Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 9 - Chương 9: Mèo Trong Ống Gió

Chương 9: Mèo Trong Ống Gió

Chiếc xe cứu hộ cũ mất ba lần đề máy mới chịu tỉnh. Đến lần thứ ba, động cơ rùng mình sống lại, tiếng máy nổ khàn khàn vọng dưới mái tôn. An Chi đứng bên hông xe, một tay ôm hộp dụng cụ cấp cứu, một tay siết quai túi thuốc. Trong trạm, Phó Nhiên ở lại trực Bơ theo đúng phân công, chỉ kịp ló đầu ra dặn: “Nếu xe chết giữa đường thì gọi em. Em sẽ… động viên tinh thần từ xa.”

“Cậu ở lại nhìn nhiệt độ của Bơ, đừng động viên linh tinh.” Tưởng Nghiên đáp, rồi quay sang An Chi và Trạch Hành. “Vĩnh An cách đây mười lăm phút nếu đường không ngập. Ban quản lý đã nhận cuộc gọi nhưng đang đẩy trách nhiệm. Người gọi là cô Lâm ở căn 1205. Mèo kẹt trong ống thông gió tầng mười hai, kêu từ tối, cư dân cãi nhau trong nhóm chat từ mười một giờ đến giờ.”

An Chi mở cửa xe. Mùi vải ghế cũ, thuốc sát trùng và mưa đêm trộn vào nhau. Qua cửa kính trạm, Bơ vẫn nằm dưới đèn sưởi, camera bàn khám sáng ổn định. Một phần cô muốn ở lại, phần còn lại hiểu rằng tiếng kêu trong ống gió cũng là một lời cầu cứu đang mất dần sức. Trạch Hành đóng cửa bên cạnh cô, giọng bình tĩnh: “Tôi đã nhắn anh Hòa về địa điểm mới. Nếu có dấu hiệu liên quan PawCare, chúng ta ghi nhận, không kết luận tại chỗ.”

“Tôi biết.” An Chi nói. Sau một nhịp, cô bổ sung: “Nhưng nếu con mèo thật sự có logo đó, thì không còn là trùng hợp dễ nghe nữa.” Trạch Hành nhìn cô qua ánh đèn đường vệt nước trên kính xe. Anh không phủ nhận, chỉ đặt điện thoại lên đầu gối, màn hình mở sẵn biểu mẫu ghi nhận hiện trường mà họ vừa sửa chưa đầy nửa tiếng trước.

Chung cư Vĩnh An hiện ra sau một khúc cua, cao và sáng lạnh giữa màn mưa lất phất. Sảnh chính vẫn mở đèn, nhưng không khí bên trong giống một phiên tòa nhỏ. Bảo vệ, quản lý tòa nhà và mấy cư dân tụ lại gần thang máy; có người cầm điện thoại quay trần nhà, có người cau có vì tiếng mèo làm em bé giật mình. Từ khe thông gió cuối hành lang tầng mười hai vọng xuống một tiếng “meo” khàn và mỏng, kéo dài đến mức An Chi thấy cổ họng mình cũng khô theo.

Cô Lâm ở căn 1205 là người chạy đến đầu tiên. Cô khoảng ngoài ba mươi, tóc buộc vội, trên áo khoác còn dính bột sữa trẻ con. “Nó kêu từ hơn tám giờ tối. Ban đầu mọi người tưởng mèo nhà ai trốn ngoài hành lang. Đến mười giờ mới nghe tiếng phát ra từ ống gió. Tôi gọi bảo trì thì họ bảo không có thợ đêm, mai tính. Nhưng nó yếu đi rồi, bác sĩ nghe xem, lúc nãy nó còn cào, giờ chỉ kêu thôi.”

“Ống gió có quạt hút đang chạy không?” An Chi hỏi ngay.

Một nhân viên bảo trì trẻ đứng phía sau quản lý lắc đầu rồi lại gật đầu, vẻ mặt khổ sở. “Hệ thống hút tầng này chạy theo cụm. Tắt thì mấy căn sẽ mất thông gió nhà vệ sinh. Với lại tháo lưới cần quản lý ký, nếu hỏng trần thạch cao thì…”

“Nếu đợi đến sáng, con mèo có thể mất nước hoặc tụt thân nhiệt.” An Chi ngắt lời, không cao giọng nhưng đủ làm đám đông yên đi một chút. “Tôi cần tắt quạt cụm này trước, ít nhất trong thời gian mở lưới. Không ai đưa tay vào ống khi chưa xác định vị trí. Có camera nội soi hoặc dây soi đường ống không?”

