Chương 24: Công ty không có nhân viên
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 24: Công ty không có nhân viên
Dòng ghi chú “không ghi nhận nhân sự tham gia bảo hiểm xã hội trong kỳ gần nhất” nằm lặng lẽ ở cuối bảng vendor, nhỏ đến mức nếu chỉ lướt qua, người ta rất dễ bỏ sót. Nhưng với Lâm Tịch Nhiên, những dòng nhỏ như vậy thường nguy hiểm hơn những con số được bôi đỏ. Cô không lập tức nói gì. Đầu ngón tay đặt trên bàn phím khựng lại vài giây, rồi cô mở thêm hai cửa sổ: hồ sơ nhà cung cấp trong phòng dữ liệu Hằng Viễn và cơ sở dữ liệu doanh nghiệp công khai mà Tống Diệp vừa đăng nhập bằng tài khoản tra cứu hợp lệ.
Tống Diệp ghé sát màn hình, giọng thấp xuống. “Một công ty tư vấn đầu tư ở Thượng Hải mà không có nhân viên đóng bảo hiểm xã hội? Cô biết dân truyền thông chúng tôi gọi loại này là gì không?”
“Tôi biết.” Tịch Nhiên kéo bảng dữ liệu xuống từng dòng. “Nhưng trong hồ sơ chứng cứ, chúng ta chưa gọi nó là công ty ma. Chỉ ghi: không ghi nhận nhân sự, không ghi nhận tuyển dụng công khai, địa chỉ đăng ký cần xác minh, hoạt động giao dịch không tương xứng với năng lực vận hành.”
“Cô đang mắng nó bằng ngôn ngữ kiểm toán.”
“Đúng.” Cô bấm lưu một bản ghi chú thời gian. “Vì ngôn ngữ này có thể đi vào báo cáo.”
Cửa sổ hồ sơ hiện ra thêm các trường thông tin bị khóa một phần. Tân Lộ được tạo trong hệ thống nhà cung cấp Hằng Viễn hai năm mười một tháng trước, tức chỉ cách thời điểm vụ Vân Hải xảy ra chưa đầy nửa tháng. Người khởi tạo không phải phòng hành chính, cũng không phải bộ phận mua sắm thường chịu trách nhiệm onboarding vendor. Trường “đơn vị đề xuất” ghi: Văn phòng đầu tư chiến lược. Trường “lý do phê duyệt nhanh” ghi vỏn vẹn một câu: hỗ trợ tư vấn thị trường thứ cấp trong giai đoạn biến động thông tin.
Tịch Nhiên đọc lại câu đó hai lần. Ba năm trước, khi bản cáo bạch Vân Hải bị rò rỉ, truyền thông nói cô bán dữ liệu để trả thù Hằng Viễn. Nhưng nếu trước khi vụ rò rỉ xảy ra, một công ty không có nhân sự đã được đưa vào hệ thống với lý do “tư vấn thị trường thứ cấp”, thì có người không chỉ chờ khủng hoảng xảy ra. Người đó đã chuẩn bị cách kiếm tiền từ khủng hoảng.
Tống Diệp cũng nhận ra điểm bất thường. Cô ấy gõ nhanh vào cơ sở dữ liệu doanh nghiệp công khai, rồi quay màn hình về phía Tịch Nhiên. “Địa chỉ đăng ký là tầng mười sáu, tòa Đông Thịnh, đường Phúc Châu. Tôi tra trong cùng địa chỉ có bốn mươi bảy công ty đăng ký. Ngành nghề thì rộng đến mức đọc xong tôi cũng không biết họ làm gì: tư vấn đầu tư, dịch vụ dữ liệu, hỗ trợ bảo hiểm doanh nghiệp, tư vấn truyền thông, quản lý tài sản.”
Từ “hỗ trợ bảo hiểm doanh nghiệp” khiến ánh mắt Tịch Nhiên lạnh đi. Buổi chiều, người lạ gọi đến phòng điều dưỡng của cha cô cũng tự xưng là phía bảo hiểm liên kết với Hằng Viễn. Hai dữ kiện chưa đủ để nối thành kết luận, nhưng đủ để được đặt cạnh nhau trong một ô màu vàng. Cô tạo dòng mới trong bảng thời gian: “Tân Lộ có ngành nghề đăng ký liên quan hỗ trợ bảo hiểm; cần bảo toàn log truy cập thông tin y tế/phúc lợi nếu có.” Sau đó, cô dừng lại vài giây, thêm bên dưới: “Không suy đoán nguồn lộ bệnh án trước khi có log.”
Tống Diệp nhìn dòng ghi chú ấy, không cà khịa nữa. “Cha cô…”
“Đã đổi mã xác minh.” Tịch Nhiên không quay đầu. “Và tôi sẽ không để nỗi sợ kéo tay mình khỏi dữ liệu.”
