Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 26 - Chương 26: Bản Ghi Âm Chưa Nghe

Chương 26: Bản Ghi Âm Chưa Nghe

“Cô còn giữ bản ghi âm của Lâm Chi, đúng không?”

Tô Mạn không tắt màn hình. Thanh phát vẫn nằm ở giây thứ bốn mươi ba, một vạch mảnh màu trắng cắt ngang nền tối. Câu hỏi của Lục Trì không lớn, nhưng trong căn phòng đã hết người, nó khiến mọi lời phủ nhận trở nên vụng về.

“Còn.”

Lục Trì nhìn cô, không nhìn điện thoại. “Cô đã nghe hết chưa?”

“Chưa.”

“Bao nhiêu?”

“Bốn mươi ba giây.”

Anh im lặng một nhịp, đủ lâu để Tô Mạn nghe tiếng điều hòa trở lại. Cô ghét cách anh không hỏi ngay nội dung. Một câu hỏi pháp lý, một lời yêu cầu giao thiết bị, thậm chí một lời trách móc sẽ dễ đối phó hơn sự im lặng đó.

Tô Mạn khóa màn hình rồi đặt điện thoại úp xuống bàn. “Đó là tin nhắn cá nhân. Không thuộc hồ sơ công ty.”

“Tôi chưa nói nó thuộc hồ sơ công ty.”

“Anh đang nghĩ nó có thể liên quan.”

“Còn cô đang cố quyết định thay cho nội dung của một thứ cô chưa nghe hết.”

Câu nói chạm đúng nơi Tô Mạn đã khóa lại nhiều năm. Cô đứng dậy, thu dây sạc và tập giấy vừa in như thể cuộc trao đổi đã kết thúc. Lục Trì không ngăn. Anh chỉ mở lại máy tính, kéo biên bản bảo toàn lên màn hình rồi nói bằng giọng đều đều: “Một tệp ghi âm không tự động thành chứng cứ. Phải xác định ai gửi, thời điểm gửi, tệp có bị chỉnh sửa hay không, bối cảnh câu nói và quyền sử dụng. Nghe nó bây giờ không làm những điều đó biến mất. Không nghe cũng không làm nó an toàn hơn.”

“Anh muốn tôi giao điện thoại?”

“Không. Tôi muốn cô đừng xóa, đừng chuyển tiếp qua ứng dụng làm thay đổi metadata, đừng cắt đoạn và đừng phát qua loa trong một căn phòng có thiết bị khác đang ghi âm.” Anh dừng lại. “Trước mắt chỉ cần xác nhận tệp còn nguyên trên thiết bị nhận ban đầu.”

Tô Mạn nhìn chiếc điện thoại úp trên bàn. Thiết bị nhận ban đầu đã được thay hai lần. Cô vẫn giữ bản sao lưu từ chiếc máy cũ, chuyển nguyên cuộc trò chuyện sang điện thoại mới mỗi lần đổi máy. Cô từng tự nói đó là thói quen nghề nghiệp. Thực ra, cô đã không xóa vì xóa đồng nghĩa thừa nhận mình sợ một giọng nói hơn tất cả những cuộc họp của An Thịnh.

“Không còn thiết bị đầu tiên.” Cô nói. “Nhưng tệp nằm trong bản sao lưu nguyên cuộc trò chuyện. Tôi chưa xuất nó ra ngoài.”

“Vậy nguồn gốc yếu hơn, không phải vô giá trị.” Lục Trì đáp. “Chúng ta lập biên bản hiện trạng trước khi làm gì khác.”

“Chúng ta?”

“Cô có thể tự làm và tiếp tục giấu. Nhưng nếu sau này cô cần dùng nó, người đầu tiên bị hỏi sẽ là cô đã giữ, sao chép và mở tệp thế nào trong từng ấy năm.”

Tô Mạn kéo ghế ngồi lại. Cô mở điện thoại, tắt kết nối mạng rồi vào phần thông tin tệp. Thời gian gửi vẫn là hai giờ mười bảy phút, dung lượng chưa đến mười megabyte, độ dài tám phút mười bốn giây. Không có tên file mang ý nghĩa nào, chỉ một chuỗi ký tự do ứng dụng tạo tự động. Lục Trì ghi lại từng thông số, không chạm vào máy và cũng không yêu cầu cô bấm phát.

