Chương 23 - Chương 23: Người Từng Cầu Cứu
Chương 23: Người Từng Cầu Cứu
File âm thanh mười chín giây nằm yên trên màn hình như một vật sắc. Không ai trong phòng bấm phát lại ngay. Lý Tường vừa đặt tay lên chuột đã tự rụt về, vẻ mặt của cậu giống một người lần đầu hiểu rằng đôi khi tò mò cũng có thể làm đau người khác. Bảo Châu kéo ghế ngồi xuống, mở một file ghi chú mới, nhưng trước khi gõ chữ đầu tiên cô nhìn sang Vũ. “Anh nghe một lần nữa để phân tích âm nền, hay để trừng phạt mình?” Câu hỏi không lớn, thậm chí rất bình tĩnh, nhưng nó làm Vũ khựng lại đúng chỗ anh đang định đưa tay tới tai nghe. Anh muốn nói là để phân tích. Anh có đủ lý do sạch sẽ cho việc đó: tiếng gió, tiếng cửa, khoảng vang, âm xe xa có thể xác định vị trí. Nhưng trong ngực anh, một phần không sạch sẽ hơn đang muốn nghe lại câu “chị ấy nói nếu có ai ở Bắc An còn nghe được” cho đến khi nó biến thành vết cứa đủ sâu để thay thế mọi lời xin lỗi anh chưa từng nói với Lê Nhật Quỳnh.
“Cả hai,” Vũ đáp sau vài giây, giọng khàn vì thiếu ngủ. “Nên tôi sẽ không tự nghe một mình.” Bảo Châu nhìn anh thêm một nhịp rồi gật đầu. Cô bật ghi âm màn hình nội bộ, đọc rõ thời điểm nhận file, người gửi, kênh nhận và tình trạng chưa chỉnh sửa, sau đó nhắn Đỗ Nam: “Chúng tôi cần hướng dẫn xử lý file nguồn tự nguyện gửi, có nguy cơ người gửi đang trong môi trường bị kiểm soát.” Đỗ Nam gọi lại gần như ngay lập tức. Lần này anh không mắng trước. “Không tải lên dịch vụ ngoài. Không gửi qua nhóm rộng. Lưu bản gốc, tạo hash, ghi chuỗi chuyển giao. Tuyệt đối không hỏi nguồn những câu khiến họ phải lộ danh tính hoặc vị trí nếu họ chưa tự chọn. Việc đầu tiên: xác nhận họ có đang an toàn để tiếp tục liên lạc không.” Vũ nghe chữ “an toàn” và thấy nó nặng hơn chữ “sự thật”.
Lâm Từ nhận tin của Vũ sau chưa đầy một phút: “Nếu nguồn còn có thể trả lời, chỉ hỏi một câu: hiện tại có nguy hiểm trực tiếp không. Không hỏi tên, không hỏi ở đâu, không hỏi Quỳnh thêm.” Bên kia im khá lâu. Khoảng im ấy làm căn phòng sáng lên bằng một thứ căng thẳng rất lặng. Ngoài phố, xe cộ bắt đầu dày, tiếng còi và tiếng người mua cà phê dưới tầng kéo thành một ngày bình thường không xin phép ai trước khi bắt đầu. Lý Tường tạo mã kiểm tra file, lưu bản sao chỉ đọc vào ổ rời niêm phong tạm, miệng lẩm bẩm từng bước như tự buộc mình không được nhanh tay quá. Bảo Châu soạn một biên bản tiếp nhận thông tin tự nguyện từ nguồn ẩn danh, tránh mọi từ có thể biến người phụ nữ kia thành nhân chứng chính thức trước khi cô ấy đồng ý. Vũ ngồi đối diện màn hình, mắt dán vào dòng “đang nhập” vừa hiện vừa tắt trong khung chat của Lâm Từ, và lần đầu tiên anh ghét cái cảm giác mọi thứ trên đời bị thu nhỏ thành ba dấu chấm.
