Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 7: Camera đêm mưa

Chương 7: Camera đêm mưa

Cửa thang máy mở ra ở tầng dữ liệu, hơi lạnh từ hành lang lập tức tràn tới, kéo Tịch Nhiên ra khỏi tiếng mưa trong ký ức. Tập hồ sơ của Tống Diệp nằm trong tay cô, mỏng đến nực cười so với ba năm bị chôn vùi, nhưng mép giấy cấn vào lòng bàn tay lại rõ ràng như một vết cắt. Trước khi bước ra, cô nhìn thoáng qua lớp kim loại phản chiếu gương mặt mình. Vẫn bình tĩnh. Vẫn đủ sạch để không ai nhìn thấy bên dưới lớp da ấy, một cánh cửa cũ vừa bị đạp tung.

Phòng dữ liệu vẫn sáng trắng. Màn hình lớn ở trung tâm còn giữ giao diện log của dự án Cẩm Thành, những dòng thời gian chạy dài như một bản án chưa đọc xong. Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh bàn, tay đặt trên cạnh ghế, không hỏi cuộc gặp có khiến cô ổn không. Anh chỉ nhìn tập hồ sơ trong tay cô, rồi nhìn đồng hồ ở góc màn hình. Tịch Nhiên biết tám phút đã quá hạn ba mươi bảy giây. Ba năm trước, người ta dùng vài giây lệch trong dữ liệu để kết tội cô; ba năm sau, cô lại thấy chính mình để ý đến từng con số nhỏ nhặt như một thói quen sống sót.

“Tống Diệp nói gì?” Tạ Cảnh Hành hỏi. Giọng anh vẫn thấp, không vội, nhưng toàn bộ phòng dữ liệu vì câu hỏi ấy mà im xuống. Thẩm Dao đang đứng gần cửa kính, điện thoại còn mở ở giao diện tin tức, đầu ngón tay cô ta dừng trên màn hình. Mạc Khải đặt bút lên biên bản, tư thế quá chuẩn mực đến mức giống một người đang dùng quy trình để giữ mình khỏi run. Chu Dục Thành ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt lướt qua tập hồ sơ nhanh hơn bình thường.

Tịch Nhiên đặt hồ sơ lên bàn. “Nguồn tin năm xưa ở trong Hằng Viễn. Người đó biết lịch họp kỷ luật của tôi trước khi phòng nhân sự gửi thông báo, biết quyết định sa thải trước khi công bố nội bộ, và từng viết một câu rất thú vị cho Tống Diệp.” Cô mở trang ghi chú, dùng đầu ngón tay giữ đúng dòng chữ nghiêng sắc. “Camera tầng mười bảy sẽ khớp với log.”

Không ai lập tức nói gì. Sự im lặng trong phòng dữ liệu không giống im lặng của ngạc nhiên, mà giống tiếng cửa két sắt bị vặn đến đúng mã đầu tiên. Thẩm Dao nhíu mày trước. “Một ghi chú từ phóng viên từng đưa tin sai không đủ để mở lại archive camera ba năm trước. Về mặt truyền thông, nếu chuyện này lọt ra ngoài, Hằng Viễn sẽ bị hiểu là đang tự thừa nhận hồ sơ năm xưa có vấn đề.”

“Vậy tốt quá.” Tịch Nhiên ngước mắt nhìn cô ta. “Ít nhất công chúng sẽ biết Hằng Viễn vẫn còn khả năng hiểu chữ ‘vấn đề’.” Thẩm Dao hơi sầm mặt. Câu đáp trả không lớn tiếng, nhưng đủ làm không khí căng thêm một nấc. Chu Dục Thành cười nhẹ như muốn làm dịu. “Tịch Nhiên, cô vừa gặp Tống Diệp, cảm xúc bị kéo lại là chuyện dễ hiểu. Nhưng camera vận hành cũ không phải cứ muốn mở là mở. Dữ liệu ba năm trước có thể đã qua nhiều lần chuyển kho. Nếu chỉ dựa vào một câu ghi chú mà xới tung hệ thống, rủi ro pháp lý sẽ rất lớn.”

“Rủi ro pháp lý lớn nhất,” Tịch Nhiên nói, “là ba năm trước các anh dùng log để kết tội một người nhưng không đưa camera đối chứng vào hồ sơ người đó được xem.” Cô quay sang Tạ Cảnh Hành, ánh mắt không né, cũng không cầu xin. “Tạ tổng, tôi không yêu cầu anh tin Tống Diệp. Tôi yêu cầu kiểm tra archive index của tầng mười bảy trong đêm xảy ra vụ Vân Hải. Không tải file gốc ra ngoài, không sao chép trái quy trình, chỉ đọc trạng thái lưu trữ và đối chiếu mốc thời gian với log cũ. Nếu dữ liệu sạch, biên bản sẽ ghi dữ liệu sạch. Nếu không sạch, nó vốn đã bẩn từ ba năm trước, không phải do hôm nay tôi nhìn thấy.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô rất lâu. Trong mắt anh có một thứ chuyển động khó nhận ra, không phải mềm lòng, càng không phải áy náy được nói thành lời. Đó là kiểu cân nhắc lạnh của người quen phán quyết bằng số liệu, nhưng lần này số liệu đang đứng trước một khoảng trống. Anh quay sang Mạc Khải. “Phạm vi quyền đọc hiện tại có bao gồm archive index cũ không?”

