Bỏ qua nội dung

Nha Tro Cuoi Hem

Chương 29 - Chương 29: Đổi Một Đêm Bình Yên

Chương 29: Đổi Một Đêm Bình Yên

Điện thoại của Diệp Thanh rung trên nắp nồi cơm đúng lúc cô đang xới phần cuối cùng cho Trần Bảo. Bên kia, giọng Bảo Châu thấp và gọn: quyển sổ bìa xanh đã bị lấy khỏi tủ, cửa sổ bị cắt chốt, camera bị rút cáp trước khi dầu tràn. Họ còn ảnh, video và biên bản, nhưng bản gốc đã mất. Diệp Thanh chưa kịp hỏi thêm thì ngoài cổng vang lên ba tiếng gõ đều, không mạnh, cũng không vội. Hà Nhi đang buộc tóc cho con ở hành lang bỗng dừng tay. Bà Tư Lành từ quán tạp hóa bên kia hẻm nhìn sang, chiếc khăn lau vẫn cầm giữa chừng. Diệp Thanh đặt vá cơm xuống. “Ở yên trong nhà,” cô nói với Bảo, rồi cầm điện thoại bước ra sân.

Mã Cường đứng ngoài cánh cổng sắt, áo sơ mi đen cài kín cổ dù trời oi. Sau lưng hắn có hai người đàn ông ngồi trên xe máy, máy vẫn nổ, nhưng không ai đội mũ che mặt. Cách đứng công khai ấy còn khó chịu hơn một cuộc phục kích, như thể hắn muốn cả hẻm nhìn thấy mình đến nói chuyện đàng hoàng. Diệp Thanh không mở khóa. Cô chỉ kéo tấm rèm lưới sang một bên để nhìn rõ mặt hắn. “Sáng sớm tới thu tiền phòng hả?” Mã Cường nhếch môi. “Tôi tới đổi cho chị một đêm bình yên.” Hắn nói vừa đủ lớn để những người đang hé cửa phòng đều nghe được.

Gia Minh từ phòng khách bước ra, đứng chếch phía sau Diệp Thanh. Mã Cường lấy từ túi áo một tờ giấy gấp tư, đưa qua khe cổng. Đó là bản photocopy giấy đồng ý của người tự nhận là cậu ruột Trần Bảo, kèm dòng viết tay cho phép đưa thằng bé về “giải quyết việc gia đình”. Gia Minh cúi nhìn nhưng không nhận. “Bản sao không xác minh được người ký, và dù thật cũng không cho anh quyền mang trẻ đi qua đêm.” Mã Cường cười khan. “Tôi chỉ cần thằng nhỏ tới sáng. Nó về nguyên vẹn. Đổi lại, đêm nay không ai gõ cổng, không ai đụng ông Bảy, cũng không ai làm phiền Trần Thư.”

Cái tên ông Bảy khiến lòng bàn tay Diệp Thanh lạnh đi. Bảo Châu mới chỉ nói nơi giấu ông được đổi sau lời khai, không nói cho cô địa chỉ. Mã Cường không cần biết chỗ; chỉ cần hắn biết họ đang giấu người là đủ chứng minh đối phương đã nhìn thấy nhiều hơn họ tưởng. Diệp Thanh muốn quay vào, khóa Bảo trong căn phòng trong cùng rồi tự quyết phần còn lại như cô vẫn thường làm. Nhưng câu nói mắc lại ở cổ. Bảo không phải gói đồ cô giấu kỹ là xong, càng không phải cái giá để người lớn đổi lấy yên ổn. Cô nhìn thẳng Mã Cường. “Mày muốn gì ở thằng bé?” “Một câu trả lời. Một cái mật khẩu. Có khi chỉ cần nó chỉ đúng thứ cần tìm.” Hắn nghiêng đầu. “Chị giao nó ra, cả nhà trọ ngủ yên một đêm. Rẻ quá còn gì.”

“Rẻ với người không phải đem con nít ra trả.” Diệp Thanh đáp. Mã Cường nói nếu cô không đồng ý, người nhà Bảo sẽ tới làm ầm, giấy tờ tạm trú sẽ bị hỏi, từng phòng phải giải trình, còn vụ sổ xăng chỉ là một cuốn sổ nợ cũ thất lạc. Hắn không dọa đập phá; mỗi câu đều đủ mơ hồ để sau này chối rằng mình chỉ khuyên. Gia Minh đặt điện thoại lên bậc cửa, màn hình úp xuống nhưng đèn ghi âm vẫn sáng. “Anh nói tiếp đi,” anh bảo. “Càng rõ càng tốt.” Nụ cười trên mặt Mã Cường mỏng hẳn.

