Chương 15: Phiếu Phản Ánh Cuối Ngày
Chương 15: Phiếu Phản Ánh Cuối Ngày
Tờ phiếu nằm trong túi chứng cứ tạm, nhưng Minh vẫn có cảm giác nó còn kẹt dưới chân bàn căn 1207, mỏng, ẩm, và cứng đầu như một tiếng gõ cửa đã bị ai đó nhét xuống nền nhà. Anh Lâm dán niêm phong miệng túi, ghi số thứ tự, vị trí phát hiện, thời gian phát hiện. Mọi thứ diễn ra chậm rãi đúng quy trình, vậy mà hành lang tầng mười hai vẫn đứng chật những ánh mắt sốt ruột. Người ta thường bảo giấy tờ là thứ khô khan, nhưng ở An Lạc, một tờ giấy đủ làm cả tầng nhà nghe thấy tiếng mình từng im lặng.
Nguyễn Thành Vinh là người lên tiếng trước. Ông không nhìn Minh mà nhìn anh Lâm, giọng mềm đến mức gần như lịch sự quá đà. “Phiếu phản ánh loại này nhiều lắm. Cư dân lớn tuổi đôi khi ghi nhầm giờ, ghi nhầm người. Tôi đề nghị trước khi suy diễn, nên để ban quản trị kiểm tra lại hồ sơ lưu.” An Nhiên đóng nắp bút, bình thản hỏi: “Hồ sơ lưu ở đâu, ai giữ, từ tháng nào đến tháng nào?” Vinh khựng đúng nửa giây. Minh bắt được nửa giây ấy như bắt một tiếng nước nhỏ trong trần nhà. Nửa giây không phải bằng chứng, nhưng nó nói cho người làm vận hành biết nên kiểm tra chỗ nào trước khi mảng trần rơi xuống.
Anh Lâm không để cuộc đối thoại trôi sang tranh cãi. Anh ghi nhận ý kiến của Vinh, yêu cầu niêm phong tạm căn 1207 sau khi kỹ thuật phường đến kiểm tra thiết bị hẹn giờ, rồi bảo mọi người xuống phòng trực để đối chiếu sổ sách. Bà Hoa đi sau cùng, tay vẫn nắm chiếc khăn bọc chùm chìa khóa dù cửa đã khóa lại. Minh muốn nói với bà một câu gì đó tử tế hơn “mời cô xuống làm việc”, nhưng cổ họng anh khô khốc. Có những buổi sáng, lời an ủi giống thang máy cũ: bấm nút thì đèn sáng, còn cabin có tới hay không lại là chuyện khác.
Phòng trực dưới sảnh chưa bao giờ nhỏ như lúc ấy. Bình đã pha một bình trà đặc đến mức mùi đắng lấn cả mùi giẻ lau ẩm. Kiệt ngồi ở góc ghế, ôm balô, mắt nhìn ra cửa kính như thể sợ chỉ cần quay đi, mẹ cậu sẽ xuất hiện rồi biến mất lần nữa. Minh bảo thằng bé ăn ổ bánh mì mà cô tạp vụ đưa, giọng anh cụt như thường lệ. Kiệt cầm lấy, bẻ một miếng nhỏ. Sự ngoan ngoãn ấy làm Minh khó chịu hơn cả một đứa trẻ khóc lóc. Một đứa trẻ biết im lặng đúng lúc thường đã phải học quá nhiều điều không nên học.
Bình mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một bìa nhựa trong đã ố ở mép. “Cái này tôi nói hồi sáng,” anh ta nói. “Bản phản ánh cuối ngày của tháng trước. Tôi không nộp qua hệ thống được vì hôm đó… hệ thống bảo trì.” Anh ta nói đến chữ “hệ thống” thì tự cười méo. Ở An Lạc, mọi thứ hỏng đều từng được gọi là hệ thống, từ camera chết khung hình đến một người bảo vệ sợ mất việc. Minh không cầm ngay. Anh nhìn anh Lâm trước. Chỉ khi anh Lâm gật đầu, Bình mới đặt bìa nhựa lên bàn, đẩy bằng hai ngón tay như sợ cả bàn trực cũng biết xấu hổ.
