Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 23: Tự mình phản công

Chương 23: Tự mình phản công

Tin nhắn đe dọa không khiến Lâm Tịch Nhiên rời khỏi Tín Thành Archive ngay lập tức. Cô đứng trước quầy tiếp nhận thêm gần mười phút, bình tĩnh đến mức người quản lý ca trực không dám thúc giục. Màn hình điện thoại vẫn sáng trong lòng bàn tay cô, câu chữ “muốn giữ cha cô yên ổn” như một vết mực đen loang ra trên nền kính lạnh. Nhưng ngoài đôi môi mím chặt hơn thường ngày, trên mặt cô không còn dấu hiệu nào của hoảng sợ. Ba năm trước, chỉ một tờ quyết định đã đủ để cả ngành đẩy cô xuống vực. Lần này, một tin nhắn nặc danh không thể khiến cô tự mình buông tay khỏi mép vực vừa bám lại được.

Cô chuyển tiếp ảnh chụp màn hình vào hộp thư lưu chứng cứ, thêm tiêu đề: “Đe dọa liên quan nhân thân sau khi truy xuất B7-419”. Sau đó, cô quay lại nhìn người quản lý. “Tôi cần lập một yêu cầu bảo toàn dữ liệu bằng văn bản. Nội dung gồm camera khu nhận hồ sơ, camera cổng ra vào, log kho B7, bản scan lệnh điều chuyển, thông tin tài xế nhận ủy quyền và toàn bộ thư trao đổi liên quan đến hộp B7-419 từ mười hai giờ trưa hôm nay.”

Người quản lý lộ vẻ khó xử. “Cô Lâm, thông tin tài xế và thư trao đổi nội bộ của khách hàng không thể cung cấp tùy tiện.”

“Tôi không yêu cầu bà giao ngay cho tôi.” Tịch Nhiên đặt bản photocopy danh mục chuyển lưu và phiếu trạng thái đã đóng dấu lên mặt quầy. “Tôi yêu cầu bảo toàn. Nếu sau này cơ quan điều tra độc lập hoặc tòa án yêu cầu, Tín Thành Archive phải chứng minh dữ liệu chưa bị ghi đè, chưa bị sửa và chưa bị xóa. Bà có thể từ chối cung cấp, nhưng không thể nói mình chưa được nhắc bảo toàn.”

Tống Diệp đứng bên cạnh, tay cầm điện thoại nhưng không quay. Cô ấy nhìn Tịch Nhiên rồi nhìn người quản lý, giọng thấp hơn thường ngày: “Tôi làm chứng việc yêu cầu đã được đưa ra tại quầy. Không đăng, không phát, không cắt ghép. Chỉ lưu vết.”

Câu “chỉ lưu vết” giống một cái chốt khóa cuối cùng. Người quản lý gọi điện cho bộ phận pháp vụ của kho, sau đó in ra một mẫu tiếp nhận yêu cầu bảo toàn dữ liệu. Tịch Nhiên đọc từng dòng, yêu cầu sửa cụm “tài liệu liên quan” thành “tài liệu, hình ảnh, log hệ thống, lệnh điều chuyển và trao đổi điện tử liên quan trực tiếp đến hộp B7-419”. Cô ký tên, yêu cầu đối phương đóng dấu tiếp nhận, rồi chụp lại cả bản giấy lẫn phong bì niêm phong tạm thời của kho.

Khi hai người bước ra khỏi tòa nhà, trời đã tối hẳn. Khu logistics phía sau Phổ Đông chìm trong ánh đèn vàng nhạt, xe tải ra vào liên tục, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường ẩm nghe như những đoạn băng ghi âm bị kéo chậm. Tống Diệp mở cửa xe, nhưng không ngồi vào ngay. “Tôi tưởng cô sẽ bảo tôi đưa cô đến chỗ cha cô trước.”

Tịch Nhiên nhìn màn hình điện thoại. Cô đã gọi cho điều dưỡng phụ trách của cha trong lúc chờ đóng dấu. Đầu dây bên kia xác nhận ông vẫn ổn, tối nay ăn ít hơn mọi ngày nhưng không có dấu hiệu bất thường. Điều khiến cô lạnh sống lưng là một chi tiết khác: khoảng ba giờ chiều có người gọi đến phòng điều dưỡng, tự xưng là nhân viên bộ phận bảo hiểm liên kết với Hằng Viễn, hỏi thủ tục chuyển viện và thông tin người bảo lãnh. Điều dưỡng không cung cấp vì không đúng mã xác minh gia đình, nhưng đối phương biết họ Lâm, biết tình trạng bệnh nền và biết số phòng cũ của cha cô.