Sau lưng Diệp Thanh có tiếng dép kéo trên nền xi măng. Trần Bảo đã xuống cầu thang, ôm chiếc điện thoại cũ của chị vào ngực. Cậu bé không đứng sát cô như trước mà dừng ở giữa sân, nơi Mã Cường có thể nhìn thấy nhưng không với tới. Diệp Thanh quay lại, cơn giận bật lên theo phản xạ. “Cô đã bảo con ở trong nhà.” Bảo nuốt khan. “Con nghe họ nói về con.” Câu trả lời làm cô im đi. Cô nhìn khuôn mặt xanh vì thiếu ngủ của thằng bé, rồi hỏi chậm rãi: “Người ngoài cổng muốn con đi với họ một đêm. Con có muốn đi không?” Hà Nhi hít mạnh. Gia Minh ngẩng lên nhìn cô. Đây không phải câu hỏi dễ nghe, nhưng Diệp Thanh không sửa nó thành một mệnh lệnh dịu dàng hơn.

Bảo siết điện thoại đến trắng các khớp tay. “Không. Con không đi. Con cũng không đưa mật khẩu.” Giọng cậu bé rung, nhưng từng chữ đều rõ. Diệp Thanh quay lại phía cổng. “Nghe rồi đó.” Mã Cường cười nhạt. “Trẻ con biết gì mà chọn?” “Biết sợ. Biết không muốn đi. Vậy là đủ.” Cô kéo then phụ xuống thêm một nấc. “Bình yên mua bằng cách giao một đứa nhỏ cho mày không gọi là bình yên. Nó chỉ là đêm trước khi tới lượt người khác.” Một vài cánh cửa phòng phía sau mở hẳn. Không ai bước ra đứng cạnh cô, nhưng cũng không ai đóng lại. Bà Tư Lành đặt chiếc ghế nhựa trước quán, ngồi xuống như chuẩn bị nhìn cho đến cùng.

Mã Cường đưa tay qua khe cổng, định giật tờ giấy lại. Đúng lúc ấy màn hình điện thoại Bảo sáng lên vì một tin nhắn mới. Tấm ảnh đang mở dở hiện rõ: ba cô gái mặc áo khoác công nhân đứng bên hông một chiếc xe trắng, ảnh mờ và nghiêng như được chụp vội. Người ở giữa là Trần Thư. Người bên trái gầy hơn, tóc cắt ngang vai, cổ tay buộc một sợi dây đỏ bạc màu. Bảo chỉ kịp cúi xuống thì Mã Cường đã nhìn thấy. Bàn tay đang nắm mép giấy của hắn run một nhịp rất ngắn. Tờ giấy sột soạt giữa hai thanh sắt. Hắn không nhìn Trần Thư mà nhìn chằm chằm người phụ nữ bên trái. “Ảnh đó ở đâu ra?”

Diệp Thanh không trả lời. Cô chỉ ghi nhớ việc hắn đã quên giữ giọng. Gia Minh dịch nửa bước, che Bảo khỏi tầm mắt ngoài cổng. Mã Cường giật tờ giấy về, vo lại rồi nói ảnh trên mạng thiếu gì, nhìn ai cũng giống ai. Nhưng hai ngón tay cái của hắn liên tục miết vào nhau như cố ép cơn run biến mất. Bảo nói: “Ảnh trong thư mục chị Thư giấu. Chú Lý Tường gửi lại để con xem có nhận ra ai không.” Mã Cường quát: “Tắt nó đi.” Hai người ngồi trên xe phía sau quay sang. Hắn lập tức hạ giọng: “Giữ thằng nhỏ thì giữ cho kỹ. Đừng để tới lúc nó tự bước ra ngoài.”

“Mày thử đứng thêm một phút nữa xem.” Diệp Thanh không nâng giọng, nhưng Hà Nhi đã cầm cây chổi cán dài, còn Phạm Duy trên gác mái chĩa camera xuống cổng. Gia Minh nhắc mọi người chỉ quay lại, không bước ra đường. Mã Cường nhìn những khuôn mặt sau song sắt. Trước khi lên xe, hắn nói: “Tôi đã đưa giá dễ nhất. Qua sáng nay, giá khác.” Ba chiếc xe rời đầu hẻm. Không ai reo lên. Tiếng nồi cơm bật sang chế độ giữ ấm trong bếp nghe rõ đến lạ.

