Chương 13: Bữa tối của kẻ thù
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 13: Bữa tối của kẻ thù
Tin nhắn của Tạ Cảnh Hành đến trước khi Tịch Nhiên kịp ra khỏi con phố cũ. Địa điểm là một nhà hàng tư nhân nằm trên tầng hai mươi sáu của một khách sạn nhìn ra bờ sông Hoàng Phố, danh sách người tham dự gồm hai đại diện của Hải Trác Capital, Tạ Cảnh Hành, Chu Dục Thành, Thẩm Dao phụ trách tài liệu nhà đầu tư và cô. Bản ghi nhớ nặc danh được đính kèm ở cuối tin nhắn, chỉ dài ba trang, nhưng từng câu đều được viết như đã chuẩn bị sẵn để ép cô quay về đúng vị trí ba năm trước: một người mang nguy cơ đạo đức, một nguồn rủi ro danh tiếng, một cái tên phải bị loại khỏi mọi cuộc điều tra trước khi nhà đầu tư mất kiên nhẫn.
Tịch Nhiên mở tài liệu ngay trên xe. Người viết cáo buộc cô gặp riêng Tống Diệp để “đàm phán lợi ích”, dùng log nguồn tin năm xưa uy hiếp Hằng Viễn phục hồi tư cách hành nghề cho cô, thậm chí còn yêu cầu một khoản bồi thường kín để đổi lấy việc không công bố thông tin bất lợi trước vòng thẩm định của Hải Trác. Ngôn ngữ trong bản ghi nhớ rất quen: không chửi bới, không kích động, chỉ dùng những từ nghe có vẻ chuyên nghiệp như “rủi ro kiểm soát”, “xung đột lợi ích” và “khả năng thao túng truyền thông”. Chính sự sạch sẽ đó khiến cô lạnh sống lưng. Ba năm trước, cô cũng bị kết tội bằng một bản tường thuật sạch sẽ như vậy, sạch đến mức không còn chỗ cho con người tự biện hộ.
Khi xe dừng trước khách sạn, mưa vẫn chưa ngớt. Tịch Nhiên không lập tức xuống xe. Cô chụp lại thời gian nhận tài liệu, lưu bản ghi nhớ vào thư mục riêng, gửi cho chính mình một email có ghi chú “chưa xác minh nguồn”, rồi mới cầm túi bước vào sảnh. Tạ Cảnh Hành đứng gần thang máy chuyên dụng. Anh không hỏi cô có sợ không, cũng không nói những câu trấn an vô dụng. Chỉ khi cô đến gần, anh đưa cho cô một bản in mỏng. “Đây là bản Hải Trác nhận được, có dấu thời gian chuyển tiếp đầu tiên. Bản tôi gửi cô là bản sao.” Tịch Nhiên nhận lấy, ánh mắt dừng ở góc phải trang đầu. “Anh đã yêu cầu bảo toàn chuỗi thư chưa?” “Đã. Pháp chế và IT chỉ được niêm phong, không được phân tích trước khi có người chứng kiến.” Anh dừng một nhịp, giọng trầm hơn. “Cô sẽ có quyền xem cùng họ.”
Câu cuối khiến Tịch Nhiên ngẩng lên. Trong ánh đèn khách sạn, khuôn mặt Tạ Cảnh Hành vẫn lạnh như thường, nhưng sự lạnh ấy không còn là bức tường ép người khác im lặng. Nó giống một đường ranh được anh tự vẽ để không bước quá gần. Cô gấp bản in lại. “Tôi không cần anh nói thay tôi trong bữa tối.” “Tôi biết.” “Cũng không cần anh dùng thân phận tổng tài để bảo vệ danh dự của tôi.” “Tôi biết.” Anh nhìn số tầng nhảy trên bảng thang máy. “Tôi chỉ đảm bảo cuộc đối chất tối nay không bị biến thành một bản án không có biên bản.”
Phòng ăn riêng sáng quá mức cần thiết. Trên bàn là rượu, món nguội tinh xảo và những chiếc ly pha lê chưa ai chạm vào. Trình Viễn Sơn, đối tác phụ trách thương vụ của Hải Trác, ngồi ở vị trí chính diện cửa ra vào. Bên cạnh ông ta là Hứa Mạn, giám đốc kiểm soát rủi ro, một người phụ nữ ngoài bốn mươi có ánh mắt đủ sắc để không bị vài câu xã giao làm mềm đi. Chu Dục Thành đứng dậy đầu tiên, nụ cười ôn hòa như chưa từng có bản ghi nhớ nặc danh nào xuất hiện giữa họ. “Cô Lâm đến rồi. Tốt quá, có mặt cô thì mọi chuyện có thể nói rõ ngay trong tối nay.”