Mạc Khải đẩy gọng kính. “Không trực tiếp. Quyền đọc mười hai giờ cấp cho cô Lâm tập trung vào vụ Cẩm Thành và log truy cập liên quan. Archive camera Vân Hải nằm trong kho dữ liệu lịch sử, cần phê duyệt bổ sung của pháp chế và bộ phận an ninh.” Anh dừng nửa nhịp. “Về mặt quy trình, tôi có thể mở màn hình tra cứu tại chỗ, chỉ hiển thị metadata, không mở video gốc. Tất cả truy vấn sẽ được ghi lại.”

“Mở.” Tạ Cảnh Hành nói.

Chỉ một chữ, nhưng khiến Chu Dục Thành ngẩng đầu. “Cảnh Hành, cậu chắc chứ? Hội đồng đang theo dõi khủng hoảng Cẩm Thành. Nếu lúc này mở hồ sơ Vân Hải, người ngoài sẽ cho rằng chúng ta đang tự đốt thêm một đám cháy.” Tạ Cảnh Hành không nhìn ông ta, chỉ đáp: “Đám cháy đã ở trong tường. Không nhìn không có nghĩa là nó tắt.” Rồi anh bổ sung, giọng lạnh trở lại, “Mạc Khải, ghi biên bản. Thẩm Dao, không có bất kỳ phát ngôn nào về việc mở archive. Chu tổng, nếu hội đồng hỏi, nói tôi chịu trách nhiệm về truy vấn này.”

Tịch Nhiên không cảm ơn. Cô biết rõ một lệnh truy vấn không trả lại được ba năm. Nó chỉ mở ra một khe hẹp, đủ để cô đưa tay vào nơi từng kẹp nát mình. Mạc Khải đăng nhập bằng tài khoản pháp chế, màn hình phụ sáng lên, giao diện kho lịch sử hiện ra chậm chạp sau hai lớp xác thực. Tiếng bàn phím rất khẽ. Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu rơi thật, những vệt nước kéo dài trên nền đêm Thượng Hải, giống như thành phố cũng đang lật lại đúng trang cũ.

Ngày xảy ra vụ Vân Hải hiện lên trên màn hình. Mạc Khải nhập phạm vi tầng mười bảy, hệ thống trả về danh sách camera: thang máy khu đông, hành lang phụ, cửa phòng máy chủ B, kho lưu trữ vận hành. Các dòng trạng thái ban đầu đều ghi “đã lưu trữ”. Một chữ quá bình thường. Bình thường đến mức ba năm trước nó đủ để người ta nói: nếu camera không có vấn đề thì cần gì đưa ra? Tịch Nhiên đứng sát hơn nửa bước, mắt dừng ở cột thời lượng. 00:00 đến 01:59, hoàn chỉnh. 02:00 đến 02:07, hoàn chỉnh. 02:08 đến 02:22, không hiển thị thumbnail. 02:23 trở đi, hoàn chỉnh.

Cô không nói ngay. Mọi thứ trong cô bỗng rơi xuống một vùng tĩnh lặng rất sâu. Đêm đó, cô nhớ tiếng mưa gõ lên kính phòng họp tầng mười hai. Nhớ trưởng nhóm yêu cầu tất cả để điện thoại cá nhân trong tủ khóa bảo mật. Nhớ mình ngồi giữa hai đồng nghiệp, rà từng dòng bảng định giá đến mức mắt khô rát. Nhớ khi bị gọi lên hỏi, cô đã nói mình không thể xuất hiện ở tầng mười bảy. Và người phụ trách điều tra khi đó chỉ đẩy bản log qua bàn, bảo: “Dữ liệu không biết nói dối.”

Hóa ra dữ liệu có thể không nói dối. Nhưng con người có thể bịt miệng phần dữ liệu biết nói thật.

“Đoạn này bị lỗi hiển thị?” Tạ Cảnh Hành hỏi. Không ai trong phòng bỏ qua việc anh dùng từ “bị” chứ không phải “có thể”. Mạc Khải kiểm tra thêm một lớp. “Metadata ghi file tồn tại, nhưng thumbnail và checksum không khớp với chuỗi trước sau. Có một mã trạng thái chuyển kho…” Anh cúi gần hơn, môi mím lại. “Manual exception.”

Thẩm Dao lập tức hỏi: “Nghĩa là gì?” Tịch Nhiên nhìn thẳng màn hình, giọng đều đến mức lạnh. “Nghĩa là hệ thống không tự mất đoạn đó theo quy trình xoay vòng thông thường. Có người đánh dấu ngoại lệ thủ công trong lúc chuyển kho, hoặc sau đó.” Mạc Khải không phủ nhận. Anh ta chỉ nói rất nhỏ: “Chưa thể kết luận thời điểm.”