Bản phản ánh của Bình không giống tờ trong căn 1207. Nó là mẫu in của bảo vệ: ca trực, sự cố, người xử lý, ghi chú cuối ngày. Dòng ngày tháng rõ hơn, chữ Bình xiêu hơn, nhưng con số 22 giờ 17 hiện ra gần như tát vào mắt Minh. “Tầng 12 mất đèn hành lang trong ba phút. Camera tầng 12 tự khởi động lại. Có tiếng mở phòng kỹ thuật phụ. Đã gọi bộ đàm cho quản lý cũ, không nhận phản hồi.” Ở dòng ghi chú cuối cùng, Bình viết thêm: “Sau đó ông Vinh xuống phòng trực hỏi ai báo lỗi tầng 12.” Không có chữ “bà Hương”. Không có chữ “bán nhà”. Nhưng hai tờ giấy đặt cạnh nhau giống hai người đứng ở hai đầu hành lang, cùng chỉ về một cánh cửa.
Vinh cúi xuống đọc, rồi cười nhạt. “Anh Bình, anh viết vậy bây giờ mới đưa ra, hơi tiện nhỉ?” Bình tái mặt, nhưng lần này không lùi. “Tôi hèn thật, nhưng tôi không mới viết sáng nay. Có camera phòng trực quay tôi bỏ bản này vào bìa. Nếu camera chưa bị ai xóa.” Câu cuối vụng về đến mức gần như liều. An Nhiên nhìn Bình lâu hơn một chút, có lẽ cũng nhận ra người đàn ông này đang run từ lòng bàn tay đến tận giọng nói nhưng vẫn cố đứng nguyên tại chỗ. Minh thấy trong mình có một sợi gì đó dịu xuống. Chuộc lỗi không làm người ta sạch ngay; nó chỉ khiến họ bớt giống cái bóng của lỗi cũ.
Sự dịu ấy chưa kịp đứng vững thì bộ đàm ré lên. Tầng mười hai báo nước rỉ từ hộp kỹ thuật cuối hành lang, chảy xuống khe trần căn 1106. Ba phút sau, nhóm chat cư dân bùng lên vì đèn khu thang bộ tầng mười hai chớp tắt. Năm phút nữa, thang máy số hai dừng ở tầng bảy và không chịu đóng cửa. Một buổi sáng sau khi mở căn hộ mất tích bỗng quay về đúng nghề của Minh: nước, điện, thang máy, tiếng người mắng và những câu “ban quản lý làm ăn kiểu gì” được gõ nhanh hơn cả đội kỹ thuật bắt được xe tới.
Minh chạy lên chạy xuống đến trưa. Anh khóa van nhánh, gọi thợ điện, kiểm tra tủ điều khiển thang máy, yêu cầu bảo vệ chặn cư dân tò mò lên tầng mười hai. Mỗi sự cố đều nhỏ nếu đứng riêng: một ron cao su lão hóa, một aptomat nhảy, một cảm biến cửa bẩn. Nhưng chúng cùng tập trung quanh tầng mười hai trong một buổi sáng có tờ phiếu 22 giờ 17, nên không còn nhỏ nữa. Minh không nói kết luận thành lời. Anh chỉ ghi thời gian, chụp vị trí, yêu cầu mỗi người ký vào phiếu xử lý. Một cư dân tầng tám càu nhàu: “Có cái bóng đèn cũng bắt ký, quản lý mới định viết tiểu thuyết à?” Minh lau nước trên tay áo, đáp: “Chú yên tâm, nếu cháu viết tiểu thuyết thì chú sẽ là nhân vật rất khó thương.” Người kia nghẹn lại, vài người xung quanh bật cười mệt mỏi. Tiếng cười ngắn thôi, nhưng đủ làm hành lang bớt đặc.
An Nhiên đi cùng anh đến gần hai giờ chiều mới nhắc: “Anh chưa ăn gì.” Minh đang cúi xem hộp kỹ thuật phụ, nghe vậy chỉ ừ. Cô đưa cho anh hộp cơm Bảy Hạnh còn ấm, đặt lên nắp thùng dụng cụ. “Ăn ba miếng cũng được. Người kiệt sức thì hay tưởng mình đang tỉnh.” Minh muốn cà khịa rằng luật sư tập sự giờ kiêm luôn bác sĩ dinh dưỡng, nhưng nhìn thấy mắt cô đỏ vì thức trắng, câu đó tự rơi xuống đâu mất. Anh mở hộp cơm. Món canh hôm nay không phải canh hầm của 1207, chỉ là canh bí xanh bình thường. Vậy mà mùi nóng bốc lên làm anh nhớ túi đồ ăn trước cửa căn hộ đóng lâu, nhớ bà Hoa gọi tên chị, nhớ một tờ phiếu có câu “tôi không ký giấy bán nhà”. Anh ăn đúng ba miếng, không phải vì nghe lời, mà vì nếu ngã xuống lúc này thì An Lạc sẽ có thêm một sự cố rất phiền.
