Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 9 - Chương 9: Nhãn Hàng Rút Lui

Chương 9: Nhãn Hàng Rút Lui

Ba email nằm trong hộp thư của Tô Mạn như ba tờ giấy báo tử được in cùng một máy. Tiêu đề khác nhau, người gửi khác nhau, logo cuối thư cũng đủ màu để chứng minh đây là ba nhãn hàng độc lập, nhưng phần thân lại trơn tru đến mức khiến người đọc thấy lạnh: xét tình hình dư luận hiện tại, để bảo vệ hình ảnh thương hiệu, chúng tôi quyết định tạm dừng toàn bộ hoạt động truyền thông có sự xuất hiện của nghệ sĩ Hạ Nhiên cho đến khi có thông báo mới.

A Kỳ đứng sau lưng cô, mắt dán vào màn hình. “Ba cái gửi cách nhau chưa tới bốn phút.” Giọng cô nhỏ đi, như sợ nói lớn sẽ làm những dòng chữ kia thành sự thật hơn. Hạ Nhiên vẫn đứng cạnh bàn, tay cầm điện thoại vừa mở khung chat nhóm fan cũ nhưng chưa kịp nhắn ai. Bây giờ vệt sáng ấy bị ba chữ tạm dừng hợp tác đè xuống, không tắt hẳn, nhưng đủ để căn phòng im đến khó chịu.

Tô Mạn mở email đầu tiên, tải file đính kèm xuống, rồi mở tiếp email thứ hai, thứ ba. Cô không đọc theo kiểu một người chờ tin xấu; cô đọc như người đang tháo từng con ốc khỏi một cỗ máy. Tên điều khoản, thời điểm hiệu lực, người nhận cc, cách dùng chữ “rủi ro hình ảnh”, tất cả được cô ghi lại vào bảng bên cạnh timeline nm_seed17. Tài khoản Đèn Sau Sân Khấu đăng trước tin ba nhãn hàng chuẩn bị rút. Ba email đến ngay sau đó. Nếu đây là phản ứng tự nhiên, nó tự nhiên như một sân khấu đã được dán băng keo vị trí trước giờ quay.

“Chị Mạn.” A Kỳ nuốt khan. “Trên mạng bắt đầu chụp bài của Đèn Sau Sân Khấu rồi. Caption mới đang đẩy: ‘Nhãn hàng còn biết tránh xa, fan tỉnh chưa?’ Có người còn kêu chương trình chiều nay thay khách mời.” Hạ Nhiên cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không sắc, cũng không buồn cười. Nó giống một người bị kéo khỏi mép vực, vừa đứng được một chút đã nghe sau lưng có người đếm ngược. “Nếu họ rút hết thì sao?” cô hỏi. “Em phải bồi thường à?”

“Tùy hợp đồng.” Tô Mạn đáp. “Và tùy em có tự tay đưa cho họ lý do bồi thường hay không.” Cô mở một bản hợp đồng quảng cáo cũ của Hạ Nhiên, kéo đến điều khoản đạo đức. “Từ giờ đến lúc có kết luận chính thức, em không nhận lỗi vì chuyện em không làm, không xin lỗi vì kết quả chưa xác nhận, không nói một câu nào có thể bị biến thành thừa nhận. Dư luận không phải con dấu pháp lý.” Hạ Nhiên ngẩng lên nhìn cô. Không phải tin tưởng hoàn toàn. Nhưng ít nhất, Hạ Nhiên đang nghe.

Cửa phòng lại mở. Lần này Chu Khải không gõ. Anh ta cầm điện thoại trên tay, vẻ mặt nghiêm trọng vừa đủ để ai nhìn qua cũng tưởng anh ta là người duy nhất còn lo cho đại cục. “Tôi vừa nhận được thông tin từ kinh doanh. Ba nhãn hàng đã dừng. Chúng ta không còn nhiều lựa chọn.” Anh ta nhìn Hạ Nhiên. “Chiều nay lên phỏng vấn, em phải mềm. Tốt nhất là xin lỗi vì đã làm mọi người thất vọng, nói sẵn sàng phối hợp kiểm tra, tạm dừng hoạt động để tự nhìn lại. Cứu được chút nào hay chút đó.”

A Kỳ cứng người. Hạ Nhiên nhìn xuống mũi giày. Tô Mạn xoay màn hình sang phía Chu Khải. “Anh nhận thông tin từ kinh doanh lúc nào?” Chu Khải hơi khựng. “Vừa rồi.” “Lạ thật.” Tô Mạn chỉ vào thời gian gửi. “Tôi là quản lý trực tiếp, nhận email lúc 14:09. Tài khoản ẩn danh đăng lúc 14:06. Nếu kinh doanh vừa báo cho anh, vậy ai báo cho tài khoản ẩn danh trước khi chúng ta nhận mail?”