Tịch Nhiên kéo ghế ngồi xuống, không đáp lại nụ cười ấy. “Nếu mục tiêu là nói rõ, tôi đề nghị bắt đầu từ nguồn của bản ghi nhớ.” Không khí trong phòng khựng nhẹ. Trình Viễn Sơn đặt ly xuống, giọng bình tĩnh: “Cô Lâm, Hải Trác không có ý kết tội ai. Nhưng khi một cố vấn điều tra liên hệ với phóng viên từng viết bài về vụ Vân Hải, chúng tôi có nghĩa vụ đánh giá rủi ro.” “Tôi đồng ý.” Tịch Nhiên mở bản in trước mặt. “Vậy xin hỏi, bản ghi nhớ này được nhận qua kênh nào, lúc mấy giờ, ai là người đầu tiên trong Hải Trác mở file, và file đính kèm có hash gốc hay không?”
Một bữa tối lập tức biến thành phòng họp. Hứa Mạn nhìn cô lâu hơn một chút rồi mở máy tính bảng. “Nhận qua hộp thư chung của nhóm thẩm định lúc 19 giờ 18. Người đầu tiên mở là trợ lý dự án, sau đó chuyển cho tôi.” Tịch Nhiên gật đầu. “Trong bản ghi nhớ, người viết nói tôi rời cuộc gặp với Tống Diệp lúc 19 giờ 40 sau khi ‘đàm phán thất bại’. Tôi có thể cung cấp thông tin đặt xe, camera công khai của quán và xác nhận của chủ quán theo quy trình hợp pháp. Nhưng trước khi làm vậy, tôi muốn biết vì sao một tài liệu gửi lúc 19 giờ 18 lại có thể mô tả kết quả một cuộc gặp kết thúc sau đó hơn hai mươi phút.”
Sự im lặng rơi xuống bàn ăn như một lưỡi dao nhỏ. Chu Dục Thành là người phá vỡ nó. Ông ta cười khẽ, vẫn giữ giọng điều hòa: “Có thể người viết dùng thời gian ước tính. Cô Lâm, cô quá nhạy cảm với chi tiết kỹ thuật rồi. Điều Hải Trác quan tâm là cô có gặp Tống Diệp hay không, và cuộc gặp đó có ảnh hưởng đến tính độc lập của cô hay không.” “Tôi gặp cô ấy ở nơi có camera công khai, để kiểm tra một manh mối truyền thông liên quan trực tiếp đến vụ Vân Hải. Tôi không nhận tiền, không yêu cầu tiền, không đàm phán phục chức, càng không dùng tài liệu chưa xác minh để đe dọa ai.” Tịch Nhiên ngẩng mắt nhìn thẳng ông ta. “Nếu một cuộc gặp hợp pháp với người nắm manh mối bị gọi là tống tiền, thì người sợ nhất không phải nhà đầu tư, mà là người không muốn manh mối ấy được kiểm chứng.”
Trình Viễn Sơn hơi nghiêng người về sau. Hứa Mạn không nói gì, nhưng ngón tay đã dừng trên dòng thời gian. Thẩm Dao ngồi cạnh Chu Dục Thành, khuôn mặt vẫn thanh lịch, chỉ có hàng mi khẽ động khi Tịch Nhiên nhắc đến manh mối truyền thông. Tạ Cảnh Hành từ đầu đến cuối không chen vào. Anh chỉ đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn, đẩy về phía Hải Trác. “Hằng Viễn đồng ý mở một phòng dữ liệu độc lập cho các tài liệu liên quan bản ghi nhớ nặc danh tối nay. Mọi thao tác truy xuất do pháp chế, IT, Hải Trác và cố vấn điều tra cùng chứng kiến. Không ai được xóa, bổ sung hoặc diễn giải thay dữ liệu gốc.”
Chu Dục Thành nhìn sang anh, nụ cười trên môi nhạt đi rất nhanh. “Cảnh Hành, chúng ta chưa cần nâng chuyện này lên mức quy trình chính thức. Nhà đầu tư chỉ muốn một câu trả lời để yên tâm.” Tạ Cảnh Hành đặt tay lên cạnh bàn, giọng không cao nhưng đủ khiến cả phòng nghe rõ. “Ba năm trước, Hằng Viễn từng dùng một câu trả lời quá nhanh để yên tâm. Kết quả là một người bị đẩy ra khỏi ngành, còn sự thật bị bỏ lại phía sau. Lần này, tôi không dùng yên tâm thay cho kiểm chứng.”
