Chương 59 - Chương 59: Minh Oan
Chương 59: Minh Oan
Bảy giờ năm mươi tám phút sáng, màn hình trong phòng đối chiếu đã hiện ba cột dữ liệu trước khi Tô Mạn ngồi xuống. Cột thứ nhất ghi thời điểm mở hồ sơ, cột thứ hai ghi lịch sử sửa nội dung, cột cuối cùng ghi các lần chuyển trạng thái. Ảnh An Thịnh nộp hôm trước chỉ có hai cột đầu. Phần bị thiếu nằm ngay bên phải, không màu đỏ cảnh báo, không một dòng chữ đủ kịch tính để gọi là bằng chứng lật ngược. Nó chỉ là chuỗi thời gian lạnh lùng, nhưng chính sự lạnh lùng ấy khiến câu chuyện được dựng suốt nhiều ngày bắt đầu mất chỗ đứng.
Người phụ trách xác minh yêu cầu tất cả điện thoại bỏ vào túi niêm phong rồi đọc biên bản chuỗi bảo quản. Bản sao chỉ đọc của máy chủ cấp A được tạo từ hệ thống dự phòng, mã kiểm tra trùng với bản ghi lúc thu giữ và chưa có dấu hiệu bị ghi đè. Đại diện An Thịnh ngồi đối diện Lục Trì cùng trưởng bộ phận công nghệ và hai luật sư. Tần Viễn không xuất hiện, nhưng ghế mang tên ông ta vẫn đặt trống ở đầu bàn.
Kỹ thuật viên phóng lớn bản ghi lúc hai giờ mười ba phút. Hồ sơ khủng hoảng mang mã Hạ Nhiên được chuyển từ “đang soạn” sang “đã phê duyệt thực thi” bằng quyền quản trị điều hành, kèm mã pháp vụ dùng một lần. Mười bảy phút sau, tài khoản Tô Mạn mới mở hồ sơ từ phòng xử lý khủng hoảng tầng hầm. Hai phiên truy cập đến từ hai thiết bị, hai điểm mạng và hai lần xác thực khác nhau. Dữ liệu cửa cũng khớp: lúc lệnh được duyệt, thẻ của Tô Mạn vừa quét qua tầng hầm; thiết bị phát lệnh nằm trong phòng họp điều hành tầng ba mươi sáu.
“Quyền quản trị có thể được ủy quyền,” luật sư An Thịnh nói. “Cô Tô từng được giao toàn quyền xử lý khủng hoảng.” Lục Trì yêu cầu mở sổ cấp thiết bị xác thực. Trên màn hình hiện dòng bàn giao mã phần cứng cho văn phòng tổng giám đốc từ ba tháng trước, chưa từng có biên bản chuyển cho Tô Mạn. Mã pháp vụ cũng được tạo bởi phiên thuộc nhóm điều hành, không phải tài khoản cá nhân của cô. Người phụ trách hỏi An Thịnh có hồ sơ ủy quyền tương ứng hay không. Căn phòng im đủ lâu để tiếng quạt máy chiếu trở nên khó chịu.
Tô Mạn không thấy nhẹ đi. Cô nhớ rất rõ mình đã làm gì sau khi mở hồ sơ: khóa lịch trình, yêu cầu Hạ Nhiên ngừng phát ngôn, gọi nhãn hàng bằng ngôn ngữ giảm thiệt hại và để một cô gái hai mươi hai tuổi ngồi trong căn phòng không cửa sổ. Cô nói trước khi bất kỳ ai biến sự im lặng của mình thành chiến thắng. “Tôi không phê duyệt kế hoạch này. Nhưng sau khi nhận nó, tôi đã thực thi một phần. Những việc đó có tên tôi và tôi không yêu cầu xóa khỏi biên bản.” Luật sư đối diện lập tức hỏi cô có thừa nhận tham gia hay không. Tô Mạn đáp: “Tôi nhận phần tôi làm. Không nhận phần các ông gắn thêm.”
Lịch sử phiên bản được mở tiếp. Bản kế hoạch đầu tiên tồn tại trước bài tố Hạ Nhiên gần sáu giờ, đã có danh sách tài khoản ẩn danh, khung tiêu đề đạo nhạc, phương án gọi nhãn hàng và lịch đẩy từ khóa. Tệp thanh toán cho đơn vị mua lưu lượng trùng dòng tiền Đinh Lộ và A Kỳ từng lần ra. Tên Chu Khải xuất hiện ở phần soạn thảo; quyền phê duyệt cuối thuộc phiên quản trị điều hành. File gốc Lâm Chi giao, bản lưu phòng thu và lời khai kỹ sư âm thanh có cùng dấu vân tay dữ liệu, đều tồn tại trước ca khúc bị cho là nguồn đạo nhạc. Bản dùng để buộc tội đã bị cắt lớp nhạc dẫn và thay ngày xuất tệp.
