Chương 14: Cái tên Mạc Khải
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 14: Cái tên Mạc Khải
Xe của Tịch Nhiên dừng trước bậc tam cấp khách sạn, nhưng cô không lập tức mở cửa. Ngoài kính xe, màn mưa kéo những vệt sáng dài trên mặt đường, còn trên màn hình điện thoại, bài đăng nặc danh đã được chia sẻ sang tài khoản thứ ba. Cùng một bức ảnh, cùng một câu chữ ám chỉ cô và Tạ Cảnh Hành mật hội giữa đêm, chỉ khác tiêu đề được mài sắc hơn từng phút: cựu chuyên viên Vân Hải trở lại để mặc cả với Hằng Viễn. Ba năm trước, thứ giết chết cô không phải một bài báo duy nhất. Đó là tốc độ của những bản sao, những câu hỏi không cần đáp án, những ánh mắt đã quyết định cô có tội trước khi biên bản đầu tiên được mở ra.
Lần này, Tịch Nhiên không để tay mình run. Cô chụp lại toàn bộ màn hình, lưu đường dẫn, ghi thời điểm bài đăng được chỉnh sửa lần gần nhất, rồi quay màn hình từ tài khoản gốc đến các tài khoản khuếch đại. Sau đó cô gửi tất cả vào thư mục bằng chứng với tiêu đề lạnh lẽo: ‘Ảnh khách sạn – diễn giải sai bối cảnh – chưa phản hồi công khai’. Tạ Cảnh Hành đứng dưới mái hiên cách cô vài bước. Anh không tiến lại gần, dường như cũng nhìn thấy bài đăng trên điện thoại của mình. “Tôi có thể yêu cầu quan hệ công chúng ra thông cáo ngay.”
“Không.” Tịch Nhiên khóa màn hình, giọng khàn vì mưa và vì một đêm quá dài. “Một thông cáo không có chuỗi chứng cứ sẽ chỉ giúp họ đổi câu chuyện từ ‘mật hội’ sang ‘Hằng Viễn vội vàng che đậy’. Trước khi phản hồi, tôi cần bản gốc camera sảnh, danh sách người vào phòng ăn, thời gian Hải Trác rời đi và biên bản cuộc họp tối nay.” Cô ngẩng lên nhìn anh. “Tất cả theo quy trình. Không có bản nào được gửi riêng cho tôi.”
Tạ Cảnh Hành im lặng nửa giây rồi gật đầu. “Tám giờ ba mươi sáng mai, phòng dữ liệu độc lập mở. Hải Trác sẽ có người chứng kiến từ xa, pháp chế và IT cùng có mặt.” Anh dừng lại khi tên Mạc Khải gần như đã nằm trên môi, nhưng cuối cùng vẫn nói tiếp. “Mạc Khải cũng được yêu cầu tham dự.”
Cái tên ấy khiến không khí giữa họ nặng hơn cả mưa. Tịch Nhiên nhớ tin nhắn vừa nhận từ Tống Diệp: không phải Thẩm Dao, là Mạc Khải. Cô từng nghĩ Mạc Khải chỉ là một người đứng ngoài, cẩn trọng đến mức vô cảm, luôn dùng hai chữ ‘quy trình’ để né mọi câu hỏi khiến mình khó xử. Nhưng một người từng ký nhận báo cáo compliance gốc trước khi bài báo năm xưa lên trang chủ thì không còn là người đứng ngoài nữa. Ít nhất, tay anh ta đã từng chạm vào cánh cửa nơi sự thật bị khóa lại.
Trên đường về, Tống Diệp gọi đến. Giọng cô ấy lẫn tiếng gió, có vẻ đang đứng ở đâu đó rất ồn. “Tôi đoán cô chưa ngủ được. Chúc mừng, lại thành nhân vật chính của một vở kịch rẻ tiền.” Câu cà khịa quen thuộc được thốt ra nhẹ hơn mọi ngày, như người nói biết mình không có tư cách làm nó trở nên buồn cười. Tịch Nhiên tựa lưng vào ghế, mắt nhìn dòng nước trượt qua cửa kính. “Đừng viết gì về bức ảnh đó.” “Tôi biết. Viết lúc này là giúp chúng có thêm sân khấu.” Tống Diệp thấp giọng. “Tôi gọi vì Mạc Khải.”