Không khí trong phòng làm việc theo giờ đặc lại. Bên ngoài cửa kính, đoàn tàu đêm chạy ngang ga, ánh đèn trắng trôi qua rèm kéo kín như những vạch sáng bị cắt nhỏ. Tịch Nhiên mở thư mục thanh toán. Tân Lộ có ba giao dịch đáng chú ý trong vòng ba mươi ngày gần nhất: một khoản phí điều chuyển tài liệu khẩn cấp liên quan hộp B7-419, một khoản “tư vấn xử lý biến động truyền thông”, và một khoản “đánh giá rủi ro thị trường thứ cấp”. Số tiền không quá lớn nếu đặt cạnh dòng tiền của Hằng Viễn, nhưng quá lớn so với một công ty không có nhân sự, không báo cáo bảo hiểm và không có dấu vết vận hành công khai.
“Ba khoản này đủ thành bài chưa?” Tống Diệp hỏi.
“Chưa.” Tịch Nhiên mở từng hóa đơn điện tử, kiểm tra mã dự án, người đề nghị, người phê duyệt và tài khoản nhận. “Nó chỉ chứng minh Tân Lộ được Hằng Viễn trả tiền. Muốn chứng minh nó liên quan bán khống, phải xem tiền đi đâu sau khi rời Tân Lộ và ai hưởng lợi từ biến động giá.”
Câu cuối cùng vừa dứt, hệ thống phòng dữ liệu hiện thông báo quyền truy cập dữ liệu giao dịch thị trường đã được mở rộng trong phạm vi chỉ đọc. Người phê duyệt vẫn là Tạ Cảnh Hành. Không có tin nhắn riêng, không có cuộc gọi, thậm chí không có một câu “cần gì thêm cứ nói”. Anh chỉ thêm đúng phần dữ liệu Tịch Nhiên cần, trong đúng giới hạn có thể bị kiểm tra sau này.
Tống Diệp liếc cô. “Anh ta nghe lén qua hệ thống à?”
“Không.” Tịch Nhiên nhìn dòng log quyền hạn. “Anh ta biết tôi sẽ đi tới bước nào.”
“Câu đó nghe hơi nguy hiểm.”
“Tôi không trả lời bằng cảm xúc.” Cô kéo dữ liệu giao dịch vào màn hình đối chiếu. “Tôi chỉ ghi nhận: quyền dữ liệu được cấp hợp lệ, có log, có phạm vi, có người chịu trách nhiệm.”
Tống Diệp chống cằm, thở dài rất khẽ. “Cô đúng là có khả năng biến mọi thứ đau lòng thành phụ lục.”
Tịch Nhiên không phủ nhận. Nếu không biến được nỗi đau thành phụ lục, ba năm trước cô đã bị vùi dưới những câu chuyện người khác viết thay. Bây giờ, thứ cô cần không phải là đoán Tạ Cảnh Hành đang nghĩ gì, cũng không phải là tự hỏi liệu một hành động đúng có đủ bù một bản án sai. Thứ cô cần là một chuỗi số liệu đủ cứng để không ai bẻ được trước ống kính.
Dữ liệu thị trường hiện ra theo từng mốc ngày. Tịch Nhiên chọn khoảng thời gian ba năm trước, quanh ngày bản cáo bạch Vân Hải bị rò rỉ. Một tài khoản ủy thác mã K17-TH đã mở vị thế bán khống trước khi tin xấu xuất hiện hai ngày, tăng quy mô đúng trong buổi sáng truyền thông bùng nổ, rồi đóng vị thế sau khi giá cổ phiếu đối tác rơi xuống đáy tạm thời. Lợi nhuận được chuyển qua hai lớp tài khoản lưu ký, cuối cùng dừng ở một hồ sơ thụ hưởng bị mã hóa.
Tống Diệp ngồi thẳng dậy. “Đợi đã. Cùng tài khoản này có liên quan Tân Lộ không?”
Tịch Nhiên không trả lời ngay. Cô chuyển sang dữ liệu thanh toán ngân hàng trong gói bảo toàn chứng cứ, lọc theo mã giao dịch trùng với hóa đơn Tân Lộ. Một khoản chuyển ra khỏi Tân Lộ xuất hiện sau lần thanh toán “tư vấn thị trường thứ cấp” ba năm trước bốn giờ mười hai phút. Khoản tiền không đi thẳng vào tài khoản K17-TH, mà đi qua một công ty dịch vụ quản lý tài sản tại Hạ Môn, rồi nhập vào cùng cụm ủy thác. Trong giao dịch mới liên quan B7-419, đường đi tương tự lặp lại, chỉ thay đổi tên trung gian và chia nhỏ số tiền thành ba khoản dưới ngưỡng cảnh báo tự động.
Căn phòng im đến mức tiếng gõ chuột nghe rất rõ. Tống Diệp nuốt khan. “Vậy Tân Lộ không phải chỉ dùng để kéo hộp hồ sơ ra khỏi kho. Nó từng xuất hiện quanh vụ Vân Hải.”