Nụ cười lịch sự của Chu Khải mỏng đi. “Cô đang ám chỉ tôi?” “Tôi đang hỏi quy trình.” Tô Mạn nói. “Ba nhãn hàng lớn không tự dưng cùng soạn văn bản trong bốn phút. Hoặc họ bàn với nhau, hoặc có người đưa sẵn kịch bản cho họ, hoặc có một bên trung gian xử lý đồng loạt. Tôi cần biết công ty ta đứng ở chỗ nào trong ba khả năng đó.” Chu Khải bật cười, nhưng mắt không cười. “Lúc này cô còn chơi trò bắt chữ? Hạ Nhiên đang mất tiền thật, hợp đồng thật.”

“Vì mất tiền thật nên càng không được xin lỗi giả.” Tô Mạn đóng file hợp đồng lại. “Một lời xin lỗi sai thời điểm có thể thay thế toàn bộ chứng cứ mà chúng ta chưa kịp lấy.” Câu ấy rơi xuống phòng nghỉ, nặng hơn tiếng bộ đàm ngoài hành lang. Chu Khải nhìn cô như nhìn một người cố tình đốt cây cầu cuối cùng, còn Hạ Nhiên thì siết điện thoại chặt hơn, nhưng lần này cô không chen vào bằng một câu tự vệ vội vàng.

Điện thoại bàn reo. A Kỳ nhấc máy, nghe hai câu rồi đưa cho Tô Mạn. “Bên chương trình.” Đầu dây bên kia là phó đạo diễn, giọng ngọt quá mức cần thiết. Họ nói do tình hình nhạy cảm, phía tài trợ có chút lo ngại, nếu Hạ Nhiên vẫn tham gia thì phần phỏng vấn cần điều chỉnh thành “tâm sự cá nhân” nhiều hơn “phản hồi sự việc”. Dịch ra tiếng người: đừng đưa chứng cứ, hãy khóc vừa đủ cho rating và cúi đầu vừa đủ để nhãn hàng đỡ sợ.

“Nếu chương trình muốn tâm sự cá nhân, chúng tôi có thể không tham gia.” Tô Mạn nói. “Nếu chương trình muốn phỏng vấn, câu hỏi phải dựa trên sự kiện đã xác minh. Hai lựa chọn, anh chọn trước 14:30.” Đầu dây bên kia im vài giây rồi hạ giọng: “Chị Mạn, tài trợ chính Vân Hải nói nếu Hạ Nhiên không có lời xin lỗi rõ ràng trước khi ghi hình, họ sẽ yêu cầu cắt logo đồng hành khỏi tập này.” Vân Hải không nằm trong ba email vừa đến. Một nhãn hàng thứ tư, một chiếc dây nữa siết vào cổ.

Chu Khải lập tức nói: “Thấy chưa? Không xin lỗi là mất thêm.” Trong khoảnh khắc ấy, Tô Mạn thấy khuôn mặt Lâm Chi lướt qua trí nhớ mình, rất nhanh, như ánh đèn hậu của một chiếc xe biến mất trong mưa. Năm đó cũng có người nói chỉ cần xin lỗi một câu, chỉ cần cúi đầu một chút, chỉ cần im đi cho qua. Một câu xin lỗi không cứu được Lâm Chi. Nó chỉ giúp những người đẩy cô ấy xuống có thêm tờ giấy chứng nhận rằng họ đã đúng.

“Tôi hiểu.” Tô Mạn nói vào điện thoại. “Vậy anh chuyển lời cho Vân Hải: nếu họ yêu cầu nghệ sĩ xin lỗi cho một cáo buộc chưa có kết luận, chúng tôi sẽ yêu cầu họ gửi văn bản chính thức nêu rõ căn cứ. Nếu họ muốn cắt logo, chương trình làm việc theo hợp đồng tài trợ của chương trình, không dùng miệng nghệ sĩ của tôi làm miếng băng dán cho rủi ro của họ.” Phó đạo diễn nghẹn lại. A Kỳ trợn mắt, vẻ mặt vừa sợ vừa muốn vỗ tay. Chu Khải thì đứng im, sắc mặt đã không giữ được vẻ thương lượng ban đầu.

