Chương 6: Việc Của Tôi Thôi
Minh không nhúc nhích ngay khi hai tiếng đó lọt qua bộ đàm. Tiếng nhiễu vẫn rào rạo, tiếng nước vẫn rơi đều ở một nơi nào đó không ai nhìn thấy, còn hành lang tầng mười hai thì im đến mức tiếng thở của Bình nghe cũng thành quá lớn. Cái tên Minh An bị kéo ra khỏi chỗ tối sâu nhất trong lòng anh, đặt thẳng giữa nền gạch ố vàng, trước cửa 1207, trước mặt Vinh, trước mặt bà Hoa, trước cả một chiếc camera hành lang đang chớp đèn đỏ như thể cũng vừa nghe thấy. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Minh muốn giật lấy bộ đàm, muốn chạy xuống phòng quản lý, muốn hỏi ai đang ở đầu dây kia và vì sao biết cái tên đó. Nhưng nếu anh làm vậy, người ở đầu dây sẽ thắng ngay từ câu đầu tiên.
Anh hít vào chậm, chậm đến đau ngực. Bàn tay đang siết quai túi hồ sơ của anh buông ra từng ngón một. “Bình,” Minh nói, giọng khàn nhưng vẫn đủ rõ. “Bảo sảnh để loa ngoài, không trả lời, không hỏi thêm. Ghi âm nếu thiết bị cho phép. Ghi giờ bắt đầu, giờ kết thúc.” Bình mất nửa giây mới hiểu mình được gọi. Anh vội bấm bộ đàm, nói lắp vài chữ rồi lặp lại đúng ý Minh cho nhân viên trực phụ ở dưới sảnh. Đầu bên kia đáp trong tiếng hoảng: điện thoại vẫn đang connected, loa ngoài đang mở, âm thanh chỉ có nước và nhiễu, sau hai tiếng “Minh An” thì không còn giọng người nữa.
Vinh nhìn Minh bằng ánh mắt phức tạp hơn sự khó chịu thường ngày. “Cậu quen cái tên đó?” ông hỏi. Câu hỏi nghe như quan tâm, nhưng cách ông đặt nó trước mặt Bình và bà Hoa khiến Minh biết nó không chỉ là quan tâm. Nếu chuyện này bị kéo thành vấn đề cá nhân của anh, mọi ghi nhận kỹ thuật tối nay sẽ lập tức mất trọng lượng. Một quản lý bị kích động bởi quá khứ thì dễ bị quy thành người thổi phồng sự cố, còn một cuộc gọi nội bộ từ căn hộ đóng cửa ba tháng sẽ lại được nhét vào ngăn kéo tên là hệ thống cũ.
“Tôi sẽ ghi vào biên bản rằng trong cuộc gọi có âm thanh giống hai tiếng Minh An, chưa xác định là tên riêng, đoạn ghi âm cũ hay nhiễu âm,” Minh nói. Anh nhìn thẳng Vinh. “Phần còn lại không ảnh hưởng quy trình kiểm tra.” Vinh cười nhạt. “Không ảnh hưởng? Mặt cậu vừa trắng đi như người bị gọi hồn.” Bình tái mặt lần nữa vì hai chữ ấy, nhưng Minh chỉ nhấc mắt về phía camera. “Ông nên tránh dùng từ dễ gây hiểu nhầm trong khu vực có ghi hình. Chúng ta đang xử lý một sự cố vận hành.” Bà Hoa đứng cạnh cửa 1205, hai tay ôm chặt khăn lau, bỗng bật ra một câu nhỏ: “Cậu trẻ, có những thứ không phải việc của mình thì đừng ôm.”
Minh quay sang bà. Trong ánh đèn hành lang, những nếp nhăn quanh mắt bà sâu hơn lúc ban ngày. Bà không giống người đang dựng chuyện để dọa anh; bà giống một người đã từng chứng kiến ai đó vì sợ, vì thương hoặc vì tò mò mà bước thêm một bước không nên bước. Minh không hỏi Minh An là ai với bà, vì bà rõ ràng không biết. Anh chỉ hỏi: “Người nghe máy lần trước là ai?” Bà Hoa mím môi. Vinh lập tức nói chen: “Đừng ép cư dân trả lời những chuyện không liên quan.” Minh đáp: “Một cư dân vừa nói có người biến mất khỏi An Lạc sau khi nghe máy. Câu đó liên quan trực tiếp đến đánh giá rủi ro.”
