Chương 16 - Chương 16: Đêm Không Ngủ
Chương 16: Đêm Không Ngủ
Điện thoại vẫn sáng trong tay Minh sau khi tin nhắn tắt đi. Màn hình camera trước mặt anh chia thành mười sáu ô nhỏ, hành lang nào cũng vàng vọt như vừa được lọc qua một lớp nước bẩn. 20 giờ 17. Con số ấy đứng cạnh 22 giờ 17 trong đầu anh, hai cái đinh đóng vào cùng một tấm gỗ mục. Minh không lập tức gọi lại số lạ. Anh chụp màn hình, lưu ảnh, chuyển tin nhắn sang máy tính phòng trực, ghi thời gian nhận vào sổ sự cố rồi mới thở ra. Người mệt thường dễ làm chuyện ngu vì muốn chứng minh mình không sợ. Anh thì mệt đến mức biết rất rõ mình không còn đủ sức để được phép ngu.
Bình đang ngủ gục trên ghế nhựa bên ngoài, đầu chúi xuống ngực, bộ đàm đặt cạnh khuỷu tay. Minh gọi một tiếng, anh ta giật mình bật dậy như vừa bị bắt quả tang ăn cắp cả cái ghế. “Lại rò nước hả?” “Tệ hơn,” Minh đáp, đưa điện thoại cho Bình xem. Mặt Bình đổi màu còn nhanh hơn đèn thang bộ tầng mười hai lúc chập chờn. Anh ta nuốt nước bọt, mắt dính vào phần phản chiếu trên kính hộp cứu hỏa. “Chỗ này… ngay cạnh phòng kỹ thuật phụ.” “Tôi biết.” “Anh đừng lên một mình.” Câu ấy bật ra rất khẽ, nhưng đủ thật để Minh nhìn Bình lâu hơn một giây.
Minh gọi cho An Nhiên trước. Đầu dây bên kia có tiếng gió và tiếng khóa cổng, có lẽ cô vừa về tới nhà trọ. Anh nói ngắn gọn về tin nhắn, tấm ảnh và bóng người trong phản chiếu. An Nhiên im lặng hai giây, rồi giọng cô tỉnh đến mức làm người khác bực nếu họ đang muốn hoảng. “Anh đừng xóa gì. Gửi tôi bản sao, gửi anh Lâm, và nếu kiểm tra khu vực chung thì đi cùng bảo vệ, bật ghi âm. Không vào 1207 khi chưa có thẩm quyền.” Minh tựa lưng vào ghế, cơn đau ở thái dương đập chậm. “Tôi chưa định biến thành nhân vật chính của một vụ vi phạm thủ tục.” “Tốt,” cô nói. “Nhân vật chính đó thường khiến luật sư mất ngủ.”
Anh gửi toàn bộ bằng chứng cho anh Lâm, kèm dòng báo cáo khô như giấy lau tay: nhận tin nhắn đe dọa, có ảnh chụp tại tầng 12, nghi vị trí liên quan phòng kỹ thuật phụ, đề nghị ghi nhận. Chưa đầy năm phút sau, anh Lâm gọi lại, dặn Minh không truy đuổi người lạ, chỉ kiểm tra an toàn khu vực chung và niêm nhật ký camera. Giọng công an ở đầu dây kia cũng mệt, nhưng là kiểu mệt của người đã thấy quá nhiều chuyện bắt đầu từ một câu “tôi chỉ lên xem chút thôi”. Minh ghi thêm chỉ đạo vào sổ. Bình đứng bên cạnh, vẻ mặt giống người vừa được phát cho một chiếc áo phao bằng giấy nhưng vẫn cố mặc cho đàng hoàng.
Hai người lên tầng mười hai lúc 21 giờ kém. Thang máy số một đi chậm, mỗi tầng dừng lại bằng một tiếng rên nhẹ, như chính nó cũng không muốn tham gia vào đêm nay. Bình cầm đèn pin, Minh cầm chìa khóa khu kỹ thuật và điện thoại đang ghi âm. Cửa thang máy mở ra, hành lang tầng mười hai trống không. Căn 1207 nằm cuối dãy, niêm phong vẫn nguyên, tờ giấy trắng dán trên cửa hơi cong ở mép vì hơi ẩm. Hộp cứu hỏa phản chiếu hai bóng người kéo dài méo mó. Minh bước tới gần, không chạm vào cửa 1207, chỉ đứng ở đúng vị trí trong tấm ảnh. Từ góc này, kính hộp cứu hỏa thật sự bắt được một mảng tối gần phòng kỹ thuật phụ. Người chụp ảnh phải đứng chếch phía cầu thang bộ, đủ gần để thấy anh, đủ xa để biến mất trước khi ai quay đầu.