“Tôi đã đặt lại mã xác minh với bệnh viện. Từ giờ mọi yêu cầu chuyển viện, thanh toán, lấy bệnh án đều cần xác nhận trực tiếp từ tôi.” Cô cất điện thoại vào túi áo. “Bây giờ đến đó cũng chỉ khiến ông ấy lo. Người nhắm vào tôi muốn tôi hoảng, muốn tôi rời khỏi chuỗi chứng cứ vừa hình thành. Tôi không cho họ đúng thứ họ muốn.”

Tống Diệp im lặng vài giây rồi chui vào ghế lái. “Được. Vậy tối nay cô muốn đánh ai trước?”

“Không đánh ai.” Tịch Nhiên thắt dây an toàn, giọng không lên xuống. “Lập hồ sơ.”

Nửa giờ sau, hai người ngồi trong một phòng làm việc thuê theo giờ gần ga tàu điện. Tống Diệp kéo rèm, bật đèn bàn, đặt máy tính xách tay xuống giữa bàn như đặt một con dao lên mặt gỗ. Tịch Nhiên mở một bảng thời gian mới: mười hai giờ bốn mươi ba phút, văn phòng Chu Dục Thành phát lệnh điều chuyển; mười ba giờ mười bảy phút, hộp B7-419 rời kho; sau đó Mạc Khải gặp cô; cuối cùng, số lạ đe dọa cha cô. Những mốc thời gian nằm cạnh nhau, càng nhìn càng không giống chuỗi phản ứng bình thường. Nó giống một hệ thống cảnh báo đã được cài sẵn: chỉ cần có người chạm vào “bản gốc”, người phía sau lập tức ra tay.

Tống Diệp vừa tra cứu cơ sở dữ liệu doanh nghiệp công khai vừa nói: “Tài xế trên phiếu trạng thái là tài xế dịch vụ, không thuộc biên chế Tín Thành. Kho sẽ không đưa thông tin cá nhân cho chúng ta, nhưng tôi có thể tra công ty đặt chuyến nếu trên hóa đơn vận chuyển có tên đơn vị thanh toán.”

“Đừng dùng nguồn không sạch.” Tịch Nhiên không ngẩng đầu. “Tôi cần thứ có thể đứng trước ánh đèn, không cần thứ chỉ đủ để chúng ta biết.”

“Tôi biết.” Tống Diệp liếc cô. “Tôi từng sai một lần, không định sai lần thứ hai bằng cách đẹp hơn đâu.”

Câu ấy rơi xuống giữa phòng, không nặng như trước. Tịch Nhiên dừng tay một nhịp rồi tiếp tục gõ. Có những lời xin lỗi không thể xóa được hậu quả, nhưng một người còn biết tự giữ mình khỏi lặp lại sai lầm thì ít nhất vẫn có thể đứng ở rìa vòng tròn chứng cứ mà không làm nó bẩn thêm.

Tống Diệp nhanh chóng tìm được một thông tin nhỏ từ bản sao phiếu vận chuyển mà kho vừa gửi bổ sung qua email tiếp nhận. Tín Thành vẫn che tên tài xế và số điện thoại, nhưng phần “đơn vị thanh toán” trên phiếu không bị xóa hoàn toàn. Chỉ còn bốn chữ cuối và mã khách hàng: “Tân Lộ – HV/SP-731”. Cô ấy cau mày. “Tân Lộ? Không phải công ty con công khai của Hằng Viễn. Tôi từng làm tài chính mấy năm, tên này không quen.”

Tịch Nhiên kéo dòng đó vào bảng chứng cứ, đánh dấu màu xám. “Tạm thời chỉ gọi là bên thanh toán. Chưa kết luận là công ty vỏ bọc.”

“Cô đúng là người làm kiểm toán. Đến mắng phản diện cũng phải đợi đủ phụ lục.”

“Nếu mắng có thể thắng, ba năm trước tôi đã thắng rồi.” Tịch Nhiên đóng bảng thời gian, mở một email mới. Người nhận đầu tiên là hòm thư pháp vụ công khai của Tín Thành Archive, người nhận thứ hai là hòm thư compliance của Hằng Viễn, người nhận thứ ba là Mạc Khải. Cô không gửi riêng cho Tạ Cảnh Hành. Cô viết rõ: với tư cách đương sự trong hồ sơ Vân Hải và cố vấn độc lập từng được mời tham gia điều tra vụ rò rỉ mới, cô yêu cầu Hằng Viễn bảo toàn toàn bộ dữ liệu liên quan đến lệnh điều chuyển B7-419, bao gồm quyền phê duyệt, tài khoản tạo lệnh, vendor code HV/SP-731, đơn vị thanh toán Tân Lộ và mọi giao dịch tài chính phát sinh trong vòng ba mươi ngày.

Tống Diệp đọc đến đoạn cuối thì huýt khẽ. “Cô đang ép Hằng Viễn tự thừa nhận lệnh này là một phần của chuỗi chứng cứ.”

