Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 33 - Chương 33: Lục Trì Biết Cô Ấy

Chương 33: Lục Trì Biết Cô Ấy

“Có một việc về Lâm Chi,” Lục Trì nói, “tôi chưa nói với cô.”

Tô Mạn không hỏi lại. Cô xoay máy tính về phía mình, khóa màn hình rồi đặt bàn tay lên hai tờ giấy của An Thịnh. Hạ Nhiên vẫn đứng cạnh chiếc máy ghi âm, sắc mặt mệt nhưng mắt đã tỉnh hẳn. A Kỳ nhìn từ Lục Trì sang Tô Mạn, không dám chạm vào bàn phím. Sự im lặng sau bài hát lúc nãy còn có chỗ cho người ta thở. Sự im lặng này thì không. Tô Mạn nói: “Anh nói rõ trước mặt những người đang có mặt. Nhưng Hạ Nhiên được quyền chọn có nghe hay không.” Cô quay sang cô gái. “Chuyện này có thể kéo em sâu hơn vào vụ Lâm Chi.” Hạ Nhiên cất máy ghi âm vào túi, kéo khóa kín rồi đáp: “Em ở lại. Nếu công ty đang dùng cùng một cách với em, em cần biết cách đó đã từng đi đến đâu.”

Lục Trì gật đầu. “Sáu năm trước, tôi còn làm ở một văn phòng luật chuyên tranh chấp dân sự. Sau khi Lâm Chi biến mất khỏi các lịch trình công khai, gia đình cô ấy tìm đến văn phòng. Họ chưa định kiện ngay. Họ yêu cầu bảo toàn một số hồ sơ, ngăn An Thịnh tiếp tục nhân danh gia đình và kiểm tra những giấy tờ công ty nói rằng Lâm Chi đã tự nguyện ký.” Anh nhìn thẳng Tô Mạn. “Tôi là người tiếp nhận hồ sơ ban đầu và được ghi tên trong nhóm đại diện ở giai đoạn đầu.”

Tô Mạn nghe tiếng điều hòa chạy qua khe gió. Sáu năm trước, cô đứng ngoài phòng họp chờ chỉ thị của Chu Khải, nhìn các tiêu đề gắn Lâm Chi với hai chữ mất kiểm soát lan kín màn hình. Ở một nơi khác trong cùng thành phố, gia đình Lâm Chi đã tìm luật sư. “Anh từng gặp cô ấy?” cô hỏi.

“Có. Một lần.”

Hạ Nhiên siết hai bàn tay trên đầu gối. Tô Mạn vẫn nhìn Lục Trì. “Khi nào?”

“Sau ngày An Thịnh thông báo cô ấy tạm dừng hoạt động, trước khi văn phòng chúng tôi đóng hồ sơ.” Giọng anh thấp và đều. “Tôi gặp cô ấy để xác nhận ý chí và chứng kiến một giấy ủy quyền giới hạn. Không có người của An Thịnh trong phòng. Cô ấy yêu cầu không cung cấp nơi ở cho công ty, không dùng tên cô ấy để phản bác truyền thông khi chưa có đồng ý, và không để bất kỳ ai ký thay quyết định liên quan đến việc trở lại hay rời ngành.”

Câu cuối đập vào Tô Mạn theo một cách không ồn ào. Lâm Chi từng cố giữ lấy quyền được quyết định, vào đúng lúc cả công ty đang kể rằng cô không còn đủ tỉnh táo để quyết định bất cứ điều gì. Tô Mạn hỏi: “Vậy anh biết cô ấy còn sống.”

“Tôi biết cô ấy còn sống vào thời điểm đó. Tôi không có bằng chứng hợp pháp nào về tình trạng hiện tại của cô ấy trước email này.”

“Nhưng anh nhìn tôi lần theo một người đã biến mất như thể anh không biết gì.” Tô Mạn nói rất chậm. “Anh hỏi tôi đang giấu bản ghi âm nào. Anh yêu cầu tôi khai hết xung đột lợi ích, nguồn tài liệu, ký ức có thể sai. Còn anh không nói anh từng ngồi đối diện Lâm Chi.”

“Tôi bị ràng buộc bảo mật.”

“Bảo mật không cấm anh nói rằng anh có xung đột cần được xem xét. Anh có thể không kể nội dung. Anh có thể rút khỏi phần việc liên quan cô ấy. Anh đã không làm cả hai.”