“Camera tầng này đâu?” Bình hỏi, rồi tự biết mình hỏi thừa. Camera gắn ở góc trần vẫn sáng chấm đỏ, nhưng Minh không tin một chấm đỏ hơn tin một người đang run. Anh mở ứng dụng quản trị trên máy nội bộ, kiểm tra log qua điện thoại. 20 giờ 14 đến 20 giờ 19, camera tầng mười hai có ba lần mất tín hiệu ngắn, mỗi lần chưa đầy mười giây. Đủ ngắn để không khiến hệ thống báo lỗi lớn. Đủ dài để một người đi qua vùng chết nếu biết nhịp. Minh chụp lại màn hình log. Bình nhìn con số, lẩm bẩm: “Ngày trước cũng kiểu này. Nó không chết hẳn. Nó chớp một cái, mình tưởng mạng yếu.” “Nó chớp đúng lúc người khác cần,” Minh nói.
Phòng kỹ thuật phụ khóa bằng ổ cũ của ban quản trị, loại chìa Minh được bàn giao nhưng chưa từng dùng vì trong đó chỉ có hộp đấu nối phụ, đường điện hành lang và vài đường dây nội bộ bỏ không. Anh không mở ngay. Anh chụp ổ khóa, chụp khe cửa, chụp lớp bụi dưới chân cửa. Trên nền gạch có một vệt sạch hình bán nguyệt rất mỏng, giống dấu cửa vừa được hé rồi đóng lại. Bình cúi xuống soi đèn, mặt càng khó coi. “Sáng nay tôi không mở phòng này.” “Tôi cũng không.” Minh gọi video cho anh Lâm, quay toàn cảnh trước khi tra chìa. Ổ khóa kêu khục một tiếng. Cánh cửa mở ra cùng mùi bụi nóng và nhựa dây điện cũ.
Bên trong không có người. Không có cảnh tượng nào đủ để nhóm chat cư dân viết hoa mười dòng. Chỉ có một tủ đấu nối, vài cuộn dây thừa, một ghế nhựa gãy chân và chiếc điện thoại nội bộ dự phòng treo trên tường, loại cũ đến mức nút bấm đã bóng vì tay người. Minh soi đèn vào bảng dây. Một sợi dây màu xám được cắm tạm qua cổng phụ, đầu nối quấn băng dính đen mới hơn mọi thứ xung quanh. Băng dính còn sạch bụi. Anh không rút ra. Anh chụp ảnh, ghi vị trí, yêu cầu Bình đứng ngoài khung cửa làm chứng. “Nếu có người bảo cái này tự mọc sau mưa,” Bình nói, giọng khàn đi, “tôi xin phép chuyển nghề trồng dây điện.” Minh liếc anh ta. “Anh chuyển nghề nhớ đừng chọn nghề cần tưới nước.” Bình cười một tiếng rất nhỏ, sợ đến mức tiếng cười cũng biết đi nhẹ.
Đúng lúc đó, điện thoại nội bộ trong phòng trực gọi lên ứng dụng giám sát của Minh. Màn hình hiện số nguồn: 1207. Bình chết lặng. Minh nhìn dãy số, thấy cổ họng mình khô đi như có ai đổ xi măng vào. Căn 1207 đã khóa. Niêm phong còn nguyên. Đường dây trong căn hộ đang nằm trong hồ sơ kỹ thuật sơ bộ vì có vết đấu nối mới. Vậy mà tín hiệu vẫn hiện lên, bình thản như một người quen cũ gọi xuống hỏi vì sao bữa cơm tối chưa được nhận. Anh bấm nhận cuộc gọi và bật loa ngoài.
