở. Tôi đã tưởng sau khi thắng, mình sẽ khóc. Hoặc cười. Hoặc ít nhất thấy nhẹ. Nhưng không có gì cả. Những năm tháng bị cướp đi không hóa thành pháo hoa. Chúng chỉ nằm lại trong người tôi như một căn phòng sau cháy, tường đen, cửa sổ vỡ, mọi đồ vật đều giữ hình dáng cũ nhưng không còn dùng được nữa.
Cố Trầm Chu không hỏi tôi có ổn không. Có lẽ anh biết câu ấy trong lúc này quá vô dụng. Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Hôm nay không cần trả lời ai thêm nữa.”
Tôi nhìn bóng mình trong vách kim loại của thang máy. “Tôi tưởng mình sẽ vui.”
Anh im lặng vài giây. “Thắng một ván cờ không làm người đã bị mất trở về.”
Cổ họng tôi nghẹn lại. Câu ấy không an ủi, nhưng đúng. Chính vì đúng nên nó chạm vào nơi đau nhất. Tôi khẽ cười, rất nhạt. “Vậy tôi đã tranh suốt hai đời để làm gì?”
“Để người khác không còn quyền nói thay em nữa.”
Tôi quay sang nhìn anh. Cố Trầm Chu vẫn đứng rất thẳng, ánh mắt bình tĩnh, không có thương hại. Anh chỉ đứng đó, không đưa tay kéo tôi khi tôi chưa muốn, nhưng cũng không rời đi khi tôi không biết mình còn đứng vững được bao lâu.
Thang máy dừng ở tầng dành cho phòng chờ riêng. Tần Dự đang đợi ở đó. Ông cầm một phong bì màu ngà, mép giấy hơi cũ nhưng niêm phong còn nguyên. “Cô Tạ, đây là tài liệu cá nhân cuối cùng bà Hạ gửi trong hồ sơ lưu ký riêng. Nó chỉ được trao khi báo cáo rủi ro bị đình chỉ hoặc khi người thụ hưởng hợp pháp đủ tư cách tự mình tiếp nhận.”
Tôi nhìn phong bì, không nhận ngay. Trên mặt giấy không có logo Tạ thị, không có mã hồ sơ, không có dấu pháp chứng. Chỉ có một dòng chữ viết tay rất nhỏ: Gửi Vãn Ninh của mẹ.
Ngón tay tôi bỗng run. Suốt cả đại hội, tôi có thể chỉ vào chữ ký của người khác, có thể buộc Tạ Kính Hòa im miệng, có thể đứng trước ống kính trả lời từng chữ không lệch. Nhưng trước dòng chữ ấy, tôi lại không biết nên đặt tay ở đâu. Hóa ra thứ khiến tôi sợ nhất sau chiến thắng là giọng nói của mẹ, sau nhiều năm im lặng, cuối cùng sắp chạm tới tôi.
Tần Dự nói khẽ: “Bà Hạ dặn, nếu một ngày cô nhận được nó, xin cô đọc ở nơi không có người nhà họ Tạ.”
Tôi nhận phong bì. Lớp giấy mỏng nằm trong tay tôi nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng trái tim tôi lại chìm xuống rất sâu. Tôi đã thắng, nhưng không vui. Có lẽ vì thứ tôi thật sự muốn không phải là một nghị quyết, một lá phiếu, hay một dòng tiêu đề. Tôi chỉ muốn có một người gọi tôi là con gái, không vì cổ phần, không vì danh dự, không vì gia quy, mà vì tôi vốn là tôi.
Tôi cúi đầu, dùng đầu ngón tay mở một góc niêm phong. Bên trong lộ ra mép giấy thư màu trắng, trên dòng đầu tiên là nét chữ của mẹ tôi: Vãn Ninh, nếu con đọc được lá thư này, mẹ mong con đã không còn cần ai trả lại tên mình nữa…