“Đúng hơn là,” Tịch Nhiên chụp trích xuất màn hình bằng chức năng lưu chứng cứ của hệ thống, để dấu thời gian và mã hash tự sinh nằm rõ ở góc dưới, “Tân Lộ có giao dịch bất thường trùng thời điểm vụ Vân Hải và trùng mô hình giao dịch trong sự kiện B7-419. Chúng ta chưa chứng minh được nó thuộc về ai.”
“Nhưng nếu tài khoản ủy thác đó bán khống dựa trên tin rò rỉ, thì người thụ hưởng mới là người hưởng lợi thật sự.”
“Vì vậy họ mới che tên thụ hưởng.” Tịch Nhiên mở hồ sơ K17-TH. Trên màn hình, các trường thông tin cơ bản đều hiện ra: ngân hàng lưu ký, công ty quản lý ủy thác, ngày mở tài khoản, mã định danh nội bộ, lịch sử thay đổi hạn mức. Chỉ riêng dòng “người thụ hưởng cuối cùng” bị phủ bằng một lớp mã hóa màu xám, kèm ghi chú: quyền xem giới hạn ở cấp hội đồng quản trị và pháp vụ đặc biệt.
Tống Diệp nghiến răng. “Một cái tên bị khóa ở cấp hội đồng. Tuyệt vời. Nghĩa là muốn biết ai ăn tiền, chúng ta lại phải đi xin chìa khóa từ chính ngôi nhà có người giấu xác.”
“Không xin.” Tịch Nhiên đóng hồ sơ thụ hưởng, chuyển sang lịch sử thay đổi quyền. “Xin thì họ có quyền từ chối. Chúng ta tìm xem ai đã mã hóa nó, mã hóa vào lúc nào và vì sao hồ sơ liên quan một giao dịch thị trường lại bị nâng cấp bảo mật sau vụ Vân Hải.”
Lịch sử thay đổi tải rất chậm. Thanh tiến trình đứng ở tám mươi bảy phần trăm gần nửa phút, rồi bật ra một bảng log ngắn. Hồ sơ thụ hưởng K17-TH ban đầu được nhập đầy đủ, nhưng đã bị chuyển sang trạng thái mã hóa đặc biệt vào chín giờ mười sáu phút sáng ngày Tịch Nhiên bị đình chỉ công tác ba năm trước. Người thao tác là tài khoản quản trị thuộc văn phòng hội đồng. Người phê duyệt cuối cùng hiển thị bằng mã chức danh, không hiện tên riêng.
Tịch Nhiên nhìn chằm chằm thời điểm đó. Chín giờ mười sáu phút. Ngày hôm ấy, cô còn ngồi trong phòng họp bị tịch thu máy tính, nghe ba người đọc kết luận điều tra nội bộ với giọng lạnh tanh. Khi cô bị buộc phải im lặng, ở một nơi khác trong hệ thống, tên người hưởng lợi đã được phủ lớp mã hóa.
Bàn tay cô siết lại rồi buông ra. Không phải vì đau ít hơn, mà vì cuối cùng nỗi đau có thêm một tọa độ. Ba năm qua, người ta bảo cô là kẻ làm lộ bản cáo bạch. Nhưng cùng ngày họ treo tội danh lên cổ cô, họ cũng khóa tên người kiếm tiền từ vụ rò rỉ ấy.
Tống Diệp không nói gì trong vài giây. Khi mở miệng lại, giọng cô ấy khàn hơn. “Tịch Nhiên, cái này đủ để lật hướng điều tra rồi.”
“Đủ để yêu cầu mở khóa theo quy trình.” Tịch Nhiên tạo bản trích xuất mới, gửi vào hộp thư bảo toàn chứng cứ của chính mình, đồng thời cc Mạc Khải và hòm thư ủy ban kiểm soát nội bộ đã được ghi trong quyền dữ liệu. “Chưa đủ để công bố. Nếu công bố bây giờ, họ sẽ nói chúng ta suy diễn từ một dòng bị mã hóa. Tôi cần người có thẩm quyền giải thích tại sao nó bị mã hóa đúng vào thời điểm tôi bị đình chỉ.”
Email vừa gửi đi, hộp thư tự động trả về một biên nhận. Ngay sau đó, màn hình hiện cảnh báo: “Truy vấn thụ hưởng cuối cùng K17-TH đã được ghi nhận. Yêu cầu xem nội dung mã hóa cần phê duyệt cấp đặc biệt.” Bên dưới cảnh báo là một dòng nhỏ hơn: “Hệ thống sẽ thông báo cho người giữ quyền bảo mật hồ sơ.”
Tống Diệp chậm rãi ngả lưng vào ghế. “Người giữ quyền bảo mật sẽ biết cô đang gõ cửa.”
Tịch Nhiên nhìn dòng chữ trên màn hình. Trong ánh sáng xanh nhạt, khuôn mặt cô không có vẻ sợ hãi, chỉ có một thứ bình tĩnh rất lạnh, rất mỏng, như mặt kính trước khi nứt. “Tốt. Tôi không đến để lén nhìn tên họ. Tôi đến để buộc họ giải thích vì sao một công ty không có nhân viên lại dẫn tới một người thụ hưởng không được phép có tên.”