Bà Hoa nhìn Vinh. Cái nhìn ấy đi qua rất nhanh, nhưng đủ để Minh nhận ra giữa họ có một lớp im lặng cũ. Cuối cùng bà nói: “Không phải biến mất kiểu mấy người trẻ hay nghĩ. Cậu ấy dọn đi trong đêm, không báo ai, tiền lương cũng bỏ. Hồi đó làm ca đêm dưới sảnh, hay phụ sửa dây điện vì tòa thiếu người. Nghe máy xong thì cứ bảo trong tường có tiếng người gọi. Ai cũng nói cậu ấy nhát gan, nghe nhầm, rồi sáng ra không thấy nữa.” Bình nuốt khan. “Bảo vệ ca đêm?” Bà Hoa nhìn anh, như lúc này mới nhớ anh cũng là bảo vệ. “Ừ. Nhưng chuyện lâu rồi. Lâu đến mức người ta tiện quên.”
Minh không lập tức hỏi tên người đó. Một câu trả lời được lấy ra khi người nói còn run thường chỉ làm họ đóng cửa lại nhanh hơn. Anh lấy điện thoại chụp vị trí hành lang, cửa 1207, tủ kỹ thuật, đồng hồ nước nhánh và khoảng cách camera nhìn được. Mỗi bức ảnh đều có thời gian. Mỗi thao tác đều đặt trong vùng camera. Bình đứng cạnh anh, tay cầm sổ trực như cầm khiên. Vinh thì khoanh tay, vẻ kiên nhẫn đang cạn dần. “Cậu còn định làm gì?” ông hỏi. “Nhìn tủ kỹ thuật bên ngoài,” Minh nói. “Không tháo dây, không thay đổi hiện trạng, chỉ kiểm tra dấu vết vận hành. Tủ nằm ở khu vực chung.”
“Giờ này mở tủ rồi sáng mai cả tầng đồn là ban quản lý phá đường dây nhà dân.” Vinh hạ giọng. “Cậu đang để một cuộc gọi kéo mình đi quá xa.” Minh đáp rất đều: “Một căn hộ không có người nhận cơm ba tháng, camera mất khung hình, điện thoại nội bộ gọi xuống phòng quản lý, tài khoản lạ biết chúng ta nghe máy, và giờ đường dây connected trong lúc chúng ta đứng trước cửa căn hộ. Nếu đây là quá xa, tôi muốn biết ranh giới gần của ông là ở đâu.” Bình cúi đầu che miệng ho một tiếng. Anh không cười, nhưng câu ho ấy có chút tinh thần đồng đội đáng thương. Vinh nhìn Bình. Bình lập tức đứng thẳng như cây lau nhà bị gọi tên.
Tủ kỹ thuật tầng mười hai nằm giữa 1203 và 1205, cánh tủ sơn lại nhiều lần đến mức viền khóa dày như một lớp vảy. Vinh có chìa. Ông mở rất chậm, làm như từng vòng xoay đều là nhượng bộ. Bên trong là một mớ dây đánh số bằng nhãn giấy đã ngả màu, vài sợi được bó lại bằng dây rút mới hơn phần còn lại. Minh không chạm vào. Anh bật đèn pin điện thoại, lia từ trên xuống dưới, chụp tổng thể trước, chụp cận sau. Nhãn 1207 nằm ở hàng thứ ba, chữ viết bằng bút lông xanh đã phai. Ngay cạnh nó có một đầu nối cũ không ghi căn, trên miếng băng dính giấy chỉ còn nhìn được hai chữ mờ: “kho…” hoặc “khô…”. Dưới đáy tủ, bụi bị quệt thành một vệt ngang mới hơn lớp bụi xung quanh.
