Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 53 - Chương 53: Nhân Chứng Thứ Hai

Chương 53: Nhân Chứng Thứ Hai

Chín giờ mười chín, Tô Mạn đứng giữa hành lang tầng bảy và phóng lớn bức ảnh Bạch Dao vừa gửi. Văn bản mang tiêu đề “Xác nhận sự việc liên quan đến Hạ Nhiên”, phía dưới có mã tài liệu nội bộ và một đoạn được tô vàng: Bạch Dao phải nói rằng Hạ Nhiên từng nghe bản demo của người khác trước buổi thu, còn Tô Mạn đã yêu cầu cô im lặng. Câu cuối ghi: “Tôi tự nguyện đưa ra phát ngôn này và không chịu bất kỳ tác động nào.”

Lục Trì nhìn màn hình rồi nói: “Ảnh chụp chỉ cho thấy họ muốn cô ấy nói gì. Nó chưa chứng minh ai gửi và gửi bằng cách nào.”

Tô Mạn gọi. Bạch Dao bắt máy ngay, giọng thấp và khô. “Tôi đang ở phòng thay đồ trường quay số ba. Mười giờ phải ghi hình quảng cáo. Quản lý đang chờ ngoài cửa để lấy câu trả lời.”

“Đừng chuyển tiếp hay sửa tên file,” Lục Trì dặn. “Giữ nguyên thiết bị nhận tài liệu. Nếu có thể, quay màn hình từ lúc mở ứng dụng đến cuộc trao đổi. Tôi không thể hứa công ty sẽ không khóa tài khoản hoặc xử lý hợp đồng.”

Bạch Dao im lặng hai nhịp. “Tôi không gọi để xin lời hứa. Tôi cần một máy quay không cắt ghép, một bản sao ở chỗ luật sư, và quyền tự xem lại từng câu trước khi phát.”

A Kỳ tìm được một phòng tập nhỏ cách trường quay hai dãy phố, có cửa phụ từ bãi xe. Lục Trì yêu cầu chủ phòng xác nhận bằng tin nhắn rằng nơi đó chỉ được thuê để ghi hình, không giữ bản sao và không cho người lạ vào.

Chín giờ bốn mươi hai, Bạch Dao đến trong áo khoác dài phủ lên bộ váy quảng cáo còn chưa tháo nhãn. Cô tự ôm túi đựng hai điện thoại, không có trợ lý đi cùng. Khi cửa đóng, cô đặt điện thoại công việc lên bàn như đặt xuống một vật có thể phát nổ.

“Quản lý nói nếu tôi không đọc, nhãn hàng sẽ đổi người ngay sáng nay.” Bạch Dao tháo mũ. “Tôi hỏi họ có bằng chứng Hạ Nhiên từng nghe demo không. Họ bảo tôi không cần biết, chỉ cần xác nhận đây là điều tôi nhớ.”

Hạ Nhiên đứng cách cô một chiếc bàn. “Chị có nhớ như vậy không?”

“Không. Tôi chưa từng ở trong buổi thu đó, không biết em nghe gì trước khi vào phòng và chưa từng nói với Tô Mạn rằng em nghe demo của người khác. Điều tôi biết là bộ phận truyền thông đã nhiều lần yêu cầu tôi im lặng khi các bài viết biến việc tôi nhận tài nguyên thành bằng chứng em cướp của tôi.”

Tô Mạn nhớ những lần Bạch Dao trả lời phỏng vấn bằng một nụ cười vừa đủ mơ hồ, những lịch trình của Hạ Nhiên biến mất rồi xuất hiện dưới tên đàn chị. Cô từng xếp tất cả vào cột đối thủ. Bây giờ Bạch Dao tự kéo đường biên giữa phần bị ép và phần mình đã lựa chọn.

“Nếu chị chỉ nói mình bị ép, người ta sẽ hỏi chị đã hưởng lợi bao lâu,” Hạ Nhiên nói.

“Tôi biết. Tôi đã nhận sân khấu vốn được lên lịch cho em. Tôi không sửa những tiêu đề khiến người ta nghĩ em cướp bài hát của tôi. Tôi tự nhủ nếu tôi không nhận thì người khác cũng nhận, và tôi không phải người dựng scandal. Đó là cách dễ nhất để vừa giữ sạch tay vừa đứng trên phần đất người khác bị đẩy khỏi.”