Tin trả lời đến lúc 08:26. Lâm Từ viết: “Nguồn nói chưa bị phát hiện. Nhưng không thể nói lâu. Nguồn không muốn báo công an trực tiếp vì từng báo rồi bị trả về cho quản lý ca.” Ngay sau đó là một câu khác, ngắn hơn: “Nguồn dùng chữ ‘từng cầu cứu’.” Bảo Châu dừng tay. Lý Tường ngẩng phắt lên rồi lại cúi xuống như sợ ánh mắt của mình cũng gây ồn. Vũ đọc đi đọc lại bốn chữ ấy. Người phụ nữ trong file không chỉ là người từng nghe Lê Nhật Quỳnh gõ cửa lúc nửa đêm. Chị ta cũng từng gọi ra ngoài, từng đưa một mảnh sợ hãi của mình cho ai đó, và rồi mảnh ấy bị trả ngược về đúng nơi có người khóa cửa bằng chốt ngoài. Vũ nhắn: “Nguồn có muốn dừng không?” Lâm Từ chuyển câu hỏi. Lần này câu trả lời đến nhanh: “Không. Nguồn nói nếu dừng thì ca sau vẫn lên xe.”
Bảo Châu khép mắt một giây, rồi mở ra với vẻ lạnh hơn. “Chúng ta không được dùng lòng dũng cảm của chị ấy để đẩy chị ấy chết thay cho hồ sơ.” Cô gửi cho Đỗ Nam toàn bộ biên bản tạm, mã hash, mô tả file và phần cảnh báo an toàn, không gửi file âm thanh qua kênh chat mà đề nghị chuyển trực tiếp bằng thiết bị lưu trữ. Đỗ Nam trả lời: “Tôi xin đầu mối kiểm tra hành chính về điều kiện lao động và phòng cháy tại thửa đất đó. Không nêu nguồn âm thanh. Dùng dữ liệu công khai và ảnh tuyến công cộng làm căn cứ ban đầu.” Ngay sau đó, anh thêm một câu như dành riêng cho Vũ: “Muốn cứu người thì để cơ chế đi trước cảm xúc.” Vũ nhìn câu đó, khó chịu, nhưng không phản bác. Anh đã từng để cảm xúc mang mặt nạ kỹ năng. Kết quả là một cô gái tên Quỳnh phải sống hoặc biến mất trong một câu chuyện mà anh không có quyền kết luận thay cô.
Đến gần chín giờ, Quách An gọi vào nhóm từ một hành lang ồn tiếng thang máy. Nam Tín yêu cầu cô bàn giao laptop trước mười một giờ, kèm một biên bản “kiểm tra thiết bị định kỳ” đã in sẵn. Bảo Châu lập tức chuyển giọng sang chế độ làm việc, hỏi từng mục: ai ký, có danh sách file cần kiểm tra không, có ghi tình trạng máy trước khi nhận không, có người chứng kiến không. Quách An đáp đều, nhưng hơi thở gấp ở cuối câu bán đứng cô. Vũ nghe và hiểu cùng một mẫu đang vận hành ở nhiều nơi: người yếu hơn bị yêu cầu tự đưa tay giao nộp thứ có thể chứng minh mình không sai. Mai Anh cũng nhắn vào nhóm: ban giám hiệu muốn cô “tạm nghỉ vài hôm để ổn định dư luận”, không gọi là đình chỉ, không ra văn bản. Cô viết thêm: “Tôi đã yêu cầu họ gửi bằng email.” Bảo Châu bật ra một tiếng cười khô. “Hôm nay thành phố này rất thích nói miệng.”
Cao trào nhỏ đến từ Lâm Từ, không phải từ kho. Anh gửi một ảnh chụp màn hình đã che gần hết, chỉ còn đoạn tin nhắn nguồn chủ động viết bằng câu đứt quãng: “Đừng gọi tôi là nhân chứng. Tôi chưa đủ gan. Năm Quỳnh gõ cửa, tôi mở nửa gang rồi đóng lại vì sợ. Chị ấy đưa tôi một mảnh giấy có ba tên. Tôi giấu trong sổ ca sau. Hôm sau sổ bị thu. Người bán trà đầu đê nói không thấy ai cả, nhưng chính ông ấy dẫn quản lý vào.” Phía dưới, nguồn gửi thêm một dòng: “Nếu muốn tìm, đừng tìm tôi trước. Tìm sổ ca sau bản cũ. Có người photo để tính tiền ca.” Căn phòng im đến mức tiếng máy tính tản nhiệt nghe như tiếng mưa nhỏ. Lý Tường thì thào: “Có danh sách.” Bảo Châu sửa ngay: “Có khả năng từng có danh sách. Và có người từng giữ bản sao vì mục đích thanh toán. Hai câu đó khác nhau.” Nhưng tay cô đã gõ nhanh hơn.