Người quản lý tòa nhà lập tức nhíu mày. “Chúng tôi không thể tự ý phá kết cấu vì một con mèo không rõ chủ. Cư dân cũng đang phản ánh tiếng ồn, nếu làm hỏng hệ thống thì ai chịu?”

Trạch Hành bước lên nửa bước, mở màn hình điện thoại. “Không ai yêu cầu phá kết cấu. Chúng tôi đề nghị can thiệp tối thiểu để xử lý nguy cơ với sinh vật sống mắc kẹt trong hệ thống chung. Anh là đại diện ban quản lý ca trực, có thể ký xác nhận mở nắp kỹ thuật và tạm ngắt quạt dưới sự chứng kiến của cư dân. Chúng tôi quay hiện trạng, lập biên bản, không đụng vào phần ngoài phạm vi cần thiết.” Anh dừng lại rất ngắn, ánh mắt vẫn ôn hòa. “Nếu anh từ chối, chúng tôi cũng ghi nhận việc từ chối và thời điểm từ chối.”

Tưởng Nghiên đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn quản lý bằng vẻ mặt của người đã từng nghe đủ mọi câu “mai tính” trong đời. “Anh chọn phương án nào cũng được, miễn là chọn bằng tên thật.”

Câu ấy hiệu quả hơn mọi lời tranh cãi. Người quản lý nhìn nhóm cư dân đang giơ điện thoại, cuối cùng quay sang bảo trì: “Tắt cụm tầng mười hai, lấy bộ soi đường ống lên. Nhưng làm gọn.”

Lúc tiếng quạt giảm dần rồi tắt hẳn, hành lang bỗng nghe rõ tiếng mưa đập lên cửa kính cuối lối đi. An Chi quỳ xuống trước nắp thông gió thấp gần chân tường. Cô đeo găng, đặt một chiếc khăn dày dưới miệng ống, rồi mở hộp thức ăn ướt mùi cá. Mùi tanh nhẹ lan ra làm vài cư dân nhăn mặt. Tưởng Nghiên liếc họ. “Người ta cứu mèo, không nấu buffet. Cố chịu.”

Một tiếng cười nhỏ bật ra ở phía sau, căng thẳng trong hành lang hạ xuống nửa phân. An Chi không cười. Cô ghé sát miệng ống, hạ giọng thật thấp: “Ngoan nào. Không ai bắt em cả. Ra đây.” Tiếng mèo đáp lại yếu ớt, gần hơn cô tưởng, nhưng kèm theo tiếng kim loại cọ rất nhẹ. Nhân viên bảo trì đưa camera nội soi vào. Trên màn hình nhỏ, hình ảnh rung lắc hiện ra: bụi bám, vệt nước, một đoạn dây điện bọc nhựa, rồi một đôi mắt phản chiếu ánh đèn xanh nhạt ở khúc ngoặt. Con mèo bị kẹt ở chỗ ống chuyển góc, thân ép sát thành, vòng cổ mắc vào một mép vít nhô ra.

“Không kéo cổ.” An Chi nói ngay khi bảo trì vừa định đưa móc vào. “Nếu vòng mắc sâu, kéo sẽ siết thêm. Mở nắp kỹ thuật bên kia được không?”

Bảo trì chỉ về cuối hành lang. “Có một cửa kiểm tra gần phòng rác, nhưng phải tháo hai tấm che.”

“Tháo.” Tưởng Nghiên nói thay quản lý. Khi anh ta há miệng định phản đối, chị thêm: “Có biên bản rồi. Đừng làm thủ tục chạy nhanh hơn mèo.”

Mười phút sau, hai tấm che được tháo xuống. An Chi chuyển sang cửa kiểm tra thứ hai, đặt lồng vận chuyển mở sẵn ngay bên ngoài, phủ khăn tối một nửa để con mèo có cảm giác có chỗ trốn. Cô không thò tay sâu vào ống. Cô dùng một thanh mềm bọc khăn đẩy rất nhẹ từ phía sau, trong khi nhân viên bảo trì dùng kìm nhỏ giữ mép vòng cổ khỏi đầu vít. Mỗi động tác đều chậm đến phát bực. Một cư dân phía sau lẩm bẩm: “Có mỗi con mèo mà làm như phẫu thuật.”

