Chương 26 - Chương 26: Người Cha Luôn Nhận Lỗi
Chương 26: Người Cha Luôn Nhận Lỗi
Chiếc USB vẫn nằm trong khoang pin mở toang của chiếc điện thoại nội bộ, nhỏ đến mức khó tin rằng nó có thể giữ lại hai mươi phút khiến cả An Lạc nói dối suốt nhiều tháng. Ngoài cổng, còi xe giao hàng thúc liên hồi. Trong nhóm chat cư dân, một người yêu cầu sa thải bảo vệ vì làm chậm ba phút, một người khác đề nghị sa thải luôn quản lý vì đã tuyển bảo vệ ấy. Quân không nhìn điện thoại. Anh giữ hai tay trên mặt bàn, tránh chạm vào chiếc USB cho đến khi An Nhiên chụp xong từng góc, đọc lại giờ phát hiện và yêu cầu Bình đứng sát khung hình để xác nhận mình có mặt.
Bình không chịu ký vào dòng “người cất giấu”. Anh giật cây bút khỏi tay Quân, gạch hai chữ ấy rồi viết chen phía trên: “người chứng kiến phát hiện”. Nét bút run, nhưng cái run không đủ để biến một lời nói dối thành vô tình. An Nhiên không tranh cãi. Cô chỉ thêm một dòng rằng nguồn gốc thiết bị chưa được xác minh, dữ liệu chưa được truy cập, sau đó để cả ba ký giáp mép phong bì. Quân lấy túi nhựa sạch trong tủ vật tư, đặt nguyên chiếc USB còn quấn băng keo vào bên trong, không bóc, không cắm, không lau bụi. Phong bì được khóa trong ngăn sắt của phòng quản lý, chìa khóa do anh giữ, còn An Nhiên chụp lại số niêm phong. Họ thống nhất sáng hôm sau sẽ tìm người sao chép dữ liệu có chuyên môn, tạo bản làm việc và giữ nguyên bản gốc.
Khi Quân đóng cửa ngăn sắt, Bình nói sau lưng anh: “Con gái tôi không sốt.” Câu thú nhận đến quá muộn nên nghe giống một mẩu thừa hơn là sự thật. Quân quay lại. Bình cúi đầu, hai tay vẫn ôm bộ đàm. “Tôi chỉ muốn về trước khi người ta biết các cậu đã tới.” “Người ta là ai?” Bình mím môi. Tiếng bộ đàm đột ngột chen vào, méo tiếng vì ai đó nói quá sát mic: căn 804 đang cãi nhau, có tiếng đập vỡ đồ, trẻ con khóc, hàng xóm đã đứng kín hành lang. Bình ngẩng lên như vừa được cứu. Quân nhìn anh thêm một nhịp rồi nói: “Anh ở lại chốt. Không được gọi cho bất kỳ ai về chiếc USB.” Bình đáp rất nhỏ rằng anh biết, nhưng ánh mắt anh lại trượt về phía cửa kính mưa nhòe.
Tầng tám đông người hơn một cuộc họp cư dân nhưng yên hơn bình thường. Sáu cánh cửa mở hé, mỗi cửa có một gương mặt. Một bà cô mặc đồ ngủ ôm nồi canh đứng trước căn 803, vừa thấy Quân liền nói không ai bị đánh nhưng tiếng cãi đủ làm canh bà khê. Người đàn ông căn 804 đứng giữa phòng khách, bàn chân trần dẫm sát những mảnh sứ vỡ. Anh ta khoảng ngoài ba mươi, áo sơ mi nhàu, tóc ướt mồ hôi, hai tay giơ ra như tự nhận đầu hàng. Trước khi Quân kịp hỏi, anh đã nói: “Lỗi của tôi. Tôi làm vỡ. Tôi lớn tiếng trước.”
