Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 58 - Chương 58: Ánh Đèn Không Của Riêng Ai

Sáu giờ mười phút tối hôm sau, cầu thang dẫn lên phòng diễn đã có hai máy quay chĩa vào cửa, dù tấm áp phích chỉ in tên quỹ hỗ trợ nhạc công và sáu nghệ sĩ biểu diễn luân phiên. Không có tên Hạ Nhiên. Lời xác nhận của cô chỉ nằm trong nhóm nội bộ, nhưng một lịch trình nhỏ vẫn có thể bị bán như tin độc quyền khi người xuất hiện đang đứng giữa tranh chấp lớn nhất tuần.

Tô Mạn ngồi trong xe ở đầu ngõ, nhìn ảnh A Kỳ gửi từ bên trong. Một phóng viên giải trí và hai tài khoản chuyên phát trực tiếp đã mua vé; phía đối diện có ba người cầm bảng hỏi Hạ Nhiên có bị thao túng hay không. Không đủ thành đám đông, nhưng đủ biến buổi diễn sáu mươi ghế thành cái bẫy nếu họ bước vào với tâm thế phòng thủ.

“Hủy vẫn kịp,” Lục Trì nói. Anh không nhìn Hạ Nhiên mà nhìn Tô Mạn, như nhắc cô đừng trả lời thay. “Ban tổ chức đồng ý hoàn tiền và công bố lý do an ninh. Không ai có thể nói cô vi phạm cam kết biểu diễn vì lời mời cũ đã bị An Thịnh hủy trước đó.” Hạ Nhiên kéo mũ áo xuống, để lộ gương mặt gần như không trang điểm. “Nếu em hủy vì có hai máy quay, lần sau họ chỉ cần mang ba cái.” Tô Mạn hỏi: “Em muốn vào bằng cửa nào?” “Cửa trước.” “Có thể họ sẽ hỏi về tôi.” “Em biết.” “Có thể họ cắt câu trả lời của em.” “Vậy em sẽ không cho họ câu nào để cắt.”

Câu trả lời không phải thứ Tô Mạn đã soạn. Chính vì thế, cô gật đầu. Lục Trì đi trước kiểm tra lối thoát, A Kỳ phối hợp danh sách khách, còn người của phòng thu đứng cạnh cầu thang ngăn người không vé. Nhưng Tô Mạn không chọn trang phục, không duyệt bài hát, không đổi thứ tự biểu diễn và cũng không viết sẵn phát ngôn. Cô chỉ nhắc Hạ Nhiên rằng cô có thể quay xuống bất kỳ lúc nào, kể cả khi đã được giới thiệu tên.

Trước khi xuống xe, điện thoại Lục Trì rung. Luật sư riêng đã tiếp cận và đưa Bạch Dao rời khỏi An Thịnh. Cô không cần cấp cứu, nhưng chưa xác nhận mình đã ký gì trước khi luật sư đến. Tin nhắn cuối chỉ có một câu: ‘Cô ấy an toàn tối nay, còn hồ sơ thì chưa.’ Tô Mạn muốn hỏi địa chỉ, muốn tự nhìn thấy Bạch Dao bước qua một cánh cửa không có người của An Thịnh đứng sau. Nhưng yêu cầu hạn chế tiếp xúc vẫn đang được xem xét. Cô trả điện thoại cho Lục Trì. ‘Đừng nhắn lại từ máy tôi.’ ‘Cô đang học nhanh.’ ‘Không. Tôi chỉ đang trả học phí hơi muộn.’

Hạ Nhiên bước xuống xe trước. Ánh đèn từ hai máy quay lập tức bật lên, trắng và gắt hơn cả biển hiệu cửa hàng. Một người hỏi cô có bị Tô Mạn ép đến đây để tạo hình ảnh đáng thương hay không. Người khác hỏi vì sao không ký xác nhận rằng mình không chịu ảnh hưởng tâm lý bất thường. Hạ Nhiên không dừng lại ở bậc thềm. Cô chỉ nói, đủ để người giữ cửa nghe rõ: “Tôi đến biểu diễn theo lời hứa với chương trình. Tối nay không có họp báo.” Không phải lời phản công. Không phải lời minh oan. Cũng không phải câu Tô Mạn có thể dùng làm tiêu đề. Nó chỉ là một ranh giới, ngắn và do chính Hạ Nhiên đặt ra.