Đến cuối chiều, anh Lâm nhận bản ghi nhận kỹ thuật sơ bộ: thiết bị hẹn giờ sau chồng báo không đủ để kết luận giả cuộc gọi, nhưng có dấu hiệu được đấu nối sau này, không phải lắp đặt ban đầu của căn hộ. Dây điện thoại nội bộ có vết nối mới và băng dính chưa cũ bằng lớp bụi xung quanh. Kết luận tạm thời ấy không làm ai nhẹ nhõm. Nó chỉ chuyển nỗi bất an từ cảm giác sang một dòng ghi chú có thể lưu trong hồ sơ. Minh nhìn bản sao tờ phiếu của bà Hương và bản phản ánh của Bình đặt cạnh nhau trên bàn. 22 giờ 17. Phòng kỹ thuật. Camera mất hình. Một người không ký giấy bán nhà. Một bảo vệ từng im lặng vì sợ. Một trưởng ban quản trị luôn xuất hiện đúng lúc mọi thứ cần được gọi là hiểu nhầm.
Vinh rời phòng trực trước khi trời tối, nói còn cuộc họp với đại diện cư dân về phí bảo trì tháng này. Trước khi đi, ông dừng cạnh Minh. “Cậu Minh, tôi hiểu cậu muốn chứng minh mình làm được việc. Nhưng An Lạc không phải chỗ để một người mới dùng nhiệt tình sửa mọi thứ. Có những tòa nhà hỏng từ nền rồi.” Minh nhìn ông. Cả ngày nay, anh đã nghe tiếng nước rò, tiếng aptomat bật, tiếng thang máy rên, tiếng cư dân chửi. Anh mệt đến mức đầu đau như có ai gõ búa trong thái dương, nhưng câu “hỏng từ nền” làm anh tỉnh lại. “Nền hỏng thì kiểm định,” anh nói. “Không phải ai đứng gần nền rồi bảo hỏng là xong.” Vinh cười, lần này không lịch sự nữa. “Cậu sẽ thấy.”
Trời nhập nhoạng, phòng trực cuối cùng cũng vắng bớt. Bình đưa Kiệt lên căn 603 sau khi liên lạc được với dì của cậu bé ở ngoại thành, hẹn mai làm việc tiếp với mẹ Kiệt. Bà Hoa được An Nhiên đưa về, mang theo bản photo biên bản mở cửa nhưng để chùm chìa khóa 1207 lại trong phong bì niêm phong của công an. Minh ngồi một mình trước màn hình camera, xem các khung hành lang nhấp nháy theo chu kỳ cũ kỹ. Có những cánh cửa vẫn đóng, nhưng sau hôm nay anh không còn nhìn chúng như những ô vuông vô tri trên màn hình. Mỗi cánh cửa có thể đang giữ một bữa cơm nguội, một đứa trẻ không dám gọi mẹ, hoặc một tờ phiếu phản ánh chưa bao giờ đến đúng bàn.
Điện thoại Minh rung lúc 20 giờ 17. Số lạ. Không tên. Không ảnh đại diện. Tin nhắn chỉ có một dòng: “Đừng cứu An Lạc.” Bên dưới là một tấm ảnh mờ chụp từ góc hành lang tầng mười hai. Trong ảnh, Minh đứng trước cửa 1207 lúc sáng, vai hơi khom, tay không chạm vào tay nắm cửa. Nhưng điều làm anh lạnh gáy không phải là mình bị chụp lén. Ở mép ảnh, phản chiếu trên kính hộp cứu hỏa, có một bóng người đứng rất gần phòng kỹ thuật phụ, đúng nơi cả ngày nay nước, điện và camera thay nhau hỏng như đã hẹn trước.