An Chi không quay đầu. “Vì nếu làm ẩu thì nó thành ca cấp cứu thật.”

Không ai nói nữa. Con mèo rít lên khi vòng cổ được giải khỏi vít. Nó không lao ra ngay mà co rúm lại, tai ép sát, mắt mở lớn. An Chi kéo tay về, để hộp thức ăn ở mép lồng, rồi lùi nửa bước. Cô chờ. Cuối cùng, một chân trước trắng xám thò ra, rồi cái đầu, vai, thân gầy, chiếc đuôi dính bụi. Con mèo chui vào lồng vì mùi thức ăn và bóng tối của khăn phủ, không phải vì tin con người. Khi cửa lồng đóng lại nhẹ nhàng, cô Lâm bật khóc rất khẽ.

An Chi đặt lồng lên xe đẩy dụng cụ của tòa nhà để kiểm tra nhanh. Con mèo là mèo cái, lông xám trắng, chưa đến hai tuổi, mất nước nhẹ, móng mòn do cào, vùng cổ có vệt hằn đỏ vì vòng bị mắc nhưng chưa rách sâu. Nhịp thở nhanh do stress. Cô nhỏ vài giọt nước điện giải lên mép, không ép uống. Tưởng Nghiên cúi xuống nhìn vòng cổ đã được tháo ra, dùng túi zip đựng riêng. Trên mặt da tổng hợp màu xanh xám có một biểu tượng nhỏ: ba nét cong đan vào nhau như cái tổ chim. Dưới biểu tượng là mã in rất nhạt: PCN-C12-M03.

“Cùng kiểu với nhãn lồng của Bơ?” Tưởng Nghiên hỏi.

“Cùng ngôn ngữ thiết kế.” Trạch Hành đáp. Anh chụp ảnh mã, chụp cả vị trí tìm thấy, rồi yêu cầu quản lý xuất log camera hành lang từ bảy giờ tối đến lúc đội đến. Người quản lý lần này không còn mạnh miệng, chỉ nói phải xin bộ phận kỹ thuật. Trạch Hành nhìn anh ta thêm một giây. “Vậy xin ngay bây giờ. Log dễ mất lắm, nhất là khi người ta nghĩ mai tính.”

An Chi nghe câu ấy, tay vẫn đặt trên gáy mèo để cảm nhận nhiệt và phản ứng cơ. Một ý nghĩ lạnh chạy qua cô: nếu con mèo này chỉ là thú cưng lạc, tại sao vòng cổ lại mắc trong ống gió tầng mười hai? Nếu logo tổ chim chỉ là dịch vụ chăm sóc, vì sao mỗi lần nó xuất hiện đều đi kèm một sinh mạng ở nơi không nên có?

Con mèo khẽ co chân sau khi cô chạm đến vùng hông trái. An Chi dừng lại. Dưới lớp lông bết bụi có một mảng nhỏ bị cạo sát, gọn đến mức không thể do mắc kẹt tự nhiên. Ở giữa mảng da ấy là một chấm đỏ sẫm đã se lại, quanh đó còn dấu bút đánh dấu màu xanh rất nhạt. Cô nghiêng đèn pin, kiểm tra lần nữa, rồi im lặng lâu hơn bình thường.

Tưởng Nghiên nhận ra trước. “Sao vậy?”

An Chi ngẩng đầu. Hành lang vẫn sáng trắng, cư dân vẫn thì thầm, mưa vẫn rơi bên ngoài cửa kính, nhưng tiếng mèo kêu lúc nãy như còn mắc trong ống gió đâu đó sau lưng cô. “Đây không phải vết trầy do mắc vít.” Cô nói chậm, để từng chữ đứng vững. “Cũng không giống vị trí tiêm vaccine thông thường.”

Trạch Hành nhìn xuống mảng da nhỏ dưới ánh đèn. Vẻ mặt anh không đổi, nhưng giọng trầm hơn. “Vết tiêm?”

An Chi đặt khăn phủ lại một nửa lồng, che bớt ánh sáng khỏi đôi mắt hoảng loạn của con mèo. “Có thể. Và nếu đúng, trước khi rơi vào ống gió, nó đã bị ai đó xử lý qua.” Cô nhìn chiếc vòng cổ nằm trong túi chứng cứ, logo tổ chim xanh lặng im dưới lớp nhựa trong. “Chúng ta phải đưa nó về trạm. Ngay bây giờ.”