Chương 8 - Chương 8: Tài Khoản Ẩn Danh
Chương 8: Tài Khoản Ẩn Danh
Sáu tài khoản hiện ra trên màn hình của A Kỳ như sáu chiếc đinh ghim vào cùng một tấm bảng. Tên tài khoản khác nhau, ảnh đại diện khác nhau, có cái giả làm fan lâu năm của Bạch Dao, có cái treo ảnh phong cảnh nhạt đến mức nhìn qua đã biết là tài khoản dùng một lần, nhưng dưới lớp vỏ ấy, chúng đều đi qua cùng một đoạn ký tự khô khốc: nm_seed17. Tô Mạn đứng sau lưng A Kỳ, một tay chống lên mép bàn, mắt không rời khỏi bảng dữ liệu. Ngoài cửa phòng nghỉ, nhân viên chương trình vẫn đi qua đi lại, tiếng bộ đàm vỡ ra từng đoạn ngắn. Cuộc phỏng vấn chiều nay chưa hủy. Đề cương sửa vẫn chưa gửi. Dư luận ngoài kia cũng chưa cần biết sự thật; nó chỉ cần một câu mới để nhai tiếp.
A Kỳ kéo bảng timeline sang màn hình phụ. “Em gom được mười chín tài khoản có dấu giống nhau, nhưng sáu tài khoản này chạm trực tiếp vào bài tố đầu tiên. Chúng không chỉ reup. Chúng là nhóm đẩy đầu.” Cô chỉ vào cột thời gian, giọng nhanh nhưng không còn luống cuống như lúc sáng. “Bài tố đầu xuất hiện lúc chín giờ mười bảy. Tài khoản này bình luận sau ba mươi tám giây, tài khoản này sau năm mươi hai giây, tài khoản này sau một phút mười. Nội dung khác nhau chút, nhưng cùng cắm ba từ khóa: đạo nhạc, chất cấm, cướp tài nguyên.” Hạ Nhiên đứng ở phía đối diện bàn, mũ áo vẫn kéo cao, khuôn mặt tái vì cả ngày chưa ăn được mấy miếng. Cô nhìn những dòng chữ ấy, rất lâu mới hỏi: “Có phải fan của Bạch Dao không?”
“Một phần giả làm fan.” Tô Mạn đáp trước khi A Kỳ kịp nói. “Fan thật sẽ có thói quen, có lịch sử cãi nhau, có câu chữ không đồng đều. Nhóm này giống người mặc đồng phục rồi quên tháo bảng tên.” A Kỳ suýt bật cười, nhưng thấy mặt Hạ Nhiên thì nuốt lại. Cô mở trang hồ sơ của một tài khoản tên Đèn Sau Sân Khấu. Bên ngoài nhìn không có gì đặc biệt: vài bài chê Hạ Nhiên hát live yếu, vài bài khen Bạch Dao xử lý sân khấu ổn, lâu lâu chia sẻ meme showbiz. Nhưng khi A Kỳ mở lịch chỉnh sửa đã lưu bằng công cụ theo dõi, một dòng thời gian khác hiện ra. Trước bài tố đầu tiên ba ngày, tài khoản này đã đăng một câu rất nhỏ: “Có người sắp phải trả lại thứ không thuộc về mình.” Khi đó chưa ai nhắc đến demo, chưa ai nói đến chất cấm, chưa ai biết sáng nay Hạ Nhiên sẽ bị gọi tên.
Hạ Nhiên khựng lại. “Em từng thấy câu này.” Tô Mạn quay sang. “Ở đâu?” Hạ Nhiên cau mày, cố lục trong trí nhớ bị tiếng chửi trên mạng làm rối tung cả ngày. “Trong nhóm fan cũ của em. Không phải nhóm chính thức. Một nhóm nhỏ chuyên soi lịch trình. Lúc đó có người chụp lại rồi hỏi có phải em sắp comeback không. Em tưởng chỉ là mấy câu úp mở câu tương tác.” Cô cầm điện thoại lên, ngón tay run nhẹ khi mở album ảnh. Tô Mạn không giục. Đôi khi người bị đẩy vào tâm bão không thiếu ký ức, họ chỉ thiếu một khoảng yên đủ dài để nhớ mình từng thấy gì. Hơn một phút sau, Hạ Nhiên tìm được ảnh chụp màn hình cũ. Cùng một câu. Cùng ảnh đại diện cũ. Và dưới phần bình luận có một tài khoản khác thả đúng cụm viết tắt: “cty biết rồi mà.”