Tịch Nhiên không nhìn anh. Cô sợ chỉ một khoảnh khắc mềm lòng cũng khiến mình quên mất vì sao những lời này đến muộn. Nhưng đầu ngón tay cô vẫn khựng lại trên mép giấy. Chu Dục Thành lập tức bắt lấy khoảng lặng đó, quay sang Hải Trác bằng giọng tiếc nuối: “Tôi hiểu Tạ tổng muốn sửa sai, nhưng càng vì vậy chúng ta càng phải tách cảm xúc khỏi điều tra. Cô Lâm là người từng ở trung tâm scandal Vân Hải. Việc để cô tiếp tục tiếp xúc dữ liệu nhạy cảm có thể làm rủi ro truyền thông tăng lên.”
“Tách cảm xúc khỏi điều tra là đúng.” Tịch Nhiên tiếp lời trước khi Tạ Cảnh Hành kịp mở miệng. “Vì vậy tôi đề nghị Hải Trác ghi nhận ba điểm: thứ nhất, bản ghi nhớ nặc danh có mâu thuẫn thời gian nội tại; thứ hai, tôi đồng ý để bên thứ ba xác minh camera và lịch trình của mình; thứ ba, tôi không tiếp cận dữ liệu nhạy cảm một mình, mọi truy cập đều có người chứng kiến và biên bản. Nếu sau khi kiểm chứng độc lập, có bằng chứng tôi tống tiền Hằng Viễn, tôi sẽ tự rút khỏi dự án. Nếu không có, người gửi bản ghi nhớ phải được xem là một nguồn rủi ro thao túng thẩm định.”
Hứa Mạn ngẩng lên. “Cô đang yêu cầu chúng tôi điều tra cả người gửi?” “Tôi đang yêu cầu Hải Trác bảo vệ quyết định đầu tư của chính mình.” Tịch Nhiên nói rất chậm. “Một nhà đầu tư tin vào thư nặc danh nhưng từ chối kiểm tra nguồn là nhà đầu tư tự mở cửa cho người khác thao túng.”
Đó là câu khiến Trình Viễn Sơn đặt hẳn đũa xuống. Ông ta trao đổi ánh mắt với Hứa Mạn, rồi nói: “Hải Trác sẽ tạm dừng mọi kết luận liên quan cô Lâm trong bốn mươi tám giờ. Trong thời gian đó, Hằng Viễn cung cấp chuỗi thư gốc của bản ghi nhớ, log truy cập hộp thư nhóm thẩm định, và phương án phòng dữ liệu độc lập. Cô Lâm cung cấp lịch trình xác minh của cuộc gặp với phóng viên. Chúng tôi không muốn bị kéo vào nội đấu, nhưng càng không muốn bị dùng làm công cụ.”
Cao trào nhỏ kết thúc bằng một câu nói rất nhẹ, nhưng đủ làm sắc mặt Chu Dục Thành tối đi trong một nhịp. Người phục vụ bước vào thay món, mùi canh nóng lan ra, không đúng lúc đến mức gần như châm biếm. Tạ Cảnh Hành không gọi rượu. Anh chỉ nói với người phục vụ vài câu, sau đó một chén cháo trắng nhỏ được đặt trước mặt Tịch Nhiên, không hành, không tiêu, bên cạnh là một ly nước ấm. Cô nhìn chén cháo, rồi nhìn anh. Ba năm trước, mỗi khi họp thẩm định kéo dài qua giờ ăn, cô luôn chọn đúng thứ này để tránh đau dạ dày. Một thói quen rất nhỏ, nhỏ đến mức chính cô cũng từng nghĩ không ai để ý.
“Tôi không yếu đến mức cần anh nhắc ăn.” Giọng cô thấp, chỉ đủ để anh nghe. Tạ Cảnh Hành không thu tay lại, cũng không giải thích. “Tôi biết.” Lại là hai chữ ấy. Tịch Nhiên ghét sự bình tĩnh của anh trong khoảnh khắc này, vì nó không còn dùng để áp đảo cô, mà dùng để tự kìm mình lại. Sau cùng, cô vẫn không đẩy chén cháo đi. Cô chỉ đặt muỗng xuống bên cạnh, như đặt một ranh giới. “Đừng biến ký ức cũ thành lý do để tôi tin anh.” “Tôi không dám.” Anh đáp, giọng khàn hơn trước. “Tôi chỉ nhớ.”