Hồ sơ xét nghiệm cũng không đứng vững. Mã mẫu từng gắn tên Hạ Nhiên không khớp sổ nhận mẫu; kết quả gốc trong hệ thống là âm tính, còn bản PDF lan truyền được xuất lại từ tài khoản không có quyền xác nhận chuyên môn. Những lỗi kỹ thuật rời rạc giờ nối thành một phương thức: tạo nghi ngờ trước, dùng dữ liệu bị cắt để biến nghi ngờ thành bản án. Mỗi mắt xích tồn tại vì có người chịu mất việc, hợp đồng hoặc sự an toàn để giữ nó lại.
Lúc chín giờ mười bảy, luật sư An Thịnh đặt lên bàn “Tuyên bố tự nguyện của Bạch Dao”, có chữ ký xác nhận cô không bị ép tham gia chiến dịch và lời khai trước được đưa ra trong trạng thái hoảng loạn. Lục Trì chỉ hỏi file được tạo lúc nào. Metadata cho thấy bản hoàn chỉnh xuất sau khi luật sư riêng đã đưa Bạch Dao rời tòa nhà. Chữ ký nằm trong lớp ảnh tách biệt, lấy từ biên bản hai trang cô ký trước đó; trang phủ nhận không xuất hiện trong lịch sử in. Bạch Dao tham gia qua đường truyền bảo mật, xác nhận cô chỉ ký biên bản bàn giao vì bị dọa chuyển khoản bồi thường sang gia đình. Khi được hỏi có chịu trách nhiệm về lời khai không, cô nói: “Có. Lần này tôi biết mình đang ký vào điều gì.”
Mười giờ ba mươi sáu, kết luận sơ bộ được đọc từng mục. Không có căn cứ xác định Hạ Nhiên đạo nhạc. Không có căn cứ hợp lệ cho cáo buộc sử dụng chất cấm. Chuỗi dữ liệu cho thấy chiến dịch truyền thông chống cô được chuẩn bị trước, có sự tham gia của nhân sự An Thịnh và các đơn vị mua lưu lượng. Tô Mạn không phải người tạo hoặc phê duyệt lệnh cấp A, nhưng trách nhiệm nghề nghiệp đối với các biện pháp cô trực tiếp áp dụng sẽ được xem xét riêng. Tài liệu An Thịnh nộp có dấu hiệu trích xuất thiếu và chỉnh sửa, phải chuyển sang thủ tục điều tra tiếp theo.
Tô Mạn đã tưởng khoảnh khắc minh oan sẽ giống một cánh cửa bật mở. Thực tế chỉ là người phụ trách đọc hết một trang giấy, ký ở cuối rồi chuyển sang trang kế. Những tháng bị mắng chửi không biến mất, hợp đồng bị hủy không quay lại. Nhưng tên Hạ Nhiên đã được đặt cạnh hai chữ “không có căn cứ” trong văn bản An Thịnh không thể xóa bằng tiêu đề mới. Tên Tô Mạn được tách khỏi quyền ra lệnh, không được tách khỏi lựa chọn cô đã thật sự làm. Sự phân định ấy đau nhưng đáng tin.
Gần mười một giờ, ba thông báo đến liên tiếp: tòa bác yêu cầu hạn chế Tô Mạn tiếp xúc Hạ Nhiên và các nhân chứng; cơ quan quản lý tạm đình chỉ quyền An Thịnh đơn phương điều hành lịch trình của Hạ Nhiên; hội đồng quản trị khóa quyền ký của Tần Viễn đối với hợp đồng nghệ sĩ, tài khoản truyền thông và hệ thống khủng hoảng. “Họ sẽ kháng nghị,” Lục Trì nói ngoài hành lang. “Cô cũng chưa được miễn phần trách nhiệm nghề nghiệp.” “Tôi biết. Nhưng họ không thể dùng phần lỗi của tôi để che người ra lệnh nữa.” Anh mở cửa kính. “Đó là lý do phải tách từng phần cho đúng.”