A Kỳ hít vào. “Cty, không phải công ty. Giống lỗi caption sau họp báo.” Tô Mạn nhận điện thoại của Hạ Nhiên, phóng to ảnh, rồi gửi vào nhóm nội bộ chỉ có ba người. “Lưu bản gốc. Đừng chỉnh sửa. A Kỳ, đánh dấu tài khoản bình luận kia.” Hạ Nhiên nhìn cô. “Vậy chứng minh được có người trong công ty không?” Tô Mạn im một nhịp. Cô rất muốn nói có. Một chữ đó sẽ làm mắt Hạ Nhiên bớt tối đi, sẽ khiến cả căn phòng dễ thở hơn. Nhưng cô từng thấy quá nhiều người chết chìm trong những câu chắc chắn nói quá sớm. “Chứng minh được nhóm này biết cách dùng ngôn ngữ nội bộ để giả làm người trong cuộc. Còn người đưa ngôn ngữ đó cho họ là ai, chúng ta chưa có.” Hạ Nhiên cười nhạt. “Lại là chưa.” “Ừ.” Tô Mạn nhìn thẳng vào cô. “Nhưng lần này cái chưa có hình dạng rồi.”
Điện thoại trên bàn rung lên. Đề cương phỏng vấn sửa cuối cùng cũng được gửi đến, muộn mười bảy phút so với hạn Tô Mạn đặt ra. A Kỳ mở file, lướt qua phần câu hỏi, mặt vừa dịu xuống đã căng lại. Họ bỏ câu hỏi trực tiếp về Bạch Dao, nhưng thay bằng một câu khác mềm hơn: “Sau tất cả, cô có thấy mình bị ai đó hiểu lầm hoặc lấy mất cơ hội không?” Một cái bẫy được bọc khăn nhung. Không nhắc tên Bạch Dao, nhưng chỉ cần Hạ Nhiên trả lời sai nửa câu, tiêu đề vẫn có thể biến thành cô ám chỉ đàn chị cướp cơ hội. Tô Mạn đọc xong, gửi lại đúng ba dòng: Bỏ câu hỏi này. Không hỏi suy đoán chủ quan về người khác. Nếu cần cảm xúc, hỏi Hạ Nhiên đã chịu áp lực thế nào khi bị kết luận trước kiểm chứng. A Kỳ nhìn màn hình, nhỏ giọng: “Chị Mạn, chương trình có chịu không?” Tô Mạn đáp: “Không chịu thì họ mất khách mời đang ở giữa bão. Họ tiếc rating hơn tiếc đạo đức.”
Cửa phòng bị gõ hai tiếng. Chu Khải bước vào trước khi ai kịp nói mời, trên mặt vẫn là nụ cười vừa đủ lịch sự để camera nếu có quay được cũng không bắt lỗi. Anh ta liếc qua laptop của A Kỳ, rồi nhìn Tô Mạn. “Vẫn đang đào mấy tài khoản rác à? Tôi tưởng cô nên tập trung vào phỏng vấn.” A Kỳ lập tức hạ màn hình xuống một góc. Tô Mạn không đổi sắc mặt. “Tôi làm được hai việc cùng lúc. Anh thì sao?” Chu Khải cười khẽ. “Tôi lo cho đại cục. Hạ Nhiên cần xuất hiện chiều nay với thái độ mềm. Cứng quá chỉ khiến người ta nghĩ chúng ta đang chống chế.” Hạ Nhiên siết tay trong túi áo, nhưng lần này cô không chen vào. Tô Mạn thấy điều đó, một thay đổi rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là im lặng cũ. Nhưng nó không giống bị ép ngậm miệng. Nó giống cô đang giữ sức để chọn đúng lúc.
“Đại cục của anh là gì?” Tô Mạn hỏi. “Giữ chương trình, giữ nhãn hàng, giữ công ty khỏi bị kéo xuống.” Chu Khải nhìn Hạ Nhiên một cái, thở dài như thật lòng mệt mỏi. “Tôi nói khó nghe nhưng thật: một nghệ sĩ đang bị nghi dùng chất cấm không nên làm như mình là nạn nhân duy nhất. Dư luận ghét kiểu đó.” Hạ Nhiên mím môi đến trắng bệch. Tô Mạn đóng tập đề cương lại. “Kết quả kiểm tra chất cấm đang chờ quy trình xác nhận. Trước khi có kết luận, anh dùng chữ nghi quá thuận miệng.” Nụ cười của Chu Khải nhạt đi. “Cô bắt bẻ chữ nghĩa với người nhà làm gì?” “Vì scandal này bắt đầu từ chữ nghĩa. Một câu bị cắt, một caption bị đổi, một chữ cty viết tắt giống nhau ở mười chín tài khoản.”
Không khí trong phòng lạnh xuống. Chu Khải nhìn A Kỳ, rồi nhìn màn hình đã hạ thấp. “Cô định lấy mấy thứ đó làm bằng chứng?” “Không.” Tô Mạn đáp rất bình tĩnh. “Tôi lấy nó làm bản đồ.” Cô đứng thẳng dậy. “Bằng chứng cần log, dòng tiền, người đặt gói và thời điểm mua traffic. Tôi chưa có. Nên tôi chưa nói với truyền thông.” Câu cuối giống một mũi kim đặt lên bàn. Chu Khải cười một tiếng rất nhỏ. “Cẩn thận đấy, Tô Mạn. Cô đào sâu quá, cuối cùng lại đào trúng chân mình.” “Nếu chân tôi đứng trên thứ bẩn, tôi tự rửa.” Cô mở cửa phòng. “Còn nếu là chân người khác, tôi sẽ gọi họ vào rửa cùng.” Chu Khải nhìn cô thêm vài giây, rồi quay đi. Trước khi ra ngoài, anh ta để lại một câu nhẹ như gió: “Đừng quên, nhãn hàng không kiên nhẫn bằng cô.”
