Chương 24 - Chương 24: Đừng Tin Biên Bản
Chương 24: Đừng Tin Biên Bản
“Đừng tin biên bản.” Lời bà Hương vừa dứt, bàn tay Dũng đã đặt lên tay cầm xe lăn. Ông ta kéo chiếc xe lùi lại nhanh đến mức cặp lồng trong lòng bà cụ va vào thành inox, phát ra một tiếng keng khô. Quân bước lên theo phản xạ. Người bảo vệ lập tức chắn ngang, còn An Nhiên nghiêng người chặn trước anh, một tay vẫn giữ túi hồ sơ. Cô không nhìn Quân, chỉ nói đủ nhỏ để anh nghe: “Đừng cho họ lý do biến anh thành người gây rối.” Câu nhắc lạnh và đúng. Quân dừng lại, nhưng hai vai căng cứng như đang chống một cánh cửa sắp khép.
“Mẹ đang mệt.” Dũng cúi xuống sát bà Hương, giọng dịu đi một cách gượng gạo. “Mẹ nhớ nhầm rồi. Con đưa mẹ về phòng.”
Bà Hương không nhìn ông. Bà vẫn nhìn Quân, mắt mở lớn hơn, bàn tay nổi gân ôm cặp lồng dây đỏ. “Mẹ cậu mang cơm. Bà ấy hỏi tôi còn nhớ tờ nào không.” Hơi thở bà ngắt giữa câu. “Tôi nhớ. Tôi không ký cái đó.”
Dũng siết tay cầm xe lăn. “Bà ấy đang lẫn. Các anh chị nghe đủ rồi.”
An Nhiên quay sang nữ hộ lý đứng cạnh. “Chị vui lòng gọi người phụ trách chuyên môn xuống. Bà Hương vừa thể hiện rõ mong muốn được nói chuyện và đang bị cắt ngang. Chúng tôi không yêu cầu đưa bà đi đâu, không yêu cầu xem hồ sơ bệnh án. Chúng tôi chỉ cần viện ghi nhận việc bà ấy đang cố truyền đạt thông tin liên quan đến an toàn của một người mất liên lạc.” Cô nói từng ý chậm, không tranh quyền chăm sóc với Dũng, cũng không để ông gom tất cả vào hai chữ ‘người nhà’. Nữ hộ lý nhìn Dũng rồi nhìn bà Hương. Sau một thoáng do dự, cô lấy bộ đàm gọi trưởng ca.
Quân nghe tiếng bánh xe phục vụ trên tầng ba, tiếng tivi dưới sảnh và tiếng mưa còn nhỏ từ mái hiên. Những âm thanh bình thường khiến cảnh trước mắt càng vô lý. Một người đàn bà đang cố nói rằng mình không ký vào một tờ giấy, còn những người xung quanh chỉ muốn đẩy bà qua hết hành lang cho nhanh. Anh nhớ mẹ mình từng ghét nhất câu “người già nhớ nhầm”. Bà Mai thường bảo người ta có thể quên mình ăn gì, nhưng hiếm khi quên cảm giác bị ai đó ép phải im.
Trưởng ca là một phụ nữ ngoài năm mươi, bảng tên ghi Nguyễn Thu Hà. Bà đi cùng cô lễ tân và mang theo một tập biểu mẫu. Dũng lập tức nói mẹ mình rối loạn trí nhớ, khách lạ kích động bà, yêu cầu kết thúc tiếp xúc. Bà Hà không trả lời ngay. Bà quỳ xuống ngang tầm mắt bà Hương, hỏi tên, ngày tháng và nơi đang ở. Bà Hương trả lời đúng tên mình, đúng tên viện, nhưng nhầm ngày trong tuần. Khi được hỏi có biết người trước mặt là ai không, bà chỉ Quân: “Con bà Mai. Tên Minh Quân.” Rồi bà chỉ Dũng, im lặng khá lâu mới nói: “Con tôi. Nhưng nó không được bán nhà.”
Mặt Dũng đổi sắc. “Mẹ lại nói chuyện căn hộ. Tôi đã giải thích—”
“Tôi chưa hỏi về căn hộ,” bà Hà cắt ngang. Giọng bà không gay gắt, nhưng đủ làm Dũng ngừng lại. Bà quay sang An Nhiên. “Viện có thể cho một cuộc trao đổi ngắn tại đây, có nhân viên chứng kiến. Không ghi âm, không ép hỏi. Khi bà mệt, chúng tôi dừng.”