Vũ đứng dậy đi ra ban công hẹp sau văn phòng. Không khí ngoài đó nóng và lẫn mùi bụi, chẳng có gì giống một nơi để tỉnh táo, nhưng ít nhất anh có thể thở mà không nhìn thấy mái tôn xám trên màn hình. Anh nhớ một thời mình từng gọi những người như nguồn của Lâm Từ là “đầu mối yếu”, “dữ liệu nhiễu”, “người không ổn định khi lấy lời kể”. Những cụm từ gọn gàng ấy từng giúp anh đỡ phải tưởng tượng một bàn tay mở cửa nửa gang rồi đóng lại vì sợ. Điện thoại rung. Mai Anh nhắn riêng cho anh, chỉ một câu: “Anh đừng tự biến mình thành người phải trả hết nợ một mình.” Vũ nhìn câu đó rất lâu. Anh không biết cô đoán bằng cách nào. Có lẽ người đang bị cả một đám đông đẩy vào im lặng sẽ nhận ra rất nhanh một người khác cũng đang tự bịt miệng mình bằng tội lỗi.
Khi Vũ quay lại, Bảo Châu đã dựng xong ba hướng đi sạch. Một, Đỗ Nam dùng dữ liệu công khai để yêu cầu kiểm tra kho, không nhắc nguồn. Hai, Lý Tường truy các dấu vết hành chính của “sổ ca sau”: đơn vị chấm công, bên cung ứng nhân sự, hóa đơn vận chuyển, không đụng vào hệ thống nội bộ. Ba, Lâm Từ hỏi nguồn đúng một lựa chọn: chị ấy có muốn nhận thông tin hỗ trợ an toàn qua tổ chức pháp lý độc lập hay không, không buộc gặp, không buộc khai. “Còn người bán trà?” Vũ hỏi. Bảo Châu nhìn anh. “Chưa đụng. Người đó có thể là mắt canh, cũng có thể là người bị ép. Mình không biến một câu kể trong hoảng sợ thành bản án.” Vũ gật đầu. Cái gật ấy nặng, nhưng lần này không gãy.
10:14, Đỗ Nam nhắn: “Có lịch kiểm tra liên ngành vào chiều nay, lý do chính thức là điều kiện an toàn kho bãi sau phản ánh công khai. Các anh không đến gần.” Lý Tường vừa kịp thở ra thì tin thứ hai của Đỗ Nam tới: “Và có chuyện này. Tên Trịnh Hữu Phúc không chỉ bị xử phạt dừng đỗ. Ba năm trước ông ta từng đăng ký tạm trú cho một nhóm lao động ở địa chỉ sau chợ Bắc An. Trong danh sách lưu trú có một tên bị gạch tay: Lê Nhật Quỳnh.” Vũ cảm thấy sàn dưới chân mình lùi đi một chút. Bảo Châu đọc tin, rồi ngay lập tức đặt bàn tay lên cạnh laptop của anh, không chạm vào người, chỉ chặn giữa anh và màn hình như dựng một thanh chắn vô hình. “Không đi,” cô nói. Lần này Vũ không cười, cũng không nói “tôi chưa nói”. Anh nhìn cái tên bị gạch tay trên ảnh Đỗ Nam gửi, nhìn dòng “ca sau” trong ghi chú của nguồn, và hiểu rằng người từng cầu cứu không chỉ mở ra cánh cửa từ bên trong. Chị ấy vừa chỉ cho họ thấy sau cánh cửa ấy có một cuốn sổ, một danh sách, và có thể là dấu vết cuối cùng trước khi Lê Nhật Quỳnh biến mất.