Cửa đóng lại. A Kỳ thở phào, rồi lập tức cúi xuống gõ phím như sợ nếu dừng tay thì câu vừa rồi sẽ thành thật. “Em tìm được nền trung gian rồi.” Trên màn hình, những link rút gọn dẫn qua một dịch vụ phân phối nội dung nhỏ, tên nghe như một studio quảng cáo vô hại. Các chiến dịch cũ của dịch vụ này từng đẩy bài khen phim, bóc phốt tình ái, cả mấy cuộc tranh cãi fandom không đầu không cuối. Riêng nm_seed17 có ba đợt tăng bất thường: trước bài tố đầu tiên, ngay sau đoạn file demo bị cắt ghép, và hai phút sau họp báo. Tô Mạn kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu nối từng mốc với các sự kiện trong tay. Không có phép màu nào ở đây, chỉ có người đủ kiên nhẫn nhìn mấy con số xấu xí cho đến khi chúng chịu xếp thành hình.
Hạ Nhiên đặt điện thoại của mình lên bàn. “Trong nhóm fan cũ có thể còn ảnh chụp. Em không chắc nhiều hay ít.” A Kỳ ngẩng phắt lên. “Chị đừng vào nhóm hỏi công khai nha, tụi nó đang hoảng lắm. Lỡ có người chụp lại thì…” “Tôi biết.” Hạ Nhiên nói, giọng hơi khàn. “Tôi không ngu đến mức tự mang mình ra làm mồi lần nữa.” Cô dừng một chút, rồi nhìn Tô Mạn. “Nhưng nếu cần, tôi có thể nhắn riêng vài người từng làm data cho fanclub. Họ ghét tôi cũng được. Ít nhất họ biết tài khoản nào xuất hiện bất thường trước ngày xảy ra chuyện.” Tô Mạn nhìn cô gái trẻ trước mặt. Mới một giờ trước, Hạ Nhiên còn muốn dùng một câu cảm xúc đập thẳng vào bức tường mang tên Bạch Dao. Bây giờ cô vẫn tức, vẫn đau, nhưng đã bắt đầu biết đặt cơn tức vào chỗ có thể trở thành chứng cứ. Đó không phải ngoan. Đó là học cách sống sót mà không tự cắt mất giọng mình.
“Nhắn riêng được, nhưng không xin họ bênh cô.” Tô Mạn nói. “Chỉ xin bản chụp màn hình gốc, thời gian, tên nhóm, và xác nhận họ lấy ảnh từ đâu. Ai không muốn giúp thì bỏ qua. Không tranh cãi.” Hạ Nhiên gật đầu. “Tôi hiểu.” A Kỳ chen vào, nhỏ giọng nhưng nghiêm túc: “Nếu họ mắng chị thì sao?” Hạ Nhiên nhìn màn hình đầy những tài khoản từng mắng mình, khóe môi động rất nhẹ. “Hôm nay tôi nghe đủ rồi. Thêm vài câu nữa chắc không phá sản được.” Câu nói có chút tự giễu, nhưng không còn là kiểu buông xuôi. Tô Mạn bỗng nhớ đến thư mục cau-chua-noi đang nằm yên trong máy. Có những câu chưa nói ra không phải vì yếu, mà vì người nói đang học cách để khi mở miệng, câu đó không bị bẻ thành vũ khí đâm ngược vào mình.
Đúng lúc ấy, A Kỳ chợt đứng bật dậy. “Khoan đã.” Cô phóng to biểu đồ chiến dịch nm_seed17, lọc theo tài khoản ẩn danh Đèn Sau Sân Khấu. “Tài khoản này không chỉ đẩy bài tố. Nó vừa đăng bài mới.” Bài đăng mới chỉ có một câu: “Ba nhãn hàng đã chuẩn bị rút, xem chiều nay ai còn dám đứng cạnh người có vết bẩn.” Thời gian đăng: ba phút trước. Chưa có nhãn hàng nào công bố. Chưa có báo nào đưa tin. Nhưng ở góc phải màn hình của Tô Mạn, hộp thư công việc vừa nhảy lên ba email mới, tiêu đề gần như cùng một mẫu: Thông báo tạm dừng hợp tác truyền thông với nghệ sĩ Hạ Nhiên. A Kỳ nhìn từ bài đăng sang hộp thư, mặt trắng bệch. Hạ Nhiên đứng im, các ngón tay vừa mới buông lỏng lại siết vào nhau. Tô Mạn mở email đầu tiên, đọc dòng chữ được viết quá trơn tru để gọi là quyết định vội vàng, rồi khép mắt một giây. Khi mở mắt ra, giọng cô rất thấp: “Không phải họ phản ứng với dư luận. Có người đã báo trước cho dư luận biết họ sẽ rút.”