Tô Mạn không chen vào. Một lời thú nhận sạch sẽ không phải lời thú nhận chỉ giữ lại phần có thể tha thứ.

Lục Trì bắt đầu bằng thiết bị. Bạch Dao mở điện thoại công việc trước camera cố định, đọc giờ hiển thị, tên ứng dụng và tài khoản gửi tài liệu. Cô mở tin nhắn lúc tám giờ bốn mươi, vào đúng file rồi kéo chậm từng trang. A Kỳ quay thêm một góc rộng để ghi nhận tay cô không rời màn hình. Lục Trì lập biên bản quan sát nhưng không gọi đó là giám định.

Cuộc trao đổi có ba tin nhắn: yêu cầu xác nhận đã nhận kịch bản; nhắc buổi quay phải hoàn tất trước mười một giờ để “đi trước tài liệu phía Hạ Nhiên”; và lời của quản lý: “Không cần thêm ý riêng. Cứ đọc đúng, công ty chịu trách nhiệm.” Bạch Dao quay màn hình toàn bộ, lưu bản sao vào ổ mới trước mặt mọi người rồi ký xác nhận thời điểm sao chép.

“Bây giờ đến phần chị sẽ nói,” Tô Mạn bảo.

Bạch Dao ngồi giữa phông xám. A Kỳ đặt máy quay ngang tầm mắt, không đèn sân khấu, không nhạc, không làm mịn da. Tô Mạn đưa cô một trang giấy chỉ có bốn giới hạn: điều trực tiếp nhận, điều trực tiếp biết, trách nhiệm cá nhân và điều không thể khẳng định. Bạch Dao đọc một lần rồi đặt úp xuống.

“Cô ra ngoài đi,” cô nói với Tô Mạn. “Họ sẽ bảo cô dạy tôi phản bội công ty. Tôi cũng không muốn Hạ Nhiên ngồi đây khiến lời tôi nghe như xin tha thứ. Luật sư ở lại để dừng tôi nếu tôi nói vượt chứng cứ. Máy quay cứ chạy.”

Bản năng của Tô Mạn đã dựng ra mười cách một câu sai có thể bị cắt thành tiêu đề. Cô vẫn bước ra hành lang cùng Hạ Nhiên.

“Chị có sợ cô ấy đổi ý không?” Hạ Nhiên hỏi.

“Có.”

“Vậy sao chị vẫn ra?”

Tô Mạn nhìn cánh cửa đóng kín. “Vì nếu chỉ có thể nói thật khi chị đứng cạnh kiểm soát từng chữ, đó vẫn là một dạng im lặng khác.”

Mười giờ hai mươi tám, cửa mở. Bạch Dao ngồi xem lại đoạn ghi hình dài mười ba phút. Trong video, cô xác nhận sáng nay nhận văn bản từ bộ phận truyền thông An Thịnh và bị yêu cầu đọc những điều mình không trực tiếp chứng kiến. Cô nói rõ không biết Hạ Nhiên từng nghe demo nào, không biết ai lấy file và không có căn cứ kết luận cá nhân nào chỉ đạo toàn bộ chiến dịch.

Phần khó hơn đến sau. Bạch Dao thừa nhận nhiều tháng qua cô đã im lặng trước những diễn giải có lợi, nhận tài nguyên chuyển khỏi Hạ Nhiên và để sự mơ hồ của mình thành nhiên liệu cho công kích. Cô không xin được coi là nạn nhân vô tội; cô chỉ từ chối tiếp tục dùng tên mình để xác nhận một câu chuyện không biết là thật.

Ở cuối video, cô nói tài liệu sẽ được luật sư bảo toàn, không công bố dữ liệu cá nhân của nhân viên và không kêu gọi tấn công bất kỳ ai. “Tôi chịu trách nhiệm về những điều tôi trực tiếp làm, trực tiếp nhận và trực tiếp nói hôm nay.” Không ai sửa một chữ.

Trước khi đăng, Lục Trì gửi bản sao video và biên bản cho luật sư riêng của Bạch Dao. Đinh Lộ được nhận một bản với điều kiện đăng nguyên đoạn, không giật tiêu đề rằng Bạch Dao đã “minh oan hoàn toàn” cho Hạ Nhiên. Phía Hạ Nhiên chỉ chuẩn bị một câu xác nhận đây là quyết định độc lập của Bạch Dao.