Bình cúi sát rồi tự giật lùi. “Tôi không đụng nha. Tôi chỉ nhìn bằng mắt thôi.” Minh gật đầu. “Tốt. Ghi: có vệt bụi bị xáo trộn ở đáy tủ, chưa xác định thời điểm. Có đầu nối không rõ nhãn nằm cạnh đường 1207. Không kết luận.” Vinh bật cười một tiếng ngắn. “Cậu ghi cả bụi à?” Minh không rời mắt khỏi tủ. “Bụi không biết nói dối. Người thì có.” Câu đó làm hành lang im thêm một nhịp. Bà Hoa hơi cúi mặt xuống khăn lau, còn Vinh khép miệng, nụ cười lịch sự biến mất đủ lâu để Minh biết mình vừa chạm đúng chỗ.
Bộ đàm rè lên lần nữa. Nhân viên trực phụ báo cuộc gọi đã tự ngắt lúc 19:14:32, tổng thời lượng hơn hai phút, không có thêm lời nào. Minh yêu cầu khóa sổ ghi nhận ca trực bằng chữ ký của người trực phụ, Bình và Vinh, kèm ghi chú chưa can thiệp vào đường dây. Vinh lập tức phản đối chữ ký của mình. “Tôi không phải nhân viên vận hành.” Minh đóng cánh tủ kỹ thuật, chờ Vinh khóa lại rồi mới đáp: “Ông là trưởng ban quản trị có mặt tại hiện trường, đã mở tủ kỹ thuật bằng chìa khóa của ban quản trị. Chữ ký của ông không phải nhận lỗi, chỉ xác nhận hiện diện.” Vinh nhìn anh rất lâu. “Cậu học mấy câu này ở đâu?” “Ở những lần người ta bảo không ai chịu trách nhiệm vì không ai ký gì cả.”
Câu trả lời ấy không lớn, nhưng nó làm Minh nghe thấy chính mình mệt đến mức nào. Minh An vẫn nằm trong đầu anh, không phải như một tiếng gọi, mà như một cánh cửa cũ có người vừa cào móng tay lên mặt gỗ. Anh không muốn nghĩ đến căn nhà năm đó, đến hành lang mưa tạt, đến cuộc gọi cuối cùng chỉ còn tiếng nghẹn. Anh càng không muốn để Vinh hoặc bất kỳ ai ở An Lạc nhìn thấy khoảng rỗng đó rồi dùng nó làm dây kéo. Vì vậy anh cất điện thoại, kẹp sổ dưới tay và nói với Bình: “Xuống sảnh. Làm biên bản ngay. Gửi yêu cầu kỹ thuật bằng email, cc ban quản trị và đơn vị quản lý. Không gọi miệng.” Bình gật đầu nhanh. “Rồi. Email. Chữ ký. Ảnh. Log. Tôi thuộc bài đến mức mơ cũng thấy biểu mẫu.”
Bà Hoa gọi Minh lại khi họ chuẩn bị đi. “Cậu nghĩ làm vậy là đủ giữ mình à?” Minh dừng bước. Bà đứng trong khe cửa 1205, ánh đèn từ nhà bà hắt ra sau lưng, làm bà trông nhỏ hơn ban nãy. “Người ta không sợ người tò mò,” bà nói. “Người ta sợ người chịu ghi lại.” Minh hỏi khẽ: “Người ta là ai?” Bà Hoa lắc đầu. “Tôi không biết hết. Mà biết hết cũng chưa chắc còn dám nói. Cậu đừng tưởng cứ làm đúng là không ai ghét.” Minh nhìn cửa 1207 đóng im bên cạnh. Túi cơm trước cửa đã nguội, phần nước canh đọng hơi trên nắp nhựa thành một lớp mờ. “Tôi không làm để người ta thích,” anh nói. “Tôi làm vì có cuộc gọi từ căn hộ này xuống phòng quản lý.” Bà Hoa nhìn anh thêm vài giây. “Còn cái tên kia?”