Người phụ nữ ngồi cạnh bàn ăn bật dậy. “Anh đừng nhận nữa.” Giọng chị khản, mắt đỏ nhưng không có dấu hiệu bị thương. Sau lưng chị, cánh cửa phòng ngủ trẻ con đóng kín, bên trong còn tiếng nấc bị nén. An Nhiên yêu cầu hàng xóm lùi khỏi cửa, rồi hỏi thẳng người vợ có bị chồng đánh, đẩy hoặc đe dọa hay không. Chị lắc đầu ngay. “Không. Anh ấy không chạm vào tôi.” Người chồng lại chen vào rằng anh đã ném cái bát, đã quát con, đã muốn bán nhà và cũng là người vay tiền. Mỗi câu đều bắt đầu bằng “tôi”. Quân nhìn những mảnh sứ. Nước canh bắn lên chân tủ theo hướng từ bàn ăn xuống, còn người đàn ông đứng cách đó gần ba mét. Trên mu bàn tay người vợ có một vệt đỏ mới vì nóng, không phải vì bị nắm.
“Anh tên gì?” Quân hỏi. “Lâm.” “Ai làm vỡ bát?” “Tôi.” “Ai đề nghị bán căn hộ?” “Tôi.” “Khoản vay đứng tên ai?” Người đàn ông ngập ngừng chưa đầy một giây. “Tôi.” An Nhiên nhìn anh ta, không cao giọng: “Anh Lâm, nhận thay người khác không làm tình hình an toàn hơn. Nó chỉ làm chúng tôi ghi sai.” Anh Lâm cười gượng, vẻ cười của người đã dùng một câu quá nhiều đến mức chính mình cũng không còn tin. “Nhà tôi thì ai sai cũng như nhau.” Quân đáp: “Không. Vì người phải sửa sai sẽ không biết mình cần sửa gì.”
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Một bé gái khoảng chín tuổi ôm chiếc gối màu vàng, tóc rối dính lên má. Con bé nhìn bố, rồi nhìn mẹ, cuối cùng nói với Quân như đang báo một lỗi kỹ thuật mà người lớn cố tình bỏ qua: “Ba không làm vỡ. Mẹ làm rơi khi ba lấy tờ giấy trong túi mẹ. Ba lúc nào cũng nói lỗi của ba.” Anh Lâm tái mặt. Người vợ quay đi. Con bé tiếp tục, giọng nhỏ hơn: “Hôm con chưa đóng tiền học, ba cũng nói ba quên. Hôm mẹ bỏ đi hai đêm, ba nói ba làm mẹ giận. Cái gì cũng là ba.” Không ai ngoài hành lang còn giả vờ tìm dép hay chỉnh nồi canh nữa. Quân bước ra khép cửa căn hộ, để những gương mặt tò mò bị chặn lại phía bên kia.
An Nhiên ngồi xuống ngang tầm con bé, hỏi tên và hỏi em có muốn sang nhà cô hàng xóm một lúc không. Bé Hà My lắc đầu, ôm gối chặt hơn. “Con muốn ở đây để ba khỏi nhận nữa.” Câu nói làm anh Lâm cúi hẳn đầu. Anh nhặt một mảnh sứ rồi bị Quân giữ cổ tay. “Để chổi. Tay anh đang run.” Anh Lâm buông mảnh vỡ, ngồi bệt xuống ghế. Lúc đó anh mới nói thật từng phần. Vợ anh, chị Thư, mất việc ở tiệm may từ đầu năm. Tiền tiết kiệm hết sau đợt bố chị nằm viện. Chị vay một khoản ngắn hạn để đóng học cho con và trả hai tháng phí sinh hoạt, sau đó vay khoản khác để lấp khoản trước. Khi các cuộc gọi đòi nợ bắt đầu tìm tới nơi làm mới, chị gặp một người môi giới hứa có thể tìm khách mua căn 804 rất nhanh, thậm chí ứng trước một phần tiền nếu hai vợ chồng ký giấy đồng ý khảo sát và ủy quyền làm thủ tục.