“Cô muốn biến Hạ Nhiên thành kẻ bị cả nhãn hàng lẫn chương trình bỏ rơi?” anh ta hạ giọng. “Không.” Tô Mạn đáp. “Tôi muốn họ bỏ rơi bằng văn bản, có thời gian, có người ký, có căn cứ. Đừng ném đá rồi bảo là sương mù.” Cô quay sang A Kỳ. “Mở thuộc tính ba file PDF.” A Kỳ lập tức cúi xuống. Đây không phải kỹ thuật gì cao siêu. Một file văn bản luôn để lại vài mẩu vụn: thời gian tạo, phần mềm xuất, tên người chỉnh sửa nếu người tạo đủ bất cẩn hoặc đủ tự tin rằng không ai nhìn.

File đầu tiên được tạo lúc 12:41. File thứ hai, 12:43. File thứ ba, 12:44. Trước bài đăng của Đèn Sau Sân Khấu hơn một tiếng, trước email gửi cho Tô Mạn gần một tiếng rưỡi. Phần mềm xuất giống nhau. Tên máy trống, nhưng phần tác giả để lại một chuỗi rất nhỏ: NM_Client17. A Kỳ nhìn chuỗi ấy, mặt tái hẳn. “NM… seed17?” “Có thể trùng.” Tô Mạn nói, dù trong lòng cô biết những sự trùng hợp trong khủng hoảng truyền thông thường không lười biếng đến thế. “Đánh dấu, đừng kết luận.”

Hạ Nhiên bước lại gần bàn. “Tức là có người chuẩn bị sẵn thư rút lui từ trưa?” “Ít nhất có người chuẩn bị sẵn mẫu.” Tô Mạn đáp. Cô mở email đầu tiên lần nữa, nhìn kỹ dòng cc. Một địa chỉ tư vấn khủng hoảng được cc ẩn trong hai email, đến email thứ ba mới hiện công khai vì người gửi quên bỏ: Nam Minh Media. Cái tên nghe quá sạch sẽ, quá bình thường, như mọi công ty truyền thông nhỏ sống bằng những hợp đồng không ai muốn ghi trên hóa đơn đẹp.

Chu Khải nhìn màn hình, lần đầu im lâu hơn cần thiết. Rồi anh ta nói: “Một bên agency có thể làm cho nhiều nhãn hàng. Chuyện bình thường.” “Đúng.” Tô Mạn gật đầu. “Vậy ta sẽ hỏi họ nhận yêu cầu từ ai.” Cô quay sang Hạ Nhiên. “Chiều nay em vẫn lên phỏng vấn nếu chương trình bỏ câu bẫy. Em nói đúng ba ý: đang chờ kết quả kiểm tra, sẵn sàng phối hợp xác minh demo gốc, và mong mọi người đừng biến nghi vấn thành kết luận. Không nhắc Bạch Dao. Không xin lỗi thay cho người dựng chuyện.”

Hạ Nhiên nhìn cô rất lâu. “Nếu họ vẫn rút thì sao?” “Thì họ rút.” Tô Mạn nói. “Nhưng họ sẽ rút trên giấy tờ của họ, không rút bằng miệng em.” Câu ấy khiến Hạ Nhiên cúi đầu, vai run lên một chút. Tô Mạn tưởng cô sắp khóc, nhưng cô chỉ hít một hơi, rồi mở lại điện thoại. “Em sẽ nhắn mấy người data fanclub. Xin ảnh gốc.” A Kỳ khẽ “ừ” một tiếng, như vừa thở ra. Còn Chu Khải đứng bên cạnh, sắc mặt tối hẳn.

Đúng 14:27, A Kỳ nhận được một file mới từ hộp thư chung của phòng truyền thông. “Chị Mạn.” Giọng cô khô đi. “Có người vừa gửi nhầm vào group tổng một bản memo đánh giá rủi ro nhãn hàng.” Tô Mạn bước tới. File có tiêu đề: Đề xuất xử lý hợp tác thương mại sau sự cố Hạ Nhiên. Bên dưới phần khuyến nghị tạm dừng ba hợp đồng, có một dòng khiến cả căn phòng như bị rút hết không khí: “Trong trường hợp cần giữ slot truyền thông quý này, đề nghị ưu tiên phương án chuyển ngân sách sang nghệ sĩ Bạch Dao, hình ảnh ổn định hơn, không vướng tranh cãi.” Hạ Nhiên đọc dòng đó, môi trắng bệch. Tô Mạn nhìn thời gian tạo file: 11:58 trưa nay. Trước khi nhãn hàng gửi thư. Trước khi Đèn Sau Sân Khấu đăng bài. Và trước khi bất kỳ ai trong căn phòng này được báo rằng Hạ Nhiên đã bị đưa lên bàn cân để thay thế.