Chương 27: Bài báo lúc 0 giờ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 27: Bài báo lúc 0 giờ
“Đăng.” Tịch Nhiên nói xong, tiếng bước chân ngoài hành lang Hằng Viễn như bị kéo xa khỏi tai cô. Tống Diệp nhìn cô vài giây, ánh mắt vốn hay cợt nhả bỗng trầm đi. Cô ấy không hỏi lại, cũng không nhắc đến cha cô. Sau những gì đã xảy ra ở bệnh viện, lòng thương hại là thứ xa xỉ nhất. Tống Diệp chỉ gập máy tính bảng, nói: “Vậy tôi cần sáu tiếng. Một bài sạch, chịu được kiện cáo, không có một chữ dùng bệnh án của cha cô để câu nước mắt.”
Tịch Nhiên gật đầu. “Tôi cần xem từng mốc thời gian trước khi cô gửi bản cuối. 00:03 xuất dữ liệu, 00:06 hộp thư trung gian nhận gói tư liệu, 00:11 tài khoản Thị Trường Sau Chuông đăng bài đầu tiên. Mọi chỗ không có chứng cứ xác thực thì dùng câu hỏi, không dùng kết luận.” Tống Diệp nhếch môi rất nhẹ. “Cô đúng là người duy nhất tôi biết có thể biến một bài điều tra thành bảng kiểm toán.” Tịch Nhiên cài lại kẹp hồ sơ. “Ba năm trước, một bài báo thiếu bảng kiểm toán đã đủ giết tôi rồi.” Câu nói ấy khiến Tống Diệp im lặng. Lần này, cô ấy không đáp trả bằng lời châm chọc.
Văn phòng tạm của Tống Diệp nằm trong một tòa nhà cũ ở phía tây thành phố, tầng dưới là quán cà phê đã đóng cửa, tầng trên là vài phòng làm việc thuê chung. Khi Tịch Nhiên bước vào, trên bàn có ba màn hình bật sáng: bản nháp bài viết, sơ đồ lan truyền tài khoản và bảng mốc thời gian với những ô đỏ nối nhau như vết máu khô trên giấy trắng.
Tiêu đề đầu tiên Tống Diệp gõ xuống là: “Ai đã dùng mã HV-Care_EXT để mở cánh cửa cũ?” Tịch Nhiên nhìn tiêu đề, không phản đối. Nó không gọi tên cha cô, không gọi cô là nạn nhân, cũng không vội chỉ mặt hung thủ. Nó chỉ đặt một câu hỏi đủ nguy hiểm, vì câu hỏi ấy có đường dẫn, thời gian và dấu vết kỹ thuật.
Tống Diệp mở tập hồ sơ cũ của vụ Vân Hải. Bên trong có bản chụp email nguồn tin nặc danh ba năm trước, đã che phần nội dung nhạy cảm. “Tôi từng nhận gói dữ liệu qua tên miền này.” Cô chỉ vào dòng chữ nhỏ ở góc màn hình. “northbridge-post.cn. Năm đó, người gửi tự xưng là nhân viên kiểm soát rủi ro Hằng Viễn. Tôi kiểm tra được một lớp xác thực rất thô, rồi bị tổng biên tập ép lên bài trước chín giờ sáng.”
“Cô đã đánh mất kiểm chứng.” Tịch Nhiên nói.
“Tôi biết.” Tống Diệp không né. “Vì vậy đêm nay, nếu thiếu một mắt xích, tôi thà để bài chết trong ổ cứng còn hơn viết thêm một bản án.”
Đến bảy giờ tối, bản nháp đầu tiên hoàn thành. Nó không nhắc đến tình trạng bệnh của cha Tịch Nhiên, chỉ nói một bệnh nhân liên quan điều tra bị lộ dữ liệu cá nhân từ một mã xuất hệ thống chưa xác định chủ thể thao tác. Bài viết dùng ba lớp chứng cứ: mã HV-Care_EXT trên ảnh bài bẩn đã che thông tin bệnh án, thời điểm nhận gói tư liệu của tài khoản Thị Trường Sau Chuông, và tên miền nguồn tin trùng vụ Vân Hải. Tịch Nhiên đọc rất chậm. Cô đổi hai từ “cố ý” thành “có dấu hiệu”, rồi gạch bỏ câu “nạn nhân ba năm trước lại bị săn đuổi”, vì nó đúng về cảm xúc nhưng không cần thiết cho chứng cứ.
Tống Diệp nhìn những vết gạch trên màn hình, thở dài. “Cô lạnh đến mức làm tôi thấy mình giống người viết truyện bi kịch giá rẻ.”