Anh Lâm phát hiện tờ giấy trong túi vợ tối nay. Anh không muốn bán vì căn hộ là tài sản duy nhất của gia đình, nhưng điều khiến chị Thư nổi giận không phải lời từ chối. Chị giận vì chồng lại nói trước mặt con rằng chính anh vay nợ, chính anh tiêu hết tiền, chính anh làm cả nhà mắc kẹt. “Anh nghĩ nhận hết là bảo vệ tôi,” chị nói, hai bàn tay ghì mép bàn. “Nhưng mỗi lần anh nhận, anh biến tôi thành người không cần nói thật. Con bé ghét anh thay tôi. Còn tôi thì càng dễ tiếp tục giấu.” Anh Lâm không phản bác. Anh nhìn con gái, giọng gần như mất hẳn: “Anh chỉ không muốn con nghĩ mẹ nó bỏ nó.” Chị Thư nhắm mắt. “Tôi không bỏ con. Tôi chỉ không biết quay về thế nào khi nợ cứ lớn lên.”
Quân từng gặp nhiều căn hộ có tiếng la lớn hơn lý do thật. Người ta cãi vì bát vỡ, điều hòa chảy nước, chỗ đỗ xe, rồi đến cuối cùng mới thừa nhận thứ đang làm họ sợ là tiền hoặc một cánh cửa có thể không còn thuộc về mình. Anh kéo chổi và hót rác từ góc bếp, gom mảnh sứ để Hà My không giẫm phải. Công việc nhỏ giúp căn phòng bớt giống một nơi sắp vỡ thêm. An Nhiên nói rõ rằng chị Thư không nên ký bất kỳ giấy ủy quyền, đặt cọc hoặc cam kết bán nào khi chưa đọc kỹ và khi người còn lại trong khối tài sản chung chưa đồng ý. Cô không hứa xóa được khoản nợ, cũng không bảo họ cứ giữ nhà bằng mọi giá. Cô chỉ đề nghị ngày mai họ mang toàn bộ giấy vay và giấy môi giới xuống phòng cộng đồng để kiểm tra xem cái gì là nghĩa vụ thật, cái gì chỉ là lời dọa.
Anh Lâm lại định nói “lỗi của tôi”, nhưng Hà My nhìn anh. Câu nói mắc lại ở cổ. Sau một lúc, anh quay sang vợ: “Anh đã làm con nghĩ anh là người phá mọi thứ. Cái đó là lỗi của anh.” Chị Thư không tha thứ ngay. Chị chỉ gật, rồi tự nhận mình đã vay, đã giấu và đã gặp người muốn mua căn hộ sau lưng chồng. Hai người đồng ý tối nay không ký gì, không gọi lại cho môi giới, không tranh luận trước mặt con. Đó không phải hòa giải; chỉ là một khoảng dừng đủ để căn nhà không phát thêm tiếng vỡ. Hà My đặt chiếc gối xuống ghế nhưng vẫn ngồi giữa bố mẹ, như một cái chốt cửa nhỏ không tin người lớn có thể tự giữ mình.
Khi Quân và An Nhiên ra hành lang, nhóm hàng xóm lập tức tản ra theo tốc độ của những người vừa đứng nhầm chỗ. Bà cô căn 803 dúi nồi canh vào tay anh Lâm, nói canh khê vẫn ăn được, gia đình thì chưa chắc. Cửa 804 khép lại, không mạnh, nhưng cũng chưa yên. Quân đi được vài bước thì nghe tiếng giấy sột soạt phía trong. Qua khe cửa chưa đóng hết, anh thấy chị Thư rút một phong bì đỏ từ dưới lớp khăn trải bàn, nhìn về phía chồng rồi giấu nó vào túi áo. Trên mặt phong bì chỉ lộ vài dòng: thông báo nợ quá hạn, tên người vay là Vũ Minh Thư, địa chỉ căn 804 và thời hạn thanh toán còn ba ngày.
An Nhiên không quay đầu. “Anh thấy gì?” Quân nhìn cánh cửa vừa khép kín. Trong phòng quản lý dưới tầng một, chiếc USB cũng đang nằm sau một cánh cửa khóa, chờ người ta mở đúng cách. “Một người vẫn chưa nói hết,” anh đáp. Điện hành lang chớp hai lần rồi sáng lại. Sau cánh cửa 804, không còn tiếng cãi, nhưng tờ giấy báo nợ vẫn ở đó, gần hơn bất kỳ lời hứa nào về việc sáng mai sẽ bình tĩnh.