Minh im lặng. Hành lang tầng mười hai bỗng trở lại là một hành lang bình thường đến tàn nhẫn: bóng đèn vàng, tường ẩm, mùi cơm nguội, tiếng thang máy lạch cạch ở xa. Anh biết nếu trả lời thật, giọng mình có thể vỡ. Anh cũng biết nếu không trả lời, bà Hoa sẽ tưởng anh chỉ là một người khác bị cái tòa nhà này lôi vào bằng nỗi đau. Cuối cùng Minh nói: “Cái tên đó là việc của tôi thôi.” Rồi anh bước về phía thang máy trước khi ai kịp nhìn thấy bàn tay anh run. Bình đi sau, lần đầu tiên trong tối nay không nói câu đùa nào. Vinh đi cuối, tiếng giày của ông đều và nhẹ, nhưng Minh có cảm giác ông đang tính toán từng âm thanh.
Biên bản ở phòng quản lý mất gần bốn mươi phút. Không ai được phép viết theo trí nhớ chung chung. Minh bắt Bình ghi đúng lời đã nghe, đúng giờ đã thấy, đúng thao tác đã làm. Nhân viên trực phụ ký xác nhận cuộc gọi ở trạng thái connected. Vinh ký sau cùng, nét bút mạnh đến rách gần nửa tờ giấy than. Minh scan biên bản bằng điện thoại, lưu ba bản: một trong máy, một gửi email công việc, một đưa vào thư mục sự cố 1207. Anh không gửi nhóm chat cư dân, dù thông báo trên màn hình cứ nhảy lên liên tục. Cư dân đã bắt đầu hỏi vì sao tầng mười hai có ban quản lý đi lại, vì sao nghe chuông nội bộ, vì sao 1207 lại sáng đèn hay không sáng đèn tùy người nhìn. Tin đồn luôn nhanh hơn thang máy, nhất là trong một tòa nhà cũ.
Mai Vy nhắn riêng cho trang quản lý bằng giọng nửa đùa nửa sợ: Anh quản lý ơi, nếu tầng 12 đang quay series kinh dị thì cho em xin lịch đăng để khỏi đụng content. Bình đọc được, cười khan một tiếng rồi lập tức tắt nụ cười khi Minh nhìn sang. Minh chưa kịp trả lời thì nhóm chat cư dân bỗng nhảy lên hàng chục tin. Một tài khoản vừa đăng đoạn ghi âm dài tám giây. Ảnh đại diện trống. Tên hiển thị: Tầng12_NhaCu. Bình bật loa điện thoại theo phản xạ, rồi cả phòng quản lý nghe lại tiếng nước, tiếng nhiễu và hai tiếng méo mó kia: Minh An. Dưới đoạn ghi âm là một dòng chữ: Việc của anh thôi à? Vậy đừng kéo cả tòa nhà vào. Tin nhắn tồn tại đúng năm giây trước khi bị thu hồi, nhưng lần này không chỉ Minh kịp chụp. Cả nhóm chat đã nhìn thấy.
Minh đứng rất yên. Vinh ở bên cạnh cũng nhìn màn hình, vẻ mặt kín đến mức không đọc được gì. Bình thì thào: “Sao họ có đoạn ghi âm trong phòng quản lý?” Không ai trả lời ngay. Từ ngoài sảnh, mưa bắt đầu nặng hạt hơn, gõ lên mái che thành một âm thanh giống vô số đầu dây cùng lúc thức dậy. Điện thoại nội bộ trên bàn vẫn im lìm, nhưng nhóm chat thì không. Một cư dân hỏi: “Minh An là ai?” Rồi thêm một người nữa hỏi. Rồi thêm một người nữa. Minh nhìn những dòng chữ hiện lên, mỗi dòng như một bàn tay đang mở nhầm cánh cửa mà anh đã cố khóa nhiều năm. Anh tắt loa điện thoại, mở ghi màn hình, và lần đầu tiên trong tối đó, anh hiểu chương tiếp theo của sự cố 1207 sẽ không còn nằm yên trong sổ trực nữa. Nó đã tràn vào cả chung cư.