Diệp Thanh khóa thêm ổ khóa thứ hai rồi quay vào. Bảo vẫn đứng giữa sân, mắt dán vào chỗ Mã Cường vừa biến mất. Cô muốn mắng cậu vì tự ý xuống, nhưng cuối cùng chỉ chìa tay. “Đưa cô điện thoại.” Bảo lùi nửa bước. “Cô định giấu à?” Câu hỏi làm cô nhói lên. Cô đã từng giữ đồ, giữ người, giữ cả sự thật với lý do bảo vệ. “Không,” cô đáp. “Cô chụp lại ảnh rồi trả. Con chọn phòng muốn ở hôm nay. Muốn ở với Hà Nhi, với bà Tư hay ở phòng cô đều được. Nhưng không ra khỏi cổng một mình.” Bảo nhìn cô lâu rồi đưa điện thoại. “Con ở phòng cô. Nhưng con giữ mật khẩu.” “Ừ. Mật khẩu của con.”

Gia Minh lập tức gửi đoạn ghi âm và ảnh tờ giấy cho Bảo Châu. Diệp Thanh gọi lại, kể nguyên văn điều kiện và phản ứng của Mã Cường trước tấm ảnh. Bảo Châu không hỏi người phụ nữ kia có phải em gái hắn hay không. Cô chỉ yêu cầu lưu ảnh gốc, thời điểm gửi, thiết bị nhận và không tiếp tục thử phản ứng của Mã Cường bằng cách phát tán. “Hắn nhắc ông Bảy để kéo sự chú ý của chúng ta,” cô nói. “Hoặc để báo rằng hắn biết chúng ta đang bảo vệ ai.” Ở đầu dây bên kia có tiếng cửa xe đóng mạnh, rồi giọng Vũ hỏi ai đang trực nơi giấu ông Bảy. Bảo Châu ngắt câu giữa chừng để gọi Đỗ Nam.

Trong sân trọ, mọi người tự chia việc. Hà Nhi đưa con sang phòng bà Tư, Phạm Duy kiểm tra camera và nguồn điện dự phòng, Gia Minh ghi danh sách người có quyền đón Bảo hợp pháp. Diệp Thanh đặt phần cơm đã nguội trước mặt Bảo. Cậu ăn được hai muỗng rồi hỏi: “Nếu con đi, họ có để mọi người yên không?” Cô kéo ghế ngồi đối diện. “Không. Người bắt con đổi lấy yên ổn sẽ quay lại đòi thứ khác.” Bảo cúi xuống. “Nhưng ông Bảy…” “Ông ấy là người lớn. Mọi người sẽ tìm cách bảo vệ ông ấy. Không ai được lấy con làm cách dễ nhất.”

Mười phút trôi qua mà Đỗ Nam không bắt máy. Bảo Châu gọi lần thứ ba mới có người trả lời, không phải anh. Qua loa ngoài, giọng một phụ nữ lớn tuổi hoảng hốt cho biết căn phòng phía cuối dãy đã mở cửa, người trực bị khóa trong nhà vệ sinh từ bên ngoài, còn ông Bảy không thấy đâu. Khoảng hơn hai mươi phút trước, một chiếc xe mười hai chỗ màu trắng đỗ sát cổng. Hai người mặc áo khoác có phù hiệu y tế nói họ được lệnh chuyển nhân chứng vì địa chỉ đã lộ. Họ đọc đúng họ tên ông Bảy, đúng tên Đỗ Nam và còn biết ông đang đau dạ dày. Người trực nghi ngờ, nhưng lúc đi kiểm tra giấy tờ ở quầy trước thì bị chặn lại. Khi thoát ra được, chiếc xe đã đi.

Bảo Châu không chửi, cũng không hỏi những câu đã muộn. Cô yêu cầu khóa hiện trường, giữ camera của cả dãy và gửi ngay lộ trình chiếc xe. Vũ nói vọng vào máy rằng camera đầu ngõ chỉ bắt được đuôi biển số vì bùn che, nhưng hai số cuối là một và bảy. Diệp Thanh nhìn chiếc điện thoại trong tay Bảo. Trên màn hình, chiếc xe trắng trong tấm ảnh cũ cũng chỉ lộ một góc biển mờ. Cô chưa kịp ghép hai hình thì một tin nhắn từ số lạ hiện lên trên máy mình. Video dài bảy giây, quay trong khoang xe tối. Ông Bảy ngồi cúi người ở hàng ghế sau, hai tay bị giữ phía trước, bên cửa kính là lan can cầu Đông Phú lùi nhanh trong mưa bụi. Cuối video, giọng Mã Cường vang lên, khàn và sát mic: “Một đêm bình yên hết giá rồi.”