Chương 4 - Chương 4: Bằng Chứng Bị Cắt
Chương 4: Bằng Chứng Bị Cắt
Tô Mạn không để Hạ Nhiên chạm vào laptop. Cô đưa tay chặn trước màn hình, động tác rất nhẹ nhưng đủ khiến cô gái vừa bật dậy phải khựng lại giữa phòng khách. Trên khung chat của A Kỳ, tên file demo_cut_18s.wav nằm đó như một lưỡi dao đã được mài sẵn, chưa rơi xuống mà người ta đã thấy cổ mình lạnh. Ngoài cửa kính, những ánh đèn của thành phố vẫn sáng đều, thản nhiên đến mức tàn nhẫn. Chỉ có trong căn hộ tầng mười bảy, tiếng thông báo điện thoại nhỏ xíu cũng nghe như tiếng kim loại cào vào xương.
“Không mở bằng máy của cô.” Tô Mạn nói. “Không tải về điện thoại của cô, không gửi qua tài khoản cá nhân của cô, không phát loa ngoài trước khi ghi lại nguồn nhận.” Hạ Nhiên đứng bên cạnh bàn ăn, hai tay nắm chặt đến mức móng tay in lên da. “Nhưng đó là bài của tôi. Nếu họ cắt nó, tôi phải nghe chứ.” “Cô sẽ nghe, nhưng không nghe như một người bị hại đang hoảng. Cô nghe như người chuẩn bị làm chứng.” Tô Mạn quay sang A Kỳ. “Quay màn hình từ đầu. Lưu thời gian nhận tin, tên nhóm, người gửi, link nguồn nếu có. Sau đó dùng máy phụ tải một bản, tính mã hash, chụp lại dung lượng và metadata. Đừng sửa tên file.”
A Kỳ nuốt khan, tay run đúng một nhịp rồi tự ép mình bình tĩnh. Cậu mở phần mềm quay màn hình, kéo đồng hồ hệ thống lên góc phải, miệng lẩm nhẩm từng bước như học sinh đọc bài trước khi vào phòng thi. Tô Mạn không giục. Cô biết trong nghề này, rất nhiều bằng chứng chết không phải vì người xấu quá giỏi, mà vì người tốt quá vội. Một file âm thanh bị mở sai thiết bị, một ảnh chụp thiếu thời gian, một tin nhắn chuyển tiếp mất nguồn gốc, tất cả đều có thể biến sự thật thành lời kể không đủ giá trị. Hạ Nhiên đứng im sau lưng cô, vai gầy căng lên dưới chiếc áo khoác rộng, mắt đỏ nhưng không khóc. Ít nhất, cô đã nghe lời.
Mười tám giây được phát bằng tai nghe cắm vào máy phụ. Tô Mạn nghe một bên, Hạ Nhiên nghe một bên. Ban đầu là tiếng piano rất mỏng, rồi một đoạn humming bị kéo cao lên, trộn với nền beat giống bản demo của Bạch Dao đang lan truyền trên mạng. Nếu chỉ nghe qua điện thoại trong tiếng ồn của đám đông, người ta sẽ thấy hai đoạn nhạc giống nhau đến khó chịu. Nhưng ngay giây thứ bảy, Hạ Nhiên bỗng đưa tay giữ tai nghe, mặt trắng đi. “Đây là guide vocal bản nháp lần ba. Tôi hát khi bị nghẹt mũi, trước câu này có một tiếng ho. Họ cắt mất tiếng ho và ghép nhịp trống vào sau.”
“Cô chắc?” Tô Mạn hỏi. “Chắc.” Hạ Nhiên nhìn chiếc túi niêm phong chứa ổ cứng bạc trên bàn, giọng khàn nhưng rõ. “Bản đó tôi thu lúc gần mười một giờ đêm. Tôi còn bảo anh kỹ sư đừng lưu lên thư mục chia sẻ, vì câu bridge chưa xong. File gốc tên không phải demo_cut. Nó tên HN_rainline_v3_guide.” A Kỳ ngẩng đầu khỏi màn hình. “Nhưng file trong nhóm báo không có tên đó. Metadata hiện là export từ phần mềm dựng, thời gian xuất lúc 23:46 tối qua. Người gửi đã xóa owner, chỉ còn tên máy AS-Edit-07.”
Căn phòng im xuống. Tô Mạn nhớ rất rõ tối qua Hạ Nhiên đã rời studio trước mốc 22:17 theo bài tố, còn câu chuyện trên mạng đang cố đóng đinh cô như một người lén quay lại ăn cắp tài nguyên của đàn chị. Nếu bản guide vocal bị xuất lúc 23:46, ít nhất có một người ở sau hệ thống phòng thu đã chạm vào file khi Hạ Nhiên không còn quyền kiểm soát nó. Nhưng “ít nhất” không đủ để nói ra trước công chúng. Nó chỉ đủ khiến họ hiểu cửa đã bị mở từ bên trong.