“Tôi đang cho họ cơ hội chọn vị trí.” Tịch Nhiên bấm gửi. “Hoặc là đơn vị bảo toàn sự thật, hoặc là nơi để Chu Dục Thành rửa sạch dấu vết.”

Email vừa gửi chưa đầy ba phút, điện thoại của cô đã hiện cuộc gọi từ số nội bộ Hằng Viễn. Tịch Nhiên bật ghi âm, đặt máy lên bàn. Giọng nam ở đầu dây tự giới thiệu là trợ lý của văn phòng phó tổng phụ trách đầu tư chiến lược. Lời lẽ rất lịch sự, thậm chí còn có vẻ quan tâm, nhưng từng chữ đều bọc trong một lớp cảnh cáo mỏng: cô đã rời khỏi nhóm điều tra, mọi tiếp xúc với kho lưu trữ bên ngoài có thể bị xem là vượt quyền, và nếu thông tin chưa xác thực bị truyền ra ngoài, Hằng Viễn sẽ bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm.

Tịch Nhiên nghe hết, không cắt ngang. Đợi đối phương nói xong, cô mới trả lời: “Tôi đã ghi âm cuộc gọi này. Xin anh chuyển lời cho Chu tổng, tôi không công khai bất cứ thông tin chưa xác thực nào. Nhưng từ thời điểm này, nếu hộp B7-419, log điều chuyển, camera kho, dữ liệu vendor HV/SP-731 hoặc hồ sơ bệnh án của cha tôi xảy ra bất kỳ biến động bất thường nào, cuộc gọi vừa rồi sẽ được đặt cạnh tin nhắn đe dọa và lệnh điều chuyển mang tên ông ấy.”

Đầu dây bên kia im bặt.

“Còn nữa,” cô nói tiếp, giọng vẫn đều, “tôi không vượt quyền điều tra. Tôi đang tự bảo vệ quyền phản biện bị cướp mất ba năm trước. Nếu Hằng Viễn muốn kiện, hãy dùng văn bản có chữ ký. Tôi thích văn bản hơn điện thoại.”

Cô cúp máy. Trong phòng làm việc nhỏ, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và tiếng Tống Diệp thở ra rất chậm. Một lúc sau, cô ấy nói: “Tôi rút lại câu ban nãy. Cô không mắng phản diện. Cô đọc cáo trạng cho họ nghe trước.”

Tịch Nhiên không cười. Nhưng đầu ngón tay đang đặt trên mép bàn của cô cuối cùng cũng bớt lạnh. Cô không có quyền truy cập sâu vào Hằng Viễn, không có đội pháp lý riêng, không có truyền thông sẵn sàng đứng về phía mình. Thứ cô có là một chuỗi chứng cứ vừa kịp đóng dấu, một nhân chứng từng im lặng, một phóng viên không còn muốn chạy theo tin nóng, và một nỗi đau đã bị ép thành kỷ luật. Đó không phải rất nhiều. Nhưng đủ để bắt đầu phản công.

Gần mười một giờ đêm, hộp thư của cô vang lên âm báo mới. Tiêu đề email đến từ hệ thống dữ liệu nội bộ Hằng Viễn: “Quyền truy cập đọc – Phòng dữ liệu bảo toàn chứng cứ Vân Hải/B7-419”. Người phê duyệt cuối cùng hiển thị rõ ba chữ: Tạ Cảnh Hành.

Tống Diệp nghiêng người nhìn màn hình. “Anh ta mở quyền cho cô?”

Tịch Nhiên nhìn dòng ghi chú đính kèm. Quyền truy cập có thời hạn bảy mươi hai giờ, chỉ đọc, mọi thao tác tự động ghi log và đồng bộ cho ủy ban kiểm soát nội bộ. Không có một câu xin lỗi, cũng không có lời giải thích thừa. Chỉ có dữ liệu, quyền hạn và dấu vết pháp lý đủ sạch để cô sử dụng.

Cô không trả lời email. Cô chỉ đăng nhập vào phòng dữ liệu, nhập mã xác thực, rồi mở thư mục đầu tiên mang tên “Nhà cung cấp ngoài – điều chuyển khẩn cấp”. Bảng vendor hiện ra rất nhanh. Bên cạnh mã HV/SP-731 là tên đầy đủ của đơn vị thanh toán: “Công ty TNHH Tư vấn Đầu tư Tân Lộ Thượng Hải”. Ở cột ghi chú cuối cùng, hệ thống hiển thị một dòng ngắn đến mức lạnh người: “Không ghi nhận nhân sự tham gia bảo hiểm xã hội trong kỳ gần nhất.”

Tịch Nhiên đặt tay lên bàn phím. Hộp B7-419 không chỉ bị đưa ra khỏi kho. Nó đã đi qua tay một công ty không có người.