Phòng diễn nằm trên tầng hai, trần thấp, tường tiêu âm đã bạc màu. Sáu mươi ghế nhựa hướng về bục gỗ có một đàn piano điện, hai micro và bộ trống nhỏ. Không màn hình LED, không bàn trang điểm, không logo nhà tài trợ. Những nhạc công đến sớm tự kéo dây điện và thử loa. Ánh sáng chỉ là bốn bóng vàng trên thanh sắt, không đủ biến ai thành một phiên bản hoàn hảo hơn chính họ.

Người kỹ sư âm thanh từng làm chứng đưa Hạ Nhiên danh sách ba bài có thể phối nhanh. Cô gạch hai bài, chọn ca khúc chưa phát hành từng hát cho Tô Mạn nghe nhiều tuần trước. ‘Chỉ piano thôi. Đừng thêm bè.’ ‘Bài này chưa đăng ký biểu diễn thương mại,’ Tô Mạn lên tiếng theo phản xạ, rồi tự dừng. ‘Nhưng bên tổ chức đã xác nhận quyền biểu diễn trực tiếp. Em tự quyết định.’ Hạ Nhiên nhìn cô một thoáng. ‘Em quyết định bài này.’

Buổi thử âm không suôn sẻ. Ở câu đầu, giọng Hạ Nhiên khô và mắc lại trước nốt cao. Cô xin dừng, uống nước rồi đứng im trước micro. Tô Mạn biết hàng loạt cách cứu một sân khấu: cắt đoạn khó, hạ tông, đổi thứ tự, kéo người khác lên hát cùng. Cô không nói gì. ‘Lại từ đầu,’ Hạ Nhiên bảo người chơi piano. Lần thứ ba, cô không cố giấu tiếng run nữa mà để nó nằm trong câu hát.

Khán giả vào hơn năm mươi người. Một số đến vì quỹ hỗ trợ nhạc công, một số vì tin đồn, vài người giơ điện thoại từ lúc chương trình chưa bắt đầu. Ban tổ chức nhắc không có phát trực tiếp chính thức nhưng không thể thu hết điện thoại. Tô Mạn đứng ở cánh gà, vừa thấy sân khấu vừa thấy cửa ra vào. Cô đã quen đếm máy quay và đọc biểu cảm hàng ghế đầu. Tối nay, cô buộc mình nhìn người cầm micro nhiều hơn nhìn những thứ có thể làm hại cô ấy.

Khi tên Hạ Nhiên được giới thiệu, căn phòng không bùng nổ. Có tiếng vỗ tay, có tiếng ghế dịch, có một khoảng im lặng của những người chưa biết nên đứng về phía nào. Hạ Nhiên bước lên trong chiếc áo sơ mi trắng và quần đen, không có đội hình vũ công che khoảng trống sau lưng. Cô đặt tay lên thân micro, hít một hơi rồi nói: “Tôi đã hứa hát một bài ở đây trước khi mọi chuyện xảy ra. Hôm nay tôi đến để giữ lời hứa đó.” Từ hàng ghế cuối, một giọng nam chen lên: “Có phải Tô Mạn bắt cô nói thế không?”

Không khí lập tức cứng lại. Người phụ trách an ninh quay về phía cuối phòng, còn Lục Trì bước nửa bước ra khỏi bóng tối. Tô Mạn cảm thấy toàn bộ cơ thể mình muốn làm điều quen thuộc: cắt micro, kéo Hạ Nhiên xuống, buộc người kia rời khỏi phòng rồi kiểm soát phần còn lại bằng một thông cáo ngắn. Cô giữ nguyên vị trí. Hạ Nhiên nhìn về cuối phòng. “Bài hát này do tôi viết. Việc tôi đứng ở đây cũng do tôi chọn. Những vấn đề khác sẽ được trả lời ở nơi cần bằng chứng, không phải bằng tiếng hét trong một buổi diễn.” Cô không chờ người kia nói tiếp. Cô quay sang người chơi piano và gật đầu.

Nốt đầu tiên vang lên không lớn. Ca khúc không có đoạn điệp khúc dễ cắt thành mười lăm giây, cũng không nhắc An Thịnh, Tần Viễn hay Tô Mạn. Nó kể về một người từng nghĩ ánh sáng sân khấu phải được giành bằng mọi giá, rồi nhận ra dưới những ngọn đèn còn có người chỉnh dây, kéo rèm và ngồi ở hàng ghế cuối. Đến đoạn cao nhất, giọng Hạ Nhiên vẫn run nhưng không vỡ. Cô không hát như đang xin được tin, mà như người đã hiểu niềm tin của người khác không thể thay thế quyền lựa chọn của mình.