Khi anh hỏi lần cuối cô có đồng ý tạo một bản sao bảo toàn ngoại tuyến hay không, Tô Mạn mất gần một phút mới gật đầu. Cô xuất toàn bộ dữ liệu cuộc trò chuyện theo chức năng lưu trữ gốc, không riêng tệp ghi âm, rồi chuyển trực tiếp sang ổ lưu trữ mới đã được niêm phong trước mặt mình. Lục Trì lập biên bản thời gian, phương thức sao chép và người thao tác. Bản gốc vẫn ở điện thoại của cô.

Không ai nghe thêm một giây nào.

Dòng chữ “hoàn tất” hiện lên khiến ngực Tô Mạn nặng hơn, không nhẹ đi. Bây giờ bản ghi âm không còn là một bóng ma chỉ mình cô biết. Nó đã có thời gian, dung lượng, vị trí lưu và một người thứ hai biết nó tồn tại.

Lục Trì đóng biên bản. “Tại sao là giây bốn mươi ba?”

Tô Mạn bật cười rất khẽ, không có ý vui. “Anh hỏi như thể đó là một mốc tôi chọn.”

“Cô đã mang tệp qua nhiều lần đổi điện thoại, nhưng thanh phát vẫn dừng đúng ở đó. Đó là một lựa chọn được lặp lại.”

Cô không trả lời. Bên ngoài cửa kính, trời đã ngả màu chì. Logo An Thịnh bên kia đường không còn phản sáng mà chỉ còn một khối chữ tối trên tòa nhà. Tô Mạn nhớ đêm ấy cũng có màu như vậy, dù lúc hai giờ sáng không còn ai nhìn thấy trời.

Scandal của Lâm Chi bùng lên từ một đoạn video hậu trường bị cắt. Một câu nói về đạo diễn sân khấu bị biến thành lời khinh thường người hâm mộ. Một bức ảnh cô bước ra khỏi khách sạn cùng nhà sản xuất bị gắn thành giao dịch tài nguyên. Đến nửa đêm, ba nhãn hàng yêu cầu giải trình. Tần Viễn vào phòng họp lúc một giờ mười, đặt tập giấy màu xám trước mặt Tô Mạn và bảo phải có tuyên bố trước sáng.

Lúc hai giờ mười bảy, khi Tô Mạn đang sửa câu “tạm dừng hoạt động vì lý do sức khỏe” thành “chủ động nghỉ ngơi để nhìn nhận sai sót”, điện thoại nhận được ghi âm của Lâm Chi.

Cô đã đeo tai nghe chỉ vì sợ người khác nghe thấy.

Ba mươi giây đầu là tiếng thở và tiếng xe chạy ngoài đường. Lâm Chi nói rất nhỏ, như đang ở một nơi không thể bật đèn. Cô ấy hỏi Tô Mạn có còn ở công ty không, rồi nói mình đã đọc bản tuyên bố gửi qua email. Đến giây bốn mươi ba, giọng nói ấy chậm lại.

“Mạn, nếu mai họ bảo chị tự nguyện…”

Tô Mạn đã tháo tai nghe.

Không phải vì có người bước vào. Không phải vì điện thoại hết pin. Cô tháo ra vì biết câu tiếp theo có thể biến mọi con số trên màn hình thành một lựa chọn đạo đức mà cô không muốn nhận. Nếu Lâm Chi nói mình không tự nguyện, Tô Mạn sẽ phải chọn giữa phản đối một quyết định đã được tổng giám đốc ký hoặc tiếp tục sửa bản tuyên bố. Nếu Lâm Chi cầu cứu, cô sẽ không còn quyền tự an ủi rằng mình chỉ làm công việc.

“Tôi nghĩ nghe sau cũng được.” Tô Mạn nói. “Sau khi xử lý xong báo chí. Sau khi nhãn hàng ngừng gọi. Sau khi cô ấy bình tĩnh hơn.”

“Nhưng cô không nghe.”

“Sáng hôm sau, tuyên bố được phát. Ba ngày sau, cô ấy biến mất khỏi lịch trình.” Cô nhìn tay mình. “Mỗi lần mở lại, tôi đều dừng ở cùng một chỗ.”

Lục Trì không nói rằng cô không có lỗi. Tô Mạn biết ơn anh vì điều đó.

Anh chỉ hỏi: “Cô sợ nghe thấy Lâm Chi trách mình?”