Tịch Nhiên không đáp, nhưng ngón tay đã dừng trên mép điện thoại. Tống Diệp nói rất nhanh, cẩn thận hơn một phóng viên đang săn tin nóng: “Kho lưu trữ tòa soạn cũ có một danh sách tiếp nhận nguồn tin cho bài Vân Hải. Không phải bản gốc đầy đủ, chỉ là bản trích từ hệ thống xuất bản. Trước khi bài lên trang chủ, có một file được mô tả là ‘phản hồi rủi ro compliance từ Hằng Viễn’. Người ký nhận nội bộ phía Hằng Viễn là Mạc Khải. Thời điểm ký nhận sớm hơn bài báo bốn mươi sáu phút.”
Bốn mươi sáu phút. Không đủ để cứu một đời người nếu người cầm chìa khóa chọn im lặng, nhưng đủ để chứng minh ai đó trong Hằng Viễn đã biết bài báo sắp đâm xuống đầu cô trước khi công chúng nhìn thấy nó. Tịch Nhiên nhắm mắt một thoáng. Cô không để cơn lạnh trong ngực biến thành kết luận. “Cô có nguồn xác minh thứ hai không?” “Tôi đang tìm. Người giữ bản trích là biên tập viên trực đêm năm đó, không phải người trong tuyến điều tra. Tôi không dám nói sạch tuyệt đối, nhưng format, dấu thời gian và mã bài khớp với hệ thống xuất bản cũ.” “Đừng gửi bản đầy đủ qua ứng dụng chat.” Tịch Nhiên mở mắt. “Lưu bản sao, ghi lại cách cô nhận được, người cung cấp, thời điểm, điều kiện. Nếu nó trở thành chứng cứ, nó phải sống sót qua câu hỏi đầu tiên của pháp chế.”
Tống Diệp yên lặng vài giây rồi bật cười khô. “Cô đúng là người duy nhất tôi biết khi bị bôi nhọ vẫn còn nhắc người khác bảo toàn chuỗi chứng cứ.” “Ba năm trước tôi đã thua vì không ai quan tâm chuỗi chứng cứ.” Tịch Nhiên nhìn thành phố ướt lạnh bên ngoài. “Lần này tôi sẽ không thua cùng một cách.”
Sáng hôm sau, bức ảnh khách sạn đã leo lên nhóm tin tài chính nội bộ. Khi Tịch Nhiên bước vào sảnh Hằng Viễn, tiếng bàn phím và những câu chào đột ngột nhỏ xuống. Có người giả vờ không nhìn, có người nhìn quá lâu rồi lại cúi xuống màn hình. Cô đi qua tất cả bằng khuôn mặt bình tĩnh. Cảm giác cũ vẫn ở đó, như một vết bỏng gặp nước lạnh: đau nhưng không còn làm cô mất phương hướng. Đến trước cửa thang máy, Thẩm Dao đang đứng chờ, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. “Cô Lâm, truyền thông đang hỏi rất nhiều. Nếu cô đồng ý, bộ phận IR có thể chuẩn bị một câu trả lời trung tính.”
“Trung tính như cách ba năm trước Hằng Viễn nói ‘đang phối hợp điều tra’ trong khi tên tôi đã bị thả cho báo chí?” Tịch Nhiên hỏi lại. Sắc mặt Thẩm Dao khẽ đổi, nhưng rất nhanh đã trở về vẻ chuyên nghiệp. “Tình huống hiện tại khác.” “Vậy chứng minh bằng quy trình khác.” Tịch Nhiên nhìn tập hồ sơ trong tay cô ta. “Tôi không phản đối phản hồi công khai. Nhưng mọi câu chữ phải dựa trên dữ liệu đã niêm phong, không phải cảm giác của IR về mức độ tổn hại thương hiệu.”
