Chương 54 - Chương 54: Bản Ghi Âm Cuối
Chương 54: Bản Ghi Âm Cuối
“Tô Mạn, câu họ bắt chị đọc không phải câu đáng sợ nhất.” Giọng Lâm Chi lọt qua lớp rè mỏng của chiếc máy cũ, gần đến mức Tô Mạn có cảm giác người phụ nữ ấy vẫn đang ngồi trước gương trang điểm năm nào. “Đáng sợ nhất là sau một thời gian, chị không cần ai bắt nữa. Chị tự biết câu nào được phép nhớ, câu nào phải quên, và phải cảm ơn ai sau khi họ lấy hết đường lui của mình.”
Tô Mạn ngồi ở mép ghế nhựa, hai tay giữ chiếc máy cũ. Điện thoại Bạch Dao vẫn rung bởi thông báo đình chỉ và những cuộc gọi không được trả lời. Hạ Nhiên đứng cạnh cửa sổ đã kéo rèm. Lục Trì không nhìn màn hình thiết bị, chỉ nhìn gương mặt Tô Mạn để biết cô còn nghe được hay không.
Trong bản ghi, Lâm Chi hít một hơi dài. Tiếng bánh xe vali lăn qua nền gạch, rồi dừng lại. “Hôm đó em đưa chị ba bản phát ngôn. Bản đầu phủ nhận. Bản thứ hai xin lỗi vì làm công chúng thất vọng. Bản thứ ba nói chị chủ động tạm dừng hoạt động để điều trị. Em bảo chị chọn bản ít thiệt hại nhất, nhưng cả ba đều có cùng một điều: chị không được nói scandal bắt đầu từ đâu.”
Tô Mạn nhớ tờ giấy được in lại bốn lần vì một dấu phẩy. Cô từng tin mình đang cứu Lâm Chi khỏi cuộc họp báo có thể xé nát chị. Cô đã khóa cửa phòng, thu điện thoại, cắt mọi câu hỏi ngoài kịch bản và gọi đó là bảo vệ. Trong bản ghi, Lâm Chi nói: “Chị gật vì em không cho chị một lựa chọn nào nghe giống sống sót mà vẫn là chính mình.”
Một tiếng bật nắp chai vang lên. Sau đó là âm thanh xa hơn, như chiếc máy đã được đặt xuống mặt bàn. Lâm Chi nói nhỏ: “Phần tiếp theo không phải lời nhắn. Đây là thứ chị giữ lại từ phòng trang điểm số năm. Chị không cắt. Em nghe hết đi.”
Tạp âm thay đổi. Tiếng máy sấy tóc, tiếng cửa tủ va nhẹ và một đoạn nhạc quảng cáo từ hành lang tràn vào. Rồi giọng Tần Viễn xuất hiện, trẻ hơn hiện tại nhưng không thể nhầm. Ông ta không quát. Ông ta chưa bao giờ cần quát khi biết người đối diện đã bị khóa bằng hợp đồng, lịch diễn và nỗi sợ.
“Công ty không yêu cầu cô nhận điều mình không làm,” giọng ông ta nói. “Cô chỉ cần xác nhận trạng thái tinh thần không ổn định và quyết định nghỉ là tự nguyện. Phần còn lại pháp vụ sẽ xử lý.”
Lâm Chi hỏi: “Nếu tôi không đọc?”
Một tiếng ghế kéo sát nền. Tần Viễn đáp rất chậm: “Sáng mai bài về khoản nợ của mẹ cô sẽ lên. Hai nhãn hàng sẽ yêu cầu bồi thường vì cô che giấu bệnh sử. Còn đoạn ghi âm cô cãi nhau với nhà sản xuất, chúng tôi không đảm bảo được người ngoài sẽ hiểu đúng ngữ cảnh. Cô đọc, mọi việc dừng ở đây. Cô không đọc, công ty cũng chỉ có thể bảo vệ lợi ích của công ty.”
Trong đoạn âm thanh, một người đàn ông khác đọc lại câu kết: “Tôi hoàn toàn tự nguyện đưa ra quyết định này và không chịu bất kỳ tác động nào.” Giọng Chu Khải khi ấy còn thiếu vẻ trơn tru của một trưởng bộ phận, nhưng nhịp ngắt đã giống hệt văn bản gửi Bạch Dao sáng nay. Hắn nhắc Lâm Chi đọc chậm chữ “tự nguyện”, còn Tần Viễn bảo: “Đừng để khán giả nghe ra cô đang trách công ty.”