Điện thoại của Tô Mạn rung. Nhóm khủng hoảng nội bộ của An Thịnh nhảy lên hơn bảy mươi tin chưa đọc. Có người từ pháp vụ hỏi có nên hoãn buổi thông tin chiều mai. Có người ở bộ phận nhãn hàng gửi danh sách đối tác yêu cầu xác nhận ngay trong sáng. Có người dùng giọng điệu rất đúng quy trình để đề nghị “tạm thời không khẳng định Hạ Nhiên vô can cho đến khi hoàn tất kiểm tra nội bộ”. Tô Mạn đọc đến đó thì bật cười một tiếng không có nhiệt. “Kiểm tra nội bộ mà để người có chìa khóa tự kiểm ổ khóa, đúng là tiết kiệm chi phí.”
A Kỳ không dám cười. Hạ Nhiên cũng không. Cô nhìn Tô Mạn như muốn hỏi có phải công ty đang bỏ cô lần nữa không, nhưng câu hỏi ấy kẹt lại ở cổ họng. Tô Mạn đặt điện thoại xuống, mở tài liệu họp báo sơ bộ, xóa một đoạn pháp vụ vừa thêm vào: “nghệ sĩ nhận thức chưa đầy đủ về ảnh hưởng tiêu cực”. Cô thay bằng câu khác, ngắn hơn, lạnh hơn: “Chúng tôi đã ghi nhận dấu hiệu cắt ghép và phát tán trái phép tư liệu âm nhạc chưa phát hành, đồng thời yêu cầu bảo toàn log truy cập server phòng thu, máy dựng và tài khoản nội bộ liên quan.”
“Chị định nói thẳng có người trong công ty?” A Kỳ hỏi nhỏ. “Không.” Tô Mạn gõ tiếp mà không ngẩng đầu. “Nói thẳng khi chưa có chứng cứ đủ là tặng họ một lý do kiện ngược. Chúng ta nói hành vi, không nói người. Nói yêu cầu bảo toàn chứng cứ, không nói kết luận.” Hạ Nhiên cắn môi. “Nếu họ tung file này trước buổi thông tin thì sao?” “Thì cô vẫn im.” Tô Mạn nhìn cô. “Nhưng lần này không phải im để chịu trận. Cô im để không giúp họ hoàn thành nửa còn lại của bản cắt.”
Câu ấy khiến Hạ Nhiên quay mặt đi. Tô Mạn nhìn thấy vai cô run rất khẽ. Không phải kiểu run của sợ hãi thuần túy nữa, mà giống một người vừa phát hiện cả giọng hát của mình cũng có thể bị người khác cầm kéo cắt thành tội trạng. Tô Mạn từng thấy ánh mắt ấy ở Lâm Chi nhiều năm trước, trong một phòng chờ sáng đèn, khi cô gái kia hỏi: “Nếu em nói thật mà không ai tin thì sao?” Khi đó Tô Mạn đã trả lời bằng một câu rất đúng quy trình, rất an toàn, và rất vô dụng. Bây giờ, câu ấy trở lại trong đầu cô như một mảnh kính sót dưới da.
“Hạ Nhiên.” Tô Mạn gọi. “Cô viết ra cho tôi toàn bộ quá trình tạo bản guide vocal này. Ai ở phòng thu, ai nghe bản nháp, ai được gửi file, cô nói gì với kỹ sư, cô ho lúc nào cũng viết. Đừng tô đẹp. Đừng bỏ chi tiết vì thấy ngớ ngẩn. Một tiếng ho trước câu bridge có thể đáng tiền hơn một trăm câu thanh minh.” Hạ Nhiên quay lại, mắt còn đỏ nhưng đã có điểm tựa. “Tôi nhớ được.” “Tốt. Nhớ đến đâu ghi đến đó. Không nhớ thì để trống, đừng đoán.”
A Kỳ nhận thêm tin mới từ người phóng viên quen. Cậu nhìn màn hình rồi chửi thề rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở. “Chị Mạn, họ đang chuẩn bị đăng. Caption mẫu đã có rồi: ‘Mười tám giây đủ để nghe sự thật?’ Có ba tài khoản marketing đã nhận lịch reup lúc sáu giờ ba mươi sáng.” Tô Mạn nhìn đồng hồ. 01:18. Họ còn hơn năm tiếng nếu lịch đó đúng, nhưng trong truyền thông bẩn, lịch luôn có thể bị đẩy sớm khi đối phương thấy con mồi còn thở. “Gửi pháp vụ văn bản yêu cầu bảo toàn dữ liệu ngay bây giờ. Gửi phòng thu, phòng IT, bộ phận quản lý máy dựng, CC cho tôi và Chu Khải. A Kỳ, đừng dùng chữ ‘xin’. Dùng chữ ‘yêu cầu’.”