Thông báo sơ bộ được công bố lúc mười hai giờ mười hai. Tiêu đề đầu tiên dùng chữ “đảo chiều”, tiêu đề thứ hai dùng “nghi vấn mới”, tiêu đề thứ ba vẫn hỏi Hạ Nhiên có được ưu ái vì có đội luật sư giỏi hay không. Một số tài khoản xóa bài, nhiều tài khoản chỉ sửa chú thích, vài nhãn hàng nói sẽ đánh giá lại, còn người từng chửi cô chuyển sang im lặng. Không có làn sóng xin lỗi đồng loạt. Sự thật đi chậm hơn lời buộc tội, nhưng lần này nó có số hồ sơ và chữ ký.
Hạ Nhiên đang ở phòng thu nhỏ tối qua khi Tô Mạn gọi. Cô không hỏi kết luận dài bao nhiêu trang, chỉ hỏi: “Tên em đã được nói rõ chưa?” “Rõ rồi. Đạo nhạc và dùng chất cấm đều không có căn cứ.” Đầu dây bên kia yên lặng, rồi Hạ Nhiên hít vào rất chậm. “Em tưởng mình sẽ vui hơn.” “Minh oan không trả lại những ngày đã mất.” “Nhưng nó trả lại ngày mai, đúng không chị?” Tô Mạn nhìn xuống sân, nơi phóng viên đã bắt đầu tụ lại. “Ừ. Phần ngày mai là của em.”
Hạ Nhiên tự quay một đoạn video ngắn, không phông nền, không trang điểm đậm và không để Tô Mạn viết lời. Cô chỉ gửi bản nháp cho Lục Trì kiểm tra rủi ro pháp lý. Trong video, cô nói tên mình trước, nhắc kết luận xác minh và cảm ơn những người đã giữ file gốc, làm chứng, bảo toàn dữ liệu. Cô không tuyên bố chiến thắng, cũng không hứa trở lại sân khấu ngay. “Tôi sẽ tiếp tục hát khi tôi sẵn sàng, và từ nay mọi quyết định mang tên tôi phải có sự đồng ý của tôi.” Sau đó cô tắt thông báo, từ chối đề nghị lọc bình luận của A Kỳ. “Hôm nay em biết văn bản nào quan trọng hơn bình luận.”
Đầu giờ chiều, hội đồng quản trị An Thịnh đình chỉ quyền điều hành của Tần Viễn, tạm ngưng chức vụ Chu Khải và niêm phong dữ liệu bộ phận khủng hoảng. Một số cổ đông lập tức nói mình không biết kế hoạch. Tô Mạn đặt điện thoại xuống. Điều tra sẽ còn dài, Bạch Dao vẫn có thể bị kiện ngược, nhiều nghệ sĩ khác chưa đủ sức bước ra. An Thịnh chưa biến mất; nó chỉ mất ba thứ từng khiến mọi người không dám phản kháng: quyền ra lệnh, quyền giữ hợp đồng và quyền kể câu chuyện trước.
Lúc bốn giờ, Lục Trì mang quyết định tạm thời về hợp đồng. Trong thời gian điều tra hành vi dùng scandal để ép phụ lục, An Thịnh không được đóng băng hoạt động, áp lịch trình hoặc đòi bồi thường vì Hạ Nhiên từ chối quản lý. Cô có quyền chọn đại diện nghề nghiệp tạm thời. Hạ Nhiên đọc chậm từng trang, dừng ở dòng nhỏ và hỏi ba lần về phạm vi ủy quyền. Không ai giục cô ký. Đến trang cuối, cô đặt bút xuống nhưng để trống ô người đại diện.
“Chị Mạn, em được chọn rồi.” Tô Mạn đứng cạnh cửa, theo thói quen giữ mình ngoài bàn ký. “Mới là quyết định tạm thời.” “Tạm thời cũng là lần đầu tiên.” Hạ Nhiên đẩy tờ giấy về phía cô. “Chị có nhận không?” Tô Mạn nhìn khoảng trắng ấy. “Tôi không có công ty, không giấy phép đại diện mới, cũng không còn phòng làm việc.” Hạ Nhiên khép hồ sơ lại. “Vậy đừng ký hôm nay. Ngày mai mình bắt đầu bằng việc lập một nơi mà em được đọc hết mọi trang.” A Kỳ lập tức mở máy tính. Lục Trì thở ra, kéo tập giấy đăng ký pháp nhân về phía mình. Tô Mạn nhìn ô người đại diện còn trống, và lần đầu tiên khoảng trống không giống mất mát. Nó giống một chỗ đủ rộng để bắt đầu lại.