“Không lạnh thì họ sẽ nói chúng ta dùng nước mắt để thao túng dư luận.” Tịch Nhiên đặt tay lên cạnh bàn. Cơn mệt làm đầu ngón tay cô hơi run, nhưng giọng vẫn ổn. “Tôi không cần ai thương. Tôi cần họ nhìn vào đường đi của dữ liệu.”
Tin nhắn của Mạc Khải đến lúc tám giờ mười hai. Anh ta đã gửi văn bản bảo toàn bổ sung cho nền tảng lưu trữ, nhà cung cấp thư điện tử trung gian và bộ phận an ninh thông tin liên quan. Danh sách tài liệu được ghi mã băm, niêm phong thời gian, chưa mở nội dung riêng tư. Tịch Nhiên nhìn dòng cuối: “Tạ tổng yêu cầu mọi hỗ trợ pháp lý chỉ dừng ở bảo toàn chứng cứ, không can thiệp nội dung bài báo.” Cô đọc xong, đặt điện thoại úp xuống. Tống Diệp liếc cô. “Không cảm động à?”
“Có.” Tịch Nhiên đáp rất khẽ. “Nhưng cảm động không thay được kiểm chứng.”
Chín giờ kém, cuộc gọi đầu tiên đến. Tống Diệp nhìn tên người gọi, sắc mặt thay đổi rất nhanh rồi lại bình thường. “Tổng biên tập cũ.” Cô bật loa ngoài. Giọng phụ nữ bên kia vẫn mềm, loại mềm mại quen dùng để đặt dao xuống bàn mà không tạo tiếng động. “Diệp Diệp, nghe nói cô đang chuẩn bị một bài rất nguy hiểm. Tôi khuyên cô dừng lại. Nguồn tin cũ của vụ Vân Hải không sạch, nhưng người đứng sau không phải thứ cô có thể đụng.”
Tống Diệp nhìn Tịch Nhiên, rồi cười. “Chị Lưu, ba năm trước chị bảo tôi lên bài vì lợi ích công chúng. Bây giờ chị bảo tôi dừng cũng vì lợi ích công chúng à?”
“Vì mạng sống nghề nghiệp của cô.” Người bên kia ngừng một nhịp. “Và vì bệnh nhân kia. Nếu cô làm người ta nóng mặt, thứ bị tung ra tiếp theo không chỉ là một góc bệnh án đã che mờ. Cô muốn dùng danh dự của mình chuộc lỗi, đừng kéo người vô tội chết cùng.”
Không khí trong phòng lạnh xuống. Tống Diệp không nói nữa. Tịch Nhiên đưa tay, tắt loa ngoài, rồi nói sát vào điện thoại: “Chị Lưu, cảm ơn chị đã xác nhận một việc: có người đang nắm bản đầy đủ và dùng nó để uy hiếp truyền thông. Cuộc gọi này sẽ được ghi vào hồ sơ bảo toàn.” Bên kia im bặt. Vài giây sau, cuộc gọi bị cắt.
Tống Diệp ngồi bất động, ngón tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ tiếp. “Tôi từng nghĩ mình là người cầm bút. Hóa ra ba năm trước tôi chỉ là ống loa.”
“Ống loa có thể bị dùng.” Tịch Nhiên nhìn màn hình nháp bài. “Nhưng đêm nay cô biết mình đang phát ra âm thanh của ai.”
Mười giờ mười bảy, Thẩm Dao gửi một tấm ảnh chụp màn hình cho Tịch Nhiên. Đó là bản dự thảo thông cáo nội bộ của quan hệ nhà đầu tư, tiêu đề lạnh đến mức gần như không có nhiệt độ: “Về việc cố vấn bên ngoài có khả năng xung đột lợi ích trong quá trình điều tra K17-TH”. Phần thân bài được viết rất khéo, không trực tiếp kết tội Tịch Nhiên, nhưng đủ để thị trường hiểu Hằng Viễn đang chuẩn bị đẩy cô ra khỏi trung tâm vụ việc. Dưới ảnh, Thẩm Dao chỉ nhắn một câu: “Bản này đang được một thành viên hội đồng yêu cầu phát trước giờ mở cửa ngày mai.”
Tịch Nhiên nhìn màn hình thật lâu. Tống Diệp hỏi: “Thẩm Dao đang quay đầu?”
“Chưa.” Tịch Nhiên đáp. “Cô ấy chỉ đang để một cánh cửa hé ra.”