Quân muốn phản đối việc không ghi âm, nhưng An Nhiên đã gật đầu. Cô lấy một tờ giấy trắng, ghi thời gian, địa điểm, tên người có mặt rồi đặt bút xuống chứ không giấu trong túi. “Tôi sẽ chỉ ghi chép lời bà ấy nói. Sau đó chị Hà có thể đọc lại để xác nhận nội dung chúng ta cùng nghe.” Đó không phải một lời khai hoàn chỉnh, càng không phải chứng cứ đủ sức chống lại bất kỳ ai. Nhưng ít nhất, nó không còn là vài câu bị nuốt mất giữa hành lang.
Họ được đưa vào phòng sinh hoạt nhỏ cuối tầng ba. Cửa để mở. Dũng ngồi sát bên mẹ, nhưng bà Hà yêu cầu ông lùi ghế để bà Hương không bị che khuất. Cặp lồng dây đỏ vẫn nằm trong lòng bà. Khi An Nhiên hỏi bà Mai đã đến đây khi nào, bà Hương nhìn xuống nắp nhôm rất lâu. “Buổi chiều. Có mưa không?” Bà ngẩng lên, bối rối. “Không, lúc bà ấy đến chưa mưa. Bà ấy mang canh củ sen. Nói Quân không ăn gừng.”
Quân cúi đầu. Mẹ anh biết anh không ăn gừng, nhưng chưa bao giờ coi đó là chuyện đáng nhớ. Một chi tiết vụn như thế lại trở thành dấu xác nhận chắc hơn cả ảnh chụp. Anh hỏi: “Mẹ cháu đi đâu sau đó?”
Bà Hương cau mày. “Bà ấy bảo phải về. Rồi lại nói chưa về được. Có người hỏi ở quầy.” Bà đưa tay lên thái dương, các ngón run nhẹ. “Áo trắng. Không phải bác sĩ. Hắn hỏi tờ biên bản ở đâu.”
Dũng bật dậy. “Đủ rồi. Đây là suy diễn.”
“Ông ngồi xuống,” bà Hà nói. Lần này giọng bà cứng hẳn. “Nếu ông tiếp tục làm gián đoạn, tôi sẽ yêu cầu ông ra ngoài trong thời gian đánh giá.”
Dũng ngồi lại, môi mím thành một đường mỏng. Quân nhìn vệt da nhạt ở ngón áp út ông. Anh không biết người áo trắng bà Hương nói có phải Dũng, người từ Nam Lộ hay một kẻ khác. Anh chỉ biết Dũng đã phản ứng trước khi bà nói hết.
An Nhiên không hỏi về người áo trắng ngay. Cô chuyển sang câu dễ hơn. “Biên bản bà nhắc tới là biên bản gì?”
Bà Hương nhắm mắt. “Không phải giấy nó đưa cô xem.” Bà hất cằm về phía Dũng. “Giấy đó cũng sai, nhưng không phải cái Mai hỏi.” Dũng thở mạnh, còn An Nhiên vẫn giữ nét mặt phẳng. Bà Hương nói tiếp, từng tiếng chậm như đang tìm đường trong một căn phòng tối. “Biên bản bảo trì. Hồi tôi còn giữ sổ. Bọn họ đưa một tập, bảo đã thay cáp thang máy, sửa bơm tầng hầm, thay tủ điện. Tôi xem hóa đơn. Có tiền đi, không có đồ vào.”
Quân cảm thấy phần gáy lạnh dần. Những sự cố ở An Lạc vốn nằm rời rạc trong đầu anh—thang máy kẹt, bơm thoát nước yếu, tủ điện chập chờn, những báo cáo ghi đã hoàn thành từ nhiều năm trước. Bà Hương vừa kéo chúng về cùng một chỗ.
“Bà có ký biên bản đó không?” An Nhiên hỏi.
“Tôi ký bản kiểm tra hiện trạng.” Bà Hương mở mắt, giọng bỗng rõ hơn. “Chỉ kiểm tra. Chưa nghiệm thu. Trang đầu ghi người có mặt, trang sau ghi hạng mục hỏng. Sau đó họ lấy chữ ký của tôi ghép vào bản nói đã làm xong.” Bà đập nhẹ ngón tay lên cặp lồng. “Biên bản trong tủ không phải bản tôi đã đọc.”
“Bà biết vì sao?”
“Vì tôi viết tay một dòng ở mép dưới: ‘Chưa đủ báo giá, chưa được chi’. Bản sau không có dòng đó.” Bà Hương cười khô. “Người ta nghĩ bà già chỉ nhớ chuyện cũ. Nhưng người giữ sổ mà không nhớ dòng tiền thì giữ làm gì.”