Chu Dục Thành đặt tay lên mặt bàn, giọng ôn hòa hơn cả ban nãy. “Ba năm trước hệ thống camera của Hằng Viễn từng nâng cấp một lần. Những lỗi kiểu này không hiếm. Nếu chỉ dựa vào một đoạn thiếu thumbnail để suy đoán có người xóa chứng cứ, e rằng quá vội.” Tịch Nhiên quay sang ông ta. “Tôi chưa nói ai xóa chứng cứ. Chu tổng nghe thấy câu đó từ đâu vậy?”

Nụ cười của Chu Dục Thành khựng lại đúng một nhịp. Rất nhanh. Lần này Tịch Nhiên không bỏ qua, Tạ Cảnh Hành cũng không. Không khí giữa ba người như bị kéo thành một sợi dây thép mỏng. Tạ Cảnh Hành nhìn Mạc Khải. “Đối chiếu log truy cập tài khoản của cô Lâm trong cùng mốc 02:08 đến 02:22.”

Mạc Khải nhập thêm điều kiện. Cửa sổ log cũ hiện lên sau vài giây xoay vòng. Tịch Nhiên tưởng mình đã quen với việc nhìn tên tài khoản của mình bị đóng đinh trên màn hình, nhưng khi dòng dữ liệu năm xưa xuất hiện, lồng ngực cô vẫn co lại. ID người dùng: LIN_XIRAN. Hành động: tải gói bản cáo bạch Vân Hải phiên bản nội bộ. Thời điểm: 02:14:36. Thiết bị: F17-SRV-A02. Vị trí mạng: 17F_Backup_Room. Trạng thái xác thực: thành công.

Phòng dữ liệu yên đến mức tiếng mưa ngoài cửa kính bỗng trở nên rõ ràng. Tịch Nhiên nhìn dòng “thành công” kia, khóe môi khẽ nhếch lên, không giống cười. Ba năm trước, hai chữ ấy từng biến cô thành kẻ phản bội hoàn hảo. Một tài khoản đúng, một thao tác đúng, một thời điểm đúng, và một căn phòng cô chưa từng bước vào. Khi đó không ai cần hỏi vì sao camera tầng mười bảy lại vắng mặt trong hồ sơ. Khi đó không ai cần hỏi trong khoảng 02:08 đến 02:22, cái gì đã nhìn thấy mà bị che đi.

Tạ Cảnh Hành không nói xin lỗi. Anh cũng không nhìn cô bằng ánh mắt thương hại mà cô căm ghét. Anh chỉ nhìn màn hình, sắc mặt lạnh xuống từng chút một, như người cuối cùng cũng thấy vết nứt đầu tiên trên bức tường mình từng tin là bê tông cốt thép. Một lúc sau, anh nói: “Niêm phong bản ghi truy vấn tối nay. Sao lưu metadata hiện trạng vào kho độc lập. Từ giờ, mọi thao tác với hồ sơ Vân Hải phải có hai người chứng kiến.”

Mạc Khải đáp rất khẽ: “Vâng.” Thẩm Dao nắm chặt điện thoại, vẻ mặt phức tạp. Chu Dục Thành cúi mắt nhìn ly nước trước mặt, giọng vẫn giữ được bình ổn. “Cảnh Hành, trước khi mở rộng chuyện này, tôi khuyên cậu nên nhớ Hằng Viễn đang đứng trước khủng hoảng hiện tại.” Tạ Cảnh Hành cuối cùng mới nhìn ông ta. “Tôi nhớ. Vì vậy càng phải biết ai đang dùng cùng một vết dao cũ để rạch lại Hằng Viễn lần thứ hai.”

Tịch Nhiên cầm tập hồ sơ của Tống Diệp lên. Cô không thấy nhẹ nhõm. Một đoạn camera thiếu không phải sự trong sạch hoàn chỉnh; một dòng log mâu thuẫn không thể tự động trả lại giấy phép hành nghề, những hợp đồng bị mất, những cái nhìn tránh né, hay bàn tay cha cô run lên mỗi khi nghe đến tên Vân Hải. Nhưng nó là vết nứt. Là tiếng kim loại đầu tiên bật khỏi chiếc quan tài mà người ta đóng lên danh dự cô. Và lần này, cô sẽ không để ai nói rằng mình tưởng tượng ra âm thanh ấy.

Trên màn hình, dòng vị trí mạng vẫn sáng trắng giữa nền đen: 17F_Backup_Room. Tài khoản của Lâm Tịch Nhiên đã đăng nhập từ phòng máy chủ tầng mười bảy, đúng trong đoạn camera bị đánh dấu ngoại lệ thủ công. Còn cô, trong đêm mưa ba năm trước, đang bị giữ ở phòng họp tầng mười hai, cách nơi đó năm tầng và một bản án sai.