“CC cho anh Khải thật ạ?” A Kỳ hỏi. Tô Mạn nhìn cậu. “Nếu anh ta sạch, anh ta phải giúp khóa đường rò. Nếu anh ta không sạch, ít nhất anh ta biết chúng ta đã nhìn thấy vết nước trên sàn.” Cô dừng một chút rồi thêm, “Và từ lúc email gửi đi, bất cứ ai xóa log đều đang tự ký tên.” A Kỳ lập tức cúi đầu gõ, vẻ mặt căng đến buồn cười nếu đêm nay không quá khó thở. Hạ Nhiên ngồi xuống bàn, bắt đầu viết tường trình bằng tay. Nét chữ đầu tiên nghiêng hẳn đi, nhưng sang dòng thứ ba đã vững hơn.
Hai giờ mười bảy, phản hồi đầu tiên từ phòng thu đến. Không phải dữ liệu. Chỉ là một câu trả lời rất khéo: “Server backup cần trưởng bộ phận phê duyệt, sáng mai sẽ xử lý theo quy trình.” Tô Mạn đọc xong, chuyển tiếp cho pháp vụ kèm một dòng: “Ghi nhận họ từ chối bảo toàn ngay trong đêm.” Năm phút sau, Chu Khải nhắn riêng: “Đừng kéo nhiều bộ phận vào khi chưa có kết luận. Cô đang biến khủng hoảng nghệ sĩ thành khủng hoảng công ty.” Tô Mạn nhìn tin nhắn ấy, ngón tay dừng trên màn hình rất lâu. Cuối cùng cô không trả lời. Có những người không cần bị phản bác ngay; họ chỉ cần được lưu lại nguyên văn.
Gần ba giờ, Hạ Nhiên đặt tờ tường trình xuống trước mặt cô. Bốn trang giấy, không sạch đẹp, có chỗ gạch xóa, có chỗ ghi “không chắc” rất thật thà. Tô Mạn đọc nhanh. Ở cuối trang hai, Hạ Nhiên ghi rằng sau buổi thu, một trợ lý phòng thu từng mượn tai nghe của cô để “kiểm đường line”, trong lúc màn hình máy dựng vẫn mở folder bản nháp. Chi tiết ấy không kết luận được gì, nhưng nó là một khe cửa. A Kỳ đối chiếu lịch làm việc rồi nói: “Ca tối hôm qua có ba người dùng phòng dựng phụ. Một người thuộc ekip Bạch Dao.”
Tên Bạch Dao rơi xuống giữa bàn như giọt mực đen trong ly nước. Hạ Nhiên ngẩng đầu, môi hé ra rồi đóng lại. Tô Mạn biết cô đang muốn hỏi đàn chị có trực tiếp hại mình không, nhưng câu trả lời lúc này quá đắt để đoán bừa. “Ghi vào danh sách cần xác minh, không nói ra ngoài.” Cô vừa dứt lời, điện thoại của A Kỳ sáng lên lần nữa. Lần này không phải nhóm chat kín. Là thông báo hot search dự phòng từ công cụ theo dõi. Ánh Đèn Sau Cánh Gà vừa đăng bài mới.
Tiêu đề hiện lên trên màn hình rất ngắn: “Mười tám giây demo: Hạ Nhiên còn định im đến bao giờ?” Bên dưới là file âm thanh đã được gắn sóng nhạc đỏ, phụ đề chạy từng chữ, đoạn tiếng ho bị cắt sạch, nhịp trống được đẩy lên đúng chỗ khiến bản guide vocal của Hạ Nhiên nghe như cái bóng vụng về của ca khúc Bạch Dao. Trong chưa đầy một phút, các tài khoản lớn bắt đầu reup theo đúng cấu trúc A Kỳ vừa nhận được. Dư luận chưa kịp ngủ đã bị dựng dậy để phán xét một đoạn âm thanh không còn nguyên vẹn. Hạ Nhiên nhìn màn hình, mặt không còn trắng nữa mà lặng đến đáng sợ. Tô Mạn đóng laptop lại trước khi cô nghe lần thứ hai. “Bây giờ,” cô nói, giọng thấp và lạnh, “chúng ta đi tìm người cầm kéo.”