Cửa thang máy mở đúng lúc Tạ Cảnh Hành xuất hiện từ hành lang bên kia. Anh không hỏi vì sao hai người đứng đối diện nhau. Ánh mắt anh lướt qua tập hồ sơ của Thẩm Dao, rồi dừng ở Tịch Nhiên. “Phòng dữ liệu đã sẵn sàng.” Tịch Nhiên bước vào trước. Cô nghe Thẩm Dao đi sau, giày cao gót chạm sàn đều đến mức không lộ chút bất an nào. Những người trong Hằng Viễn đều giỏi che giấu. Vì vậy cô không tin biểu cảm, cũng không tin sự im lặng. Cô chỉ tin thứ đủ cứng để đặt lên bàn.
Phòng dữ liệu độc lập được bố trí ở tầng mười tám, nơi các cửa kính đều phủ mờ và camera hành lang được bật liên tục. Đại diện IT, pháp chế, kiểm toán nội bộ và Hứa Mạn của Hải Trác qua màn hình cùng xác nhận quy tắc truy xuất. Mạc Khải đến muộn ba phút. Anh ta mặc sơ mi xám, cà vạt tối màu, khuôn mặt gầy và mệt hơn lần trước. Khi ký tên vào biên bản tham dự, đầu bút của anh ta dừng lại rất khẽ ở dòng chức danh: trưởng pháp chế kiêm compliance.
Tịch Nhiên nhìn thấy cái dừng ấy. Tạ Cảnh Hành cũng thấy. Nhưng không ai nói gì cho đến khi IT mở bản sao chuỗi thư của bản ghi nhớ nặc danh tối qua. File được chuyển qua hai tầng hộp thư, metadata đã bị xóa phần lớn, nhưng mẫu đặt tên tài liệu vẫn còn một đoạn không sạch: risk_response_media_template. Hứa Mạn lập tức yêu cầu chụp màn hình và ghi vào biên bản. Tịch Nhiên không nhìn màn hình nữa. Cô nhìn Mạc Khải. “Mẫu phản hồi rủi ro truyền thông này thuộc bộ phận nào?”
Mạc Khải đặt hai tay lên bàn, không né tránh nhưng cũng không trả lời ngay. “Nhiều bộ phận từng dùng mẫu tương tự.” “Tôi hỏi thuộc bộ phận nào tạo ra bản gốc.” “Compliance từng có mẫu đánh giá rủi ro cho yêu cầu truyền thông, IR cũng có bản phái sinh. Sau ba năm, tôi không thể dựa vào một tên file để kết luận nguồn.” Giọng anh ta rất đều, đều đến mức giống một tấm kính dày. Tạ Cảnh Hành nhìn anh ta. “Tối qua anh nói bản ghi nhớ này giống báo cáo rủi ro năm xưa.” “Tôi nói có cảm giác giống.” Mạc Khải chỉnh lại từng chữ. “Cảm giác không phải chứng cứ.”
“Đúng.” Tịch Nhiên tiếp lời. “Vậy chúng ta dùng chứng cứ.” Cô mở túi, lấy một bản ghi chú in ngắn, không phải tài liệu của Tống Diệp mà chỉ là danh sách câu hỏi cần xác minh. “Ba năm trước, trước khi bài báo đầu tiên về Vân Hải lên trang chủ, bộ phận compliance có nhận hoặc ký bất kỳ tài liệu nào liên quan phản hồi rủi ro truyền thông không? Người ký nhận là ai? Báo cáo gốc hiện nằm ở đâu? Có biên bản hủy, thay thế hoặc khóa lưu trữ không?”
Không khí trong phòng lạnh đi rõ rệt. Đại diện pháp chế nhìn sang Mạc Khải, còn Thẩm Dao cúi mắt xuống tập tài liệu trước mặt. Mạc Khải im lặng đủ lâu để tiếng quạt máy chủ phía sau vách kính trở nên rõ ràng. Sau cùng, anh ta nói: “Những câu hỏi đó vượt phạm vi niêm phong bản ghi nhớ tối qua.”
Tịch Nhiên gật đầu, như thể đã chờ sẵn câu này. “Vậy ghi vào biên bản: trưởng bộ phận compliance xác nhận câu hỏi về báo cáo compliance gốc vụ Vân Hải chưa được trả lời trong buổi làm việc hôm nay vì vượt phạm vi.” “Cô Lâm.” Lần đầu tiên giọng Mạc Khải trầm xuống. “Đừng biến mọi khoảng trống thành cáo buộc.” “Tôi không cáo buộc anh.” Ánh mắt cô rất yên. “Tôi chỉ đánh dấu khoảng trống. Khoảng trống nào không có vấn đề sẽ chịu được ánh sáng.”