Cô nhắn lại cho Thẩm Dao: “Vì sao gửi cho tôi?” Rất lâu sau, bên kia mới trả lời: “Cứ coi như tôi không muốn lại có một email rơi vào thùng rác.” Câu ấy không phải lời xin lỗi, nhưng đủ làm một vết nứt cũ phát ra tiếng động. Tịch Nhiên không đáp nữa. Có những khoản nợ chưa đến lúc thanh toán, nhưng người mắc nợ đã bắt đầu nhìn thấy hóa đơn.
Mười một giờ mười ba, bản cuối của bài báo được khóa. Tống Diệp gửi qua hệ thống xuất bản của chuyên trang hợp tác, đặt lịch 0 giờ. Trạng thái hiển thị màu xanh: “Đang chờ đăng.” Căn phòng yên đến mức nghe rõ tiếng quạt máy tính. Tịch Nhiên nhìn mốc thời gian trên màn hình, nhớ đến đêm ba năm trước khi bài đầu tiên của Tống Diệp được tung ra. Khi ấy, cô ngủ gục vì chờ một email hồi âm không bao giờ đến. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả ngành đã thay cô ký vào bản án.
Lần này, cô thức đến tận cùng.
Mười một giờ bốn mươi ba, ô trạng thái trên hệ thống đột ngột chuyển vàng: “Chờ tái thẩm định pháp lý.” Tống Diệp bật thẳng dậy. “Không thể nào. Tôi đã qua kiểm duyệt hợp đồng trước đó.” Cô mở lịch sử thao tác. Một tài khoản biên tập cấp cao vừa thêm nhãn rủi ro: “nguồn tin có tranh chấp, khả năng ảnh hưởng thị trường.” Mười một giờ năm mươi mốt, quyền sửa bài của Tống Diệp bị thu hồi. Mười một giờ năm mươi sáu, nút đặt lịch biến mất khỏi màn hình.
Tống Diệp chửi rất khẽ. “Bọn họ chặn từ trong hệ thống. Không phải nền tảng sợ kiện. Là có người gọi đúng người, đúng quyền.”
Tịch Nhiên chỉ chụp màn hình từng thay đổi trạng thái, lưu thời điểm, gửi ngay cho Mạc Khải. “Không sao. Một bài bị chặn cũng là một hành vi có dấu vết.”
“Cô còn bình tĩnh được à?”
“Nếu tôi không bình tĩnh, ba năm trước họ thắng thêm một lần.” Tịch Nhiên ngẩng lên. Đồng hồ góc màn hình nhảy sang 00:00. Bài báo không xuất hiện. Trang chủ chuyên trang vẫn sạch sẽ, như thể chưa từng có sáu tiếng làm việc và một đường dữ liệu bẩn bị kéo ra ánh sáng. Nhưng ngay giây sau, điện thoại của Tống Diệp rung lên. Một tin nhắn từ số lạ chỉ có một dòng: “Đêm nay cô không đăng được. Sáng mai, chúng tôi sẽ viết câu chuyện thay cô.”
Tịch Nhiên đọc xong, nụ cười rất nhạt hiện trên môi. Không có vui vẻ, chỉ có sự lạnh lẽo của một người cuối cùng đã nhìn thấy tay kẻ đang giữ dao. Cô đứng dậy, gom bản nháp, ảnh chụp màn hình và toàn bộ mốc thời gian vào một thư mục niêm phong. “Tống Diệp, lưu lại log bị chặn. Mạc Khải sẽ gửi yêu cầu bảo toàn trong đêm. Cô liên hệ những phóng viên còn dám đặt câu hỏi, không cần thân, chỉ cần họ chưa bán micro.”
Tống Diệp nhìn cô. “Cô định làm gì?”
“Sáng mai họp báo.” Tịch Nhiên cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn duy nhất cho Tạ Cảnh Hành: “Tôi cần phòng họp, máy chiếu, đường truyền trực tiếp và quyền tự trình bày. Không cần anh phát biểu thay tôi.” Vài giây sau, màn hình sáng lên. Tạ Cảnh Hành trả lời: “Được.”
Tống Diệp khàn giọng: “Không có bài báo mở đường, cô sẽ bước thẳng vào ổ phục kích.”
Tịch Nhiên nhìn con số 00:00 vẫn nằm trên góc màn hình, bình tĩnh đến mức chính cô cũng nghe thấy vết đau trong lòng mình đã đổi thành tiếng kim loại. “Ba năm trước, họ viết câu chuyện thay tôi. Lần này, tôi tự đọc bản chứng cứ.”