Lục Trì im lặng một nhịp. “Đúng.”

Một chữ nhận sai không làm cơn giận của Tô Mạn dịu đi. Anh mở cặp, lấy ra một tờ giấy trắng rồi viết tên văn phòng cũ, thời gian tham gia và phạm vi đại diện đã chấm dứt. “Tôi có thể lập ngay bản công bố xung đột, bàn giao phần việc hiện tại cho luật sư khác và rời khỏi cuộc gặp. Cô có quyền yêu cầu như vậy.”

“Anh biết hồ sơ bị chặn ở đâu?”

“Kho lưu trữ hạn chế của văn phòng cũ.” Lục Trì đáp. “Hồ sơ không bị tiêu hủy theo biên mục tôi từng thấy. Nó bị chuyển khỏi tủ hồ sơ đang xử lý sau khi luật sư phụ trách nhận chỉ đạo tạm dừng. Phần đơn yêu cầu bảo toàn chứng cứ chưa được nộp đi. Bản ghi nhận cuộc gặp, danh mục giấy tờ gia đình giao và thư phản đối việc An Thịnh đại diện thay vẫn nằm trong tập đó.”

“Chỉ đạo của ai?”

“Tôi không biết. Tôi chỉ thấy lệnh nội bộ do luật sư phụ trách ký. Sau đó gia đình rút phạm vi ủy quyền. Văn phòng đóng hồ sơ với lý do khách hàng không tiếp tục yêu cầu. Tôi không có quyền lấy bản sao khi rời đi.”

A Kỳ lên tiếng: “Vậy email nói anh biết hồ sơ bị chặn ở đâu là đúng, nhưng mình vẫn chưa biết người gửi là ai.”

“Đúng.” Lục Trì nhìn màn hình đã khóa. “Và việc họ biết chi tiết đó thu hẹp phạm vi người có thể gửi: gia đình Lâm Chi, người từng hỗ trợ họ, người trong văn phòng cũ hoặc người đã đọc hồ sơ.”

Hạ Nhiên hỏi: “Chị Lâm Chi có biết anh đang giúp tụi em không?”

“Tôi không biết.”

“Vậy đừng xem email này là sự đồng ý của chị ấy.” Hạ Nhiên nói. Giọng cô vẫn khàn sau bài hát, nhưng câu chữ không chao. “Em không muốn lấy chuyện chị ấy từng bị làm hại để chứng minh em cũng bị làm hại. Nếu gặp, mình phải để chị ấy nói phần nào chị ấy muốn nói.”

Tô Mạn nhìn cô gái. Một tháng trước, Hạ Nhiên sẽ đòi công khai mọi thứ cứu được mình, còn cô sẽ là người khóa miệng cô lại. Bây giờ Hạ Nhiên tự đặt giới hạn cho một người chưa bước vào phòng. “Không mang hồ sơ của em đến nếu bên kia không yêu cầu,” cô nói. “Không mang bài hát. Không mang bản ghi âm Lâm Chi.”

Lục Trì ngẩng lên ở câu cuối. “Bản ghi âm vẫn ở đây?”

“Đó không phải phần anh được hỏi.” Tô Mạn đáp. Rạn nứt vừa mở không được vá bằng việc họ cùng đứng trước một đối thủ. Cô mở máy tính, tạo một bảng mới gồm bốn mục: xác minh danh tính, địa điểm trung lập, quyền dừng cuộc gặp và giới hạn ghi âm. “Không đi theo địa chỉ họ gửi mà chưa kiểm tra. Không dùng xe công ty. Không báo Đinh Lộ. Cuộc gặp không được biến thành trao đổi chứng cứ miệng mà không có biên bản.”

Lục Trì bổ sung: “Không yêu cầu họ gửi giấy tờ nhạy cảm qua email. Tôi sẽ đặt một câu xác minh dựa trên tiêu đề của chỉ dẫn pháp lý cuối cùng. Chỉ người từng ở trong hồ sơ hoặc được người đó cho biết mới trả lời đúng. Sau đó yêu cầu Minh Tân xác nhận hộp thư được truy cập bằng phương thức hợp lệ, không cần cung cấp danh tính người thuê.”