Mười giờ bốn mươi mốt, điện thoại công việc của Bạch Dao bị đăng xuất. Quản lý gọi vào máy cá nhân, báo buổi quay đã hủy, tài khoản tạm khóa và nếu cô phát bất cứ thứ gì, pháp vụ sẽ xử lý vi phạm bảo mật, bồi thường lịch quảng cáo, đình chỉ toàn bộ hoạt động.

“Anh có biết văn bản họ gửi tôi là sai không?” cô hỏi.

Đầu dây bên kia im một thoáng. “Anh chỉ làm lịch. Đừng kéo anh vào.”

Bạch Dao tắt máy. Thông báo từ nhãn hàng đến ngay sau đó: buổi quay bị thay người, quyền sử dụng hình ảnh cho chiến dịch mới tạm dừng. Cô nhìn bộ váy dưới áo khoác, khẽ kéo chiếc nhãn còn mắc ở đường may. Tô Mạn không an ủi rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Một người vừa đặt sự nghiệp xuống bàn không cần lời hứa rẻ hơn cái giá họ đã trả.

Mười giờ bốn mươi tám, Bạch Dao đăng video lên tài khoản cá nhân còn giữ quyền truy cập. Cùng lúc, luật sư gửi thông báo bảo toàn tài liệu đến An Thịnh, còn Đinh Lộ đăng đường dẫn nguyên bản. Chưa đầy năm phút, bình luận chia thành ba dòng: người tin cô vì cô thừa nhận phần hưởng lợi; người cho rằng cô đang bỏ tàu; và người yêu cầu file gốc, nhật ký máy chủ, lời khai có tuyên thệ thay vì một video tự quay.

An Thịnh phản ứng lúc mười một giờ lẻ hai. Thông cáo nói Bạch Dao chịu “áp lực cảm xúc nghiêm trọng”, có dấu hiệu bị cựu nhân sự lôi kéo và đã công bố tài liệu nội bộ ngoài ngữ cảnh. Họ không trả lời vì sao một nghệ sĩ bị yêu cầu xác nhận điều cô không chứng kiến. Cùng lúc, tên Tô Mạn lại lên bảng tìm kiếm với cụm từ “đạo diễn lời khai”.

Hạ Nhiên đọc rồi khóa màn hình. “Họ vẫn biến người tự nói thành người bị điều khiển.”

“Vì cách đó rẻ hơn trả lời nội dung,” Tô Mạn đáp. “Chưa đủ để thắng. Nhưng từ giờ họ không thể kể câu chuyện cũ mà không bị hỏi về văn bản này.”

Bạch Dao nhận thông báo đình chỉ tạm thời qua email cá nhân. Cô quay sang Hạ Nhiên. “Tôi không xin em tha thứ hôm nay.”

“Em cũng chưa thể.” Hạ Nhiên dừng một chút. “Nhưng em tin đoạn video đó là lời của chị.”

Vai Bạch Dao hạ xuống rất ít. Cô chỉ vào câu cuối của bản phát ngôn bị ép đọc. “Năm tôi ký lại hợp đồng, họ cũng bắt tôi kết một video bằng đúng câu ‘tôi tự nguyện và không chịu tác động’. Một đàn chị trước tôi từng đọc nó. Tôi nghĩ ai cũng phải đọc.”

Tô Mạn nhìn dòng chữ. Trong trí nhớ, một căn phòng trang điểm cũ hiện lên với Lâm Chi trước gương, còn cô đứng ngoài khung hình nhắc chị đọc lại câu cuối cho tròn tiếng. Cùng một cấu trúc, cùng một cách biến ép buộc thành sự tự nguyện có chữ ký.

Cô lấy chiếc máy cũ chứa bản ghi âm cuối của Lâm Chi ra, mở tệp mình từng dừng ở phút thứ bảy hai mươi ba. Thanh thời lượng còn lại mười tám phút bốn mươi hai giây. Lục Trì không giục. Hạ Nhiên cũng không hỏi.

Tô Mạn đeo tai nghe và chạm vào nút phát. Sau một quãng rè ngắn, giọng Lâm Chi vang lên, mệt nhưng rõ: “Tô Mạn, câu họ bắt chị đọc không phải câu đáng sợ nhất.”