“Không.” Câu trả lời đến quá nhanh. Tô Mạn sửa lại, lần đầu không dùng sự sắc lạnh để che nó. “Tôi sợ cô ấy không trách. Tôi sợ cô ấy vẫn tin tôi sẽ giúp.”

Điện thoại rung trên mặt bàn. Tô Mạn giật tay lại trước khi nhận ra chỉ là email mới. Phản hồi từ bộ phận pháp chế An Thịnh đã đến, tiêu đề ghi rõ yêu cầu bảo toàn dữ liệu hai chiều.

Công ty xác nhận đã nhận văn bản của Lục Trì nhưng phủ nhận việc mã HT-PL03 chứng minh bất kỳ sai phạm nào. Phần cuối thư yêu cầu Tô Mạn kê khai mọi tài liệu công việc, bản sao, ghi chú hoặc dữ liệu liên quan nghệ sĩ An Thịnh đang lưu trên thiết bị cá nhân, với lý do cô đã bị đình chỉ quyền phụ trách và phải hoàn trả tài sản thông tin.

Tô Mạn đọc hai lần. Họ chưa biết về bản ghi âm. Câu chữ là mẫu thu hồi dữ liệu rộng, đủ để quét qua bất kỳ thứ gì cô từng mang khỏi văn phòng, nhưng cũng đủ để biến sự im lặng tiếp theo của cô thành rủi ro.

“Không trả lời ngay.” Lục Trì nói. “Phải tách dữ liệu công việc thuộc công ty khỏi trao đổi cá nhân và xác định nghĩa vụ bảo mật với người gửi. Bản ghi âm không được tự động giao cho An Thịnh chỉ vì họ viết một câu thật rộng.”

“Họ sẽ nói tôi chiếm giữ dữ liệu nghệ sĩ.”

“Họ có thể nói nhiều thứ. Việc của chúng ta là không cho họ quyền định nghĩa tất cả trước.”

Tô Mạn nhìn tệp ghi âm. Chỉ vài giờ trước, cô còn có thể tiếp tục giả vờ nó không liên quan. Bây giờ An Thịnh đã yêu cầu kê khai, Hạ Nhiên đã yêu cầu không bị giấu khỏi chính vụ của mình, còn Lục Trì đã lập biên bản rằng tệp tồn tại.

Cô mở cuộc trò chuyện với Hạ Nhiên. Tin nhắn cuối của cô gái trẻ được gửi cách đó mười phút: “Em đã về căn hộ. A Kỳ đang sao lưu bản tường trình. Em sẽ không đăng gì. Chị đừng biến mất.”

Tô Mạn gõ rồi xóa ba lần. Cuối cùng cô viết: “Tôi có một manh mối cũ liên quan Lâm Chi. Chưa xác minh và tôi chưa nghe hết. Tôi sẽ không dùng nó để quyết định thay cô. Khi biết nó thực sự liên quan đến vụ của cô đến đâu, tôi sẽ nói đầy đủ.”

Hạ Nhiên không trả lời ngay. Một phút sau, màn hình hiện hai chữ: “Em chờ.”

Không phải tha thứ. Không phải tin tưởng tuyệt đối. Chỉ là một khoảng thời gian được trao có điều kiện. Với Tô Mạn, như vậy đã nhiều hơn cô từng cho Lâm Chi.

Cô đặt điện thoại xuống. “Tôi chưa nghe tiếp hôm nay.”

Lục Trì gật đầu. “Đó là quyết định của cô. Nhưng từ giờ, đừng gọi nó là thứ không tồn tại.”

Máy tính của Tô Mạn báo có tin nhắn từ một tài khoản cô đã lâu không liên lạc. Đinh Lộ, phóng viên giải trí từng bị cô từ chối cung cấp thông tin ba lần trong vụ Hạ Nhiên, gửi một ảnh chụp màn hình kho bài cũ. Tiêu đề bài viết đã bị gỡ nhiều năm trước, nhưng cái tên Lâm Chi vẫn hiện rõ dưới ngày đăng.

Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.

“Có người trong An Thịnh vừa hỏi ai còn giữ hồ sơ truyền thông vụ Lâm Chi. Tôi có thứ chị cần. Đổi lại, tôi muốn một cuộc gặp và quyền nói chuyện độc quyền khi sự thật đủ để công bố.”

Tô Mạn chưa kịp trả lời thì Đinh Lộ gửi thêm một dòng.

“Đừng mang điện thoại của công ty.”