Bữa tối kết thúc lúc gần mười giờ. Không ai thật sự ăn được bao nhiêu. Hải Trác rời trước bằng thang máy riêng, Thẩm Dao đi theo để gửi tài liệu bổ sung, còn Chu Dục Thành đứng lại ở cửa phòng, nói với Tịch Nhiên bằng vẻ quan tâm được mài nhẵn: “Cô Lâm, cô rất giỏi biến một cáo buộc thành cơ hội phản công. Nhưng người quá tin vào quy trình đôi khi quên rằng dư luận không đọc biên bản.” Tịch Nhiên cài nút áo khoác, nhìn ông ta. “Dư luận có thể không đọc biên bản, nhưng cơ quan điều tra thì có. Ông Chu, tôi khuyên ông cũng nên giữ lại mọi bản sao mình từng chạm vào.”
Nụ cười của Chu Dục Thành cứng lại đúng một giây. Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để Tịch Nhiên biết câu nói ấy đã chạm đúng nơi cần chạm. Khi cô bước ra hành lang, Tạ Cảnh Hành đi sau nửa bước, không vượt lên chắn trước cô. Đến cửa khách sạn, mưa vẫn phủ kín lối xe. Anh gọi tài xế, rồi dừng lại khi thấy cô tự mở ứng dụng đặt xe. “Tôi không ép cô lên xe của tôi.” “Tốt.” “Nhưng log IR gateway sẽ được niêm phong trước mười giờ ba mươi. Sáng mai, cô có thể kiểm tra với Mạc Khải hoặc người được pháp chế chỉ định.”
Tên Mạc Khải lướt qua rất nhẹ, nhưng Tịch Nhiên vẫn bắt được. “Anh đã nói chuyện với anh ta?” Tạ Cảnh Hành nhìn màn mưa ngoài cửa kính. “Anh ta nói bản ghi nhớ tối nay có mùi rất giống một báo cáo rủi ro truyền thông năm xưa.” “Và?” “Và anh ta bảo mình không nhớ rõ.” Tịch Nhiên cười nhạt. “Người nói không nhớ rõ thường nhớ nhiều hơn người nói không biết.” Tạ Cảnh Hành không phủ nhận. “Sáng mai tôi sẽ yêu cầu anh ta tham gia buổi niêm phong dữ liệu.” “Theo tư cách compliance, không phải nhân chứng.” “Theo tư cách compliance.”
Xe của Tịch Nhiên còn ba phút nữa đến. Cô đứng dưới mái hiên, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị một chiếc ô của anh che lên vai. Nhưng khoảng cách ấy không cứu được cô khỏi ống kính. Điện thoại rung lên cùng lúc từ hai nguồn. Thông báo đầu tiên là một bài đăng mới đang được tài khoản tài chính ẩn danh đẩy lên rất nhanh: ảnh cô và Tạ Cảnh Hành đứng cạnh nhau trước khách sạn, góc chụp cố ý cắt mất thang máy riêng của Hải Trác và Chu Dục Thành ở phía sau. Dòng chú thích lạnh lẽo hiện ngay dưới ảnh: “Cựu chuyên viên bê bối Vân Hải mật hội tổng tài Hằng Viễn giữa đêm, nghi thương lượng điều kiện rút cáo buộc tống tiền.”
Thông báo thứ hai đến từ Tống Diệp, ngắn hơn nhiều, nhưng khiến ánh mắt Tịch Nhiên dừng lại lâu hơn cả bức ảnh bẩn kia: “Tôi vừa tìm được tên người từng ký nhận bản báo cáo compliance gốc trước khi bài báo năm xưa lên trang chủ. Không phải Thẩm Dao. Là Mạc Khải.” Tịch Nhiên nhìn màn hình điện thoại, mưa hắt lạnh lên mu bàn tay. Một bên là dư luận đã bắt đầu dựng lại chiếc giá treo cổ cho cô. Một bên là cái tên vừa mở ra cánh cửa kế tiếp của vụ Vân Hải. Cô khóa màn hình, ngẩng đầu nhìn bóng mình trong lớp kính khách sạn. Lần này, chiếc giá treo cổ ấy chưa kịp siết xuống, cô đã biết phải kéo sợi dây từ đâu.