Tô Mạn đứng sau tấm rèm mỏng, nghe từng câu mà không thể tính được hiệu quả truyền thông. Cô chỉ nhớ một căn phòng khác nhiều năm trước, nơi Lâm Chi từng hỏi liệu có thể không đọc bản tuyên bố đã được viết sẵn hay không. Khi ấy, Tô Mạn đã nói không. Tối nay, Hạ Nhiên không cần hỏi câu đó. Sự khác biệt không xóa phần lỗi cũ, nhưng nó khiến Tô Mạn hiểu chữa lành không phải là quay lại quá khứ để chọn đúng. Đôi khi, nó chỉ là không lặp lại lựa chọn sai khi một người khác đang đứng trước mình.

Bài hát kết thúc trong hai giây im lặng rồi tiếng vỗ tay mới dâng lên. Không đồng loạt, không vang như nhà thi đấu, nhưng thật. Hạ Nhiên cúi chào, nhường sân khấu cho tiết mục sau, không nói về hồ sơ, không kêu gọi công chúng bảo vệ mình và không nhắc tên Tô Mạn. Vào cánh gà, cô hỏi: ‘Em có hát lệch ở đoạn hai không?’ ‘Có.’ Hạ Nhiên bật cười, hơi thở vẫn gấp. ‘Chị không thể nói câu dễ nghe hơn à?’ ‘Em không cần tôi nói dối để biết mình đã đứng hết bài.’

Video xuất hiện trên mạng trước khi chương trình kết thúc. Một đoạn giữ câu Hạ Nhiên nói mình tự chọn đứng ở đó; đoạn khác cắt đúng chỗ giọng cô run và gắn tiêu đề rằng cô suy sụp vì bị thao túng. Bình luận vẫn chia đôi: người nói cô diễn, người hỏi vì sao An Thịnh buộc một nghệ sĩ trưởng thành phải chứng minh quyền tự quyết, người chỉ đăng lại phần hát. Không có cuộc quay xe nào. Hạ Nhiên nhìn màn hình rồi đưa điện thoại cho A Kỳ. ‘Em không cần họ tin hết tối nay.’ ‘Vậy em cần gì?’ ‘Ngày mai vẫn dám bước ra cửa.’

Họ đợi tiết mục cuối mới rời bằng cầu thang sau. Máy quay vẫn chờ ở cửa trước, nhưng buổi gây quỹ không bị phá và số tiền quyên góp đủ hỗ trợ hai nhạc công. Trên bậc thang tối, Tô Mạn đỡ khi Hạ Nhiên hụt một bước. Cô bám vào cổ tay Tô Mạn đúng một nhịp rồi tự đứng thẳng. ‘Chị Mạn, ánh đèn hôm nay nhỏ thật.’ ‘Nhỏ nên không ai trốn được sau nó.’ ‘Cũng không ai chiếm hết được.’

Điện thoại Lục Trì rung khi họ xuống tới cửa kho phía sau. Anh đọc tin nhắn, sắc mặt thay đổi rất ít. ‘Cơ quan xác minh đã lấy được bản sao chỉ đọc của máy chủ khủng hoảng cấp A. Ảnh An Thịnh nộp chỉ thể hiện lần cô mở hồ sơ; nhật ký gốc có thêm trường chuyển trạng thái.’ Tô Mạn không hỏi ai đứng tên. Cô sợ một câu trả lời đến quá nhanh sẽ giống thứ may mắn không đáng tin. Lục Trì đưa màn hình cho cô. Thông báo kỹ thuật chỉ có thời gian, mã hồ sơ và yêu cầu đối chiếu lúc tám giờ sáng. Trạng thái ‘đã phê duyệt thực thi’ được ghi nhận trước lần tài khoản Tô Mạn truy cập mười bảy phút. Ở cuối ngõ, ánh đèn máy quay vẫn quét qua cửa trước để tìm Hạ Nhiên. Còn sau sân khấu, đường đi của một mệnh lệnh bắt đầu hiện ra bằng thứ ánh sáng không thuộc riêng bất kỳ ai.