Đó là câu dài nhất bà nói từ lúc gặp họ. Ngay sau đó, sức lực như rút khỏi khuôn mặt bà. Bà thở gấp, mắt lạc sang cửa sổ. Bà Hà ra hiệu tạm dừng, đưa nước và kiểm tra mạch. Quân ngồi yên, hai bàn tay chụm lại giữa hai đầu gối. Anh muốn hỏi mẹ mình đang ở đâu, muốn ép tất cả những câu còn lại ra ngay trước khi ký ức bà Hương đóng lại. Nhưng sự mệt mỏi trên mặt bà khiến anh hiểu vì sao An Nhiên luôn nhắc giới hạn. Tìm người không cho phép anh biến một người yếu hơn thành chiếc ngăn kéo để lục.
Sau vài ngụm nước, bà Hương tự đưa tay tìm cặp lồng. Nắp đã nguội. Bà vuốt vòng dây đỏ, nói như với chính mình: “Mai chụp tờ giấy. Tôi bảo đừng giữ trong máy. Máy dễ mất.”
“Bà ấy có mang bản sao đi không?” Quân hỏi.
“Không có bản đầy đủ. Chỉ có mấy trang.” Bà Hương lắc đầu, rồi lại gật như không chắc. “Bản thật bị chia ra. Tôi giữ sổ. Người khác giữ hình.”
An Nhiên hỏi: “Ai giữ hình?”
Bà Hương nhìn về phía cửa. Ở ngoài hành lang, một chiếc xe đẩy thuốc đi qua, bánh cao su kêu rin rít. Bà chờ âm thanh xa hẳn mới cúi người về phía trước. “Bảo vệ ca đêm. Người hay nói mình không biết.”
Quân và An Nhiên nhìn nhau. Ở An Lạc chỉ có một người đã né câu hỏi của Quân nhiều lần, một người từng sửa sổ trực bằng mực khác màu và luôn tìm cách biến mọi chuyện thành lỗi kỹ thuật bình thường.
“Bình?” Quân hỏi.
Bà Hương không đáp ngay. Khuôn mặt bà căng lên vì cố nhớ. “Cậu Bình sợ mất việc. Nó nhận tiền, nhưng không xóa hết.”
Dũng đứng bật dậy lần nữa. Ghế chân sắt kéo mạnh trên nền, phát ra tiếng rít khiến bà Hương co người. “Mẹ tôi cần nghỉ. Những lời này không thể dùng làm gì cả. Một người trí nhớ không ổn định, bị người lạ dẫn dắt—”
“Không ai nói đây là kết luận,” An Nhiên đáp. “Nhưng việc bà Hương phân biệt được biên bản kiểm tra hiện trạng với biên bản nghiệm thu, mô tả một dòng ghi chú cụ thể và gọi đúng tên người liên quan là những chi tiết cần được xác minh. Ông có thể phản đối, nhưng không thể làm chúng biến mất.”
Bà Hà khép tập biểu mẫu. “Cuộc trao đổi dừng tại đây. Tôi sẽ ghi nhận bà Hương có yêu cầu được liên hệ với bà Phạm Thị Mai và có phản đối liên quan đến giấy tờ căn hộ. Phần đánh giá năng lực quyết định phải do người có chuyên môn thực hiện, không phải tranh luận ở hành lang.” Bà quay sang Dũng. “Viện cũng sẽ niêm phong bản ghi khách, camera và biên nhận đồ gửi trong phạm vi quy trình nội bộ cho đến khi có yêu cầu chính thức.”
Dũng nhìn bà Hà, rồi nhìn An Nhiên. Sự lịch sự trở lại trên mặt ông nhưng lạnh hơn trước. “Cô đang khiến một chuyện gia đình thành rắc rối lớn.”
An Nhiên cất tờ ghi chép vào bìa nhựa. “Chuyện gia đình không làm cho chữ ký sai trở thành đúng.”
Khi họ đứng dậy, bà Hương bất ngờ nắm cổ tay Quân. Lực tay yếu nhưng gấp gáp. “Đừng đem mẹ cậu về Nam Lộ,” bà nói. “Đừng đưa giấy cho người mặc áo trắng.”
“Mẹ cháu đang ở đâu?” Quân cúi sát xuống. “Bà có biết bà ấy đi với ai không?”
Bà Hương nhìn anh, nước mắt không rơi nhưng mắt đỏ lên. “Tôi không thấy cửa. Nó đóng.” Bà lắc đầu liên tục. “Mai bảo nếu tối không gọi, cậu phải tìm cái Bình giấu. Không phải trong sổ. Không phải trong điện thoại.”
Bà Hà đã bước tới định tách tay bà ra, nhưng bà Hương siết thêm một lần, môi run lên. Câu cuối cùng của bà chỉ vừa đủ cho Quân và An Nhiên nghe.
“USB. Bình còn giữ USB.”