Tô Mạn tháo một bên tai nghe. Căn phòng trước mắt vẫn nguyên vẹn, nhưng cô phải mất vài giây mới nhận ra Lục Trì đã đặt một cốc nước cạnh tay mình. Anh không hỏi trong đó có gì. Cô đeo tai nghe lại. Nếu dừng ở đây, cô sẽ lặp lại đúng việc đã làm nhiều năm: chỉ nghe đến phần đủ để hành động, bỏ qua phần buộc mình phải chịu trách nhiệm.
Bản ghi trở về giọng Lâm Chi. “Chiếc máy ghi âm nằm trong túi trang điểm. Chị bật nó trước khi ông ta vào vì chị đã đoán họ sẽ không để lại chữ ký trong bất kỳ câu nào. Nhưng file em đang nghe không phải file gốc. Chị sao nó sang máy này, chuyển định dạng rồi gửi cho em. Thẻ nhớ gốc, nhật ký tạo file và bản quay chưa nén vẫn ở chỗ chị.”
“Chị không giao bản gốc cho em,” Lâm Chi tiếp tục, “vì lúc đó em vẫn đứng về phía công ty, dù em nghĩ mình đứng về phía chị. Em biết em thương chị. Nhưng em thương theo cách luôn cho rằng em hiểu cái giá nào chị nên trả. Em bảo chị ký để giữ mẹ chị khỏi bị kéo vào. Em bảo chị im để chờ thời điểm tốt hơn. Mỗi lần như vậy, phần được giữ lại là chiến lược của em, còn phần mất đi là tiếng nói của chị.”
Giọng Lâm Chi khàn đi, nhưng không khóc. “Em không bỏ chị vào ngày thông cáo phát ra. Em bỏ chị từng câu trước đó, mỗi lần em nói ‘để em xử lý’ rồi đóng cửa không cho chị biết họ đang đổi gì bằng tên của chị. Chị cũng có phần sai. Chị đã để em quyết thay vì sợ nếu tự quyết, chị sẽ mất tất cả. Nhưng một người đang sợ không có nghĩa người khác được quyền sống hộ họ.”
Tô Mạn cúi đầu. Câu ấy không phải bằng chứng, nhưng là phần cô né lâu nhất. Sự thật khó chịu hơn một bản án về sự bất lực: cô đã góp tay khiến Lâm Chi không thể tự nói, rồi dùng nỗi day dứt để khỏi nhìn vào quyền kiểm soát mình đã trao cho công ty.
Trong những phút cuối, tiếng xe cộ xuất hiện sau giọng Lâm Chi. Có lẽ chị đang ở trên một chiếc taxi hoặc đã rời khỏi tòa nhà. “Nếu em nghe đến đây chỉ vì muốn dùng bản ghi để thắng một vụ nào đó, hãy dừng lại. Đừng đăng nó. Đừng đưa cho nhà báo. Một đoạn giọng nói không đủ làm sự thật sạch hơn, nhất là khi người trong đó chưa đồng ý trở lại dưới ánh đèn.”
Lâm Chi ngừng rất lâu rồi mới nói tiếp. “Nhưng nếu một ngày họ dùng lại câu ‘tôi tự nguyện và không chịu tác động’ với một người khác, nghĩa là hệ thống ấy vẫn còn nguyên. Khi đó hãy tìm chị. Không phải để xin chị cứu ai, cũng không phải để đổi sự im lặng của chị lấy sự nghiệp của người khác. Hãy hỏi chị muốn làm gì với file gốc.”
Âm thanh cuối cùng không phải lời tố cáo. Lâm Chi nói tên Tô Mạn một lần, nhẹ đến mức gần như tiếng thở. “Chị không biến mất để em phải sống trong tội lỗi. Chị biến mất vì lần đầu tiên chị muốn tự chọn một nơi không ai viết hộ câu trả lời. Nếu em thật sự muốn sửa sai, lần sau đừng cứu một người bằng cách lấy mất quyền quyết định của họ.”
Khi Tô Mạn đặt máy xuống, Hạ Nhiên hỏi: “Chị ấy có để lại chứng cứ không?” Câu hỏi không có vẻ sốt ruột. Nó giống một đường biên được đặt trước sự tò mò của tất cả mọi người.