Mạc Khải nhìn cô. Trong khoảnh khắc rất ngắn, vẻ trung lập trên mặt anh ta rạn ra, để lộ một thứ gần giống mệt mỏi hơn là tức giận. Nhưng vết rạn ấy biến mất quá nhanh. Anh ta quay sang Tạ Cảnh Hành. “Nếu Hằng Viễn muốn mở lại hồ sơ compliance năm xưa, cần có phê duyệt chính thức của hội đồng hoặc ủy ban kiểm toán. Tôi sẽ không cung cấp bất cứ thông tin nào ngoài phạm vi hiện tại.” Tạ Cảnh Hành lạnh giọng: “Anh là trưởng compliance của Hằng Viễn.” “Chính vì vậy tôi phải giữ ranh giới.”
Buổi làm việc kết thúc bằng một biên bản dài hơn dự kiến và không câu trả lời nào đủ làm người ta yên tâm. Hứa Mạn yêu cầu Hằng Viễn trong hai mươi bốn giờ phải cung cấp danh mục mẫu tài liệu compliance/IR từng dùng cho phản hồi truyền thông. Tạ Cảnh Hành ký xác nhận ngay tại chỗ. Mạc Khải ký cuối cùng, chữ ký hẹp, nghiêng nhẹ, giống hệt nét ký trong bản trích Tống Diệp gửi cho cô xem qua cuộc gọi video sáng sớm. Tịch Nhiên không nói ra sự giống nhau ấy. Một chứng cứ chưa đủ sạch thì không được dùng để ép người khác nhận tội, dù người đó có đáng nghi đến đâu.
Khi mọi người lần lượt rời phòng, Tạ Cảnh Hành giữ khoảng cách một bước sau cô. “Tôi sẽ yêu cầu ủy ban kiểm toán mở phạm vi hồ sơ Vân Hải.” “Anh sẽ gặp phản ứng rất mạnh.” “Tôi biết.” “Chu Dục Thành sẽ nói anh để cảm xúc cá nhân làm lung lay thương vụ Hải Trác.” Tạ Cảnh Hành nhìn con số tầng sáng lên trên bảng điện tử, giọng thấp nhưng không lùi. “Vậy tôi sẽ để anh ta nói trước mặt biên bản.”
Tịch Nhiên không đáp. Có những câu nói nếu xuất hiện ba năm trước, có lẽ đã đủ giữ cô lại trên bờ vực. Bây giờ chúng chỉ là một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ đã đóng băng, tạo ra tiếng động rất nhẹ nhưng chưa thể làm tan gì cả. Khi cô ra khỏi thang máy, điện thoại rung lên. Tống Diệp gửi thêm một dòng: ‘Người cũ của tòa soạn nói sau bài Vân Hải, có người yêu cầu xóa file nguồn trong đêm. Tôi đang kiểm tra ai ra lệnh.’ Ngay sau đó, một tin nhắn khác chen vào, từ số nội bộ Hằng Viễn mà cô vừa lưu sáng nay để phục vụ buổi làm việc.
Tên người gửi hiện lên rõ ràng: Mạc Khải.
Chỉ có bốn chữ.
Đừng đào nữa.
Tịch Nhiên đứng giữa hành lang sáng trắng của Hằng Viễn, nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Một lời đe dọa thường cố làm người khác sợ. Còn câu này giống lời cảnh báo của một người đã biết dưới lớp đất kia chôn thứ gì. Cô chụp màn hình, lưu lại thời gian nhận, rồi gửi bản sao vào thư mục bằng chứng. Sau đó cô ngẩng đầu, nhìn về phía cánh cửa phòng dữ liệu vừa khép lại. Cái tên Mạc Khải cuối cùng đã không còn là một dấu hỏi nằm ngoài lề hồ sơ. Nó đã tự bước vào giữa trang giấy.