Ban đầu chỉ có tiếng rè. Rồi một giọng nữ vang lên, mỏng, xa, đứt đoạn như phát qua một cuộn băng đã bị ẩm. “…đừng tắt đèn hành lang…” Bình lùi nửa bước. Minh không nhúc nhích. Tiếng rè nuốt mất vài giây, sau đó giọng ấy trở lại, lần này rõ hơn ở cuối câu. “Nếu tôi không mở cửa… đừng ký thay tôi.” Không phải tiếng cầu cứu trực tiếp, không có tên người gửi, không có lời giải thích. Nó giống một mảnh ghi âm bị cắt ra khỏi đêm nào đó rồi nhét vào dây điện để tiếp tục sống dở dang. Minh nghe tim mình đập vào tai. Trong một tích tắc rất xấu, anh nhớ cuộc gọi cũ của Minh An, nhớ một giọng trẻ con lẫn trong nhiễu sóng, nhớ mình đã từng đứng quá xa một cánh cửa. Anh siết điện thoại đến trắng khớp tay.
“Anh Minh?” Bình gọi. Tiếng gọi kéo anh về tầng mười hai, về mùi bụi nóng và ổ khóa cũ. Minh hít vào, ép giọng mình bình thường. “Ghi nhận: 21 giờ 08, cuộc gọi nội bộ hiển thị nguồn 1207, phát âm thanh nghi ghi âm. Không xác định người nói. Không kết luận.” Anh nói từng chữ như đóng cọc xuống nền, để bản thân không bị kéo đi bởi nỗi sợ. Đầu dây tắt phụt. Cùng lúc, đèn hành lang tầng mười hai chớp một lần. Không tối hẳn, chỉ chớp thôi. Nhưng trong cái chớp ấy, cánh cửa 1207 có vẻ như vừa thở ra.
An Nhiên gọi video ngay sau khi Minh gửi đoạn ghi âm. Tóc cô hơi rối, áo khoác khoác vội, rõ ràng cô đã quay lại trước khi anh kịp bảo đừng. “Tôi đang lên taxi,” cô nói. “Anh khóa phòng kỹ thuật phụ, giữ nguyên hiện trường, chờ anh Lâm hoặc kỹ thuật phường.” Minh muốn nói cô không cần đến, nhưng câu ấy nằm lại ở sau răng. Có những lúc từ chối sự có mặt của người khác không còn là lịch sự, mà là một kiểu cố chấp rất tốn điện. “Ừ,” anh nói. “Đi đường cẩn thận.” An Nhiên nhìn anh qua màn hình, mắt tối xuống khi thấy sắc mặt anh. “Anh cũng vậy. Và ăn gì đó đi.” Minh nhìn căn 1207. “Tôi đang đứng trong một đêm có dây điện biết nói. Cơm chắc chưa phải ưu tiên.” “Sai,” cô đáp gọn. “Người đói xử lý dây điện biết nói càng tệ.”
Minh khóa phòng kỹ thuật phụ, dán tạm giấy niêm ghi giờ và chữ ký của mình với Bình, rồi quay lại phòng trực để trích xuất log. Anh không cho Bình xóa bất kỳ dữ liệu nào, cũng không để anh ta một mình với máy chủ. Bình không phản đối. Có lẽ sau quá nhiều lần im lặng, được nghi ngờ đúng quy trình còn dễ chịu hơn được tin theo kiểu qua loa. Trên màn hình, camera tầng mười hai hiện lại đoạn 21 giờ 08. Minh tua chậm. Hành lang trống. Đèn chớp. Anh đứng trước cửa phòng kỹ thuật phụ, Bình ở cạnh. Rồi một khung hình nhiễu hạt, kéo giãn ra như ai dùng tay bẻ tín hiệu. Sau nhiễu, góc camera chuyển nhẹ, rất nhẹ, đủ để thu trọn Minh đang đứng trước cửa 1207, một mình trong khung hình, dù thực tế lúc ấy anh cách cửa căn hộ mấy bước và Bình vẫn đứng bên cạnh.
Bình há miệng, không phát ra tiếng. Minh tua lại lần nữa. Khung hình vẫn vậy: Minh, cửa 1207, hành lang không người. Một bức ảnh hoàn hảo cho bất kỳ ai muốn nói anh đã tự ý tiếp cận căn hộ niêm phong trong đêm. Anh thấy cái lạnh chạy dọc sống lưng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ chính xác như một dòng ghi chú trong biên bản. Điện thoại anh rung lên lần thứ hai. Vẫn số lạ. Tin nhắn mới chỉ có sáu chữ: “Anh đã tự mở cửa rồi.” Minh nhìn màn hình camera, rồi nhìn niêm phong trắng trên cửa 1207 ở ô hình nhỏ. Đêm An Lạc chưa ngủ. Và lần này, có người đang cố viết hộ anh một lỗi mà anh chưa làm.