“Có một đoạn ghi lại giọng Tần Viễn và Chu Khải ép chị ấy đọc tuyên bố tự nguyện,” Tô Mạn đáp. “Nhưng bản trong máy này là bản sao đã chuyển định dạng. File gốc và thiết bị lưu ban đầu vẫn do Lâm Chi giữ. Chị ấy yêu cầu phải hỏi ý chị ấy trước khi sử dụng.”
Lục Trì đưa tay nhưng dừng lại trước khi chạm vào chiếc máy. “Từ giờ không phát lại, không gửi, không trích âm thanh. Tôi sẽ lập biên bản hiện trạng thiết bị và ghi nhận chính cô là người vừa mở file. Muốn dùng được, cần Lâm Chi tự giao bản gốc, xác nhận nguồn tạo và đồng ý phạm vi sử dụng. Bản này chỉ đủ để chỉ đường.”
Bạch Dao nhìn câu “tôi tự nguyện” trên văn bản vẫn mở ở điện thoại cá nhân. “Nếu file gốc chứng minh câu đó đã được dùng từ nhiều năm trước, họ sẽ nói chúng tôi phối hợp dựng một mô-típ.”
“Họ sẽ nói thế dù chúng ta có mười file,” Lục Trì đáp. “Khác biệt nằm ở chuỗi bảo quản, người giao và việc từng nguồn độc lập có khớp nhau hay không. Cô không được liên lạc với Lâm Chi. Công ty đang theo dõi cô chặt nhất.”
Hạ Nhiên nhìn Tô Mạn. “Còn chị? Chị gọi vì cần bằng chứng hay vì cuối cùng đã nghe lời chị ấy?”
Tô Mạn không tránh câu hỏi. “Cả hai. Nhưng nếu chị ấy không muốn giao, chúng ta dừng ở đó.” Nói ra câu này không khiến cô nhẹ đi. Nó chỉ buộc cô chấp nhận một khả năng rất thật: chứng cứ có thể cứu Hạ Nhiên nằm trong tay một người có toàn quyền từ chối, và Tô Mạn không được biến sự cấp bách của mình thành một cách cưỡng ép mới.
Cô mở danh bạ. Tên Lâm Chi vẫn nằm ở vị trí cũ, không ảnh đại diện, không ghi chú. Cuộc gọi kéo dài năm hồi chuông. Đến hồi thứ sáu, đầu dây bên kia vang lên một tiếng thở rồi giọng Lâm Chi nói: “Em nghe hết rồi?”
“Vâng.” Tô Mạn nhìn chiếc máy trên bàn. “Em đã biến việc bảo vệ chị thành quyền quyết định thay chị. Em xin lỗi. Không phải vì hôm nay em cần file, mà vì đó là điều em đã không chịu hiểu.”
Lâm Chi im lặng. Khi chị lên tiếng lại, giọng không mềm hơn. “Một câu xin lỗi không trả lại những năm đó.”
“Em biết.”
“Nhưng ít nhất lần này em không bắt đầu bằng câu hỏi file ở đâu.”
Tô Mạn kể ngắn gọn về văn bản Bạch Dao vừa nhận, chỉ nói những gì đã được quay và bảo toàn. Lâm Chi hỏi ba câu: Bạch Dao có tự nói không, thiết bị gốc còn giữ không, Hạ Nhiên có đồng ý dùng lời khai không. Tô Mạn trả lời từng câu, không thêm chiến lược.
Sau một quãng lặng, Lâm Chi nói: “Tôi đã chờ xem khi câu đó xuất hiện lần nữa, em sẽ dùng người đọc nó như một công cụ hay cho họ quyền lựa chọn. Lục Trì biết kênh liên lạc an toàn. Bảo anh ấy kiểm tra tin nhắn trong năm phút nữa.”
“Chị có định giao bản gốc không?”
“Tôi sẽ tự quyết định sau khi gặp các em.” Lâm Chi dừng lại, rồi nói rõ từng chữ. “Nhưng để em khỏi tiếp tục đoán: thẻ nhớ gốc, máy quay và bản kế hoạch xử lý khủng hoảng có chữ ký nhận nội bộ vẫn còn. Tôi là người giữ chúng.”
Cuộc gọi kết thúc. Bốn phút sau, điện thoại Lục Trì sáng lên bằng một tin nhắn từ kênh đã xác minh của Lâm Chi. Chỉ có thời gian, địa điểm và một yêu cầu: không nhà báo, không máy quay, không ai được hứa thay chị điều gì. Dòng cuối cùng viết: “Mang Tô Mạn đến. Tôi muốn biết lần này cô ấy có thật sự để người giữ file gốc tự nói hay không.”