“Còn địa điểm?” A Kỳ hỏi.

“Phòng tư vấn của một trung tâm hòa giải độc lập,” Tô Mạn nói. “Có lễ tân, camera khu vực chung, hai lối ra. Không có biển An Thịnh, không có người của chúng ta đứng kín hành lang như áp giải nhân chứng.” Cô nhìn Hạ Nhiên. “Em không đi.”

Hạ Nhiên cân nhắc rồi gật đầu. “Nhưng trước khi chị đi, em muốn biết điều kiện cuối cùng mình gửi là gì.”

Tô Mạn viết thư ngay trước mặt mọi người. Cô xác nhận chấp nhận nguyên tắc gặp một lần, đồng ý không mang phóng viên và không dùng địa chỉ công ty. Lục Trì sẽ có mặt vì phía gửi yêu cầu, nhưng quan hệ đại diện cũ phải được công bố tại đầu cuộc gặp. Không ghi âm, chụp hình hay chuyển giao tài liệu khi chưa có đồng ý riêng. Người bên kia có thể rời đi bất kỳ lúc nào. Cuối thư là câu xác minh do Lục Trì cung cấp, chỉ yêu cầu người gửi hoàn thành phần còn thiếu trong tiêu đề một chỉ dẫn cũ.

Trước khi bấm gửi, Tô Mạn quay màn hình về phía Lục Trì. “Từ giờ, anh không tự quyết định phần nào tôi cần biết để tiếp tục làm việc với anh.”

“Tôi hiểu.”

“Không. Anh mới nghe.” Cô giữ mắt trên anh. “Hiểu hay không phải xem anh làm gì tiếp theo.”

Lục Trì không đáp bằng một lời hứa. Anh ký vào bản công bố xung đột, ghi rõ mình từng tham gia đại diện gia đình Lâm Chi, không sở hữu hồ sơ và chưa được phép tiết lộ nội dung bảo mật. Anh đẩy tờ giấy sang giữa bàn. Tô Mạn bấm gửi thư, rồi yêu cầu A Kỳ chụp lại trạng thái niêm phong ngăn kéo và đưa Hạ Nhiên sang phòng bên ăn chút gì. Trước khi đi, Hạ Nhiên dừng cạnh cô. “Chị không cần quyết định ngay có tin anh ấy nữa,” cô nói nhỏ. “Chỉ cần đừng vì giận mà bỏ mất người có thể cho mình biết sự thật.”

Cánh cửa khép lại. Tô Mạn kéo bản công bố xung đột về phía mình. “Vì sao lúc hồ sơ bị đóng, anh không làm gì?”

“Vì tôi là luật sư tập sự, vì người phụ trách nói khách hàng đã đổi ý, và vì tôi đã chấp nhận một quy trình sạch trên giấy thay cho việc hỏi xem ai khiến họ đổi ý.” Lục Trì nhìn tờ giấy dưới tay cô. “Đó là lý do tôi không cho phép mình gọi sự im lặng hiện tại của bất kỳ ai là tự nguyện chỉ vì có chữ ký.”

Tô Mạn muốn nói anh không có quyền dùng sai lầm cũ để phán xét cô. Nhưng câu ấy mắc lại. Cô từng làm điều gần như giống hệt ở phía truyền thông: nhận một chỉ thị hợp lệ, thấy đủ dấu hiệu bất thường và vẫn tiếp tục vì người có quyền nói mọi thứ đúng quy trình. Hai người không giống nhau đến mức có thể tha thứ cho nhau. Họ chỉ giống nhau vừa đủ để không thể giả vờ không hiểu.

Mười bảy phút sau, hộp thư Minh Tân báo thư mới. Câu xác minh được hoàn thành chính xác. Phía gửi chấp nhận địa điểm trung lập, từ chối ghi âm và yêu cầu không mang bản ghi âm cũ. Thời gian được ấn định lúc mười giờ sáng hôm sau. Dòng cuối không có chữ ký, chỉ có một câu: “Người trong hồ sơ sẽ tự quyết định có bước vào phòng hay không.”

Tô Mạn đọc xong, bàn tay dừng trên chuột. Lục Trì khép cặp hồ sơ. “Không phải Minh Tân muốn gặp chúng ta.”

Tô Mạn ngẩng lên.

“Là Lâm Chi.”