Chương 50 - Chương 50: Lần Này Anh Tin Ai
Chương 50: Lần Này Anh Tin Ai
Câu hỏi của Tú Mai rơi xuống giữa bàn ăn, nhẹ đến mức gần như tử tế. Thừa Vũ nhìn hai cuộc gọi đang chờ trên màn hình thêm một nhịp rồi bấm nhận cuộc gọi từ trường trước. Trước khi đưa điện thoại lên, anh nói, không nhìn Tú Mai: “Tôi tin An Nhiên đã nói thật. Tôi tin Gia Hân không tự nhiên bịa ra từng chuyện vừa khai. Và tôi tin Hứa Nghi chưa từng xin quyền quản lý quỹ của con bé.” Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua tệp đang mở. “Còn thứ này, tôi không tin cho đến khi nó được kiểm chứng.”
Nụ cười trên môi Tú Mai cứng lại. Lâm Chính Đức quát nhỏ: “Con biết mình đang nói gì không?” Thừa Vũ đã kết nối cuộc gọi. Anh xin người phụ trách nhà trường cho phép mở loa vì trong phòng có luật sư và những người liên quan, rồi đặt điện thoại xuống giữa bàn. Giọng người bên kia giữ đúng vẻ thận trọng của một cuộc gọi có thể bị nhắc lại trong biên bản: họ đã nhận được tài liệu từ địa chỉ phụ huynh, một số người yêu cầu nhà trường tạm thời không để Hứa Nghi tiếp xúc với An Nhiên cho đến khi làm rõ quyền đại diện.
An Nhiên siết cuốn sổ bìa xám, nhưng không lên tiếng. Thừa Vũ nhìn bàn tay con gái rồi đáp: “Hiện không có bất kỳ thay đổi nào về người quản lý quỹ, quyền định đoạt tài sản hay hồ sơ giám hộ của An Nhiên. Hứa Nghi không có quyền tự ý động vào quỹ, và cô ấy cũng chưa từng yêu cầu quyền đó. Nhưng cô ấy vẫn là người được gia đình đăng ký liên hệ chăm sóc tại trường. Tôi không đồng ý xóa tên cô ấy hoặc tách cô ấy khỏi con tôi chỉ vì một tệp chưa xác minh.”
Người phía trường hỏi liệu An Nhiên có cần được mời sang phòng tham vấn để xác nhận mong muốn hay không. Thừa Vũ đáp ngay: “Không phải hôm nay. Không ai hỏi riêng con bé về tài sản, hôn nhân của cha nó hay buộc nó chọn giữa hai người lớn. Nếu nhà trường cần làm việc, xin gửi nội dung bằng văn bản và có mặt tôi, Hứa Nghi cùng người hỗ trợ phù hợp cho An Nhiên.” Tô Dĩnh gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn, nhắc anh yêu cầu bảo toàn thư. Thừa Vũ nói tiếp: “Xin giữ nguyên email gốc, thông tin người gửi, thời điểm nhận và danh sách chuyển tiếp. Đừng phát tán thêm.”
Cuộc gọi kết thúc bằng lời xác nhận nhà trường sẽ tạm khóa chuỗi thư nội bộ và không làm việc riêng với An Nhiên. Chưa phải một kết luận, nhưng ít nhất cánh cửa vừa định khép trước mặt Hứa Nghi đã không bị đóng lại chỉ bằng một lời đồn. Cô không thấy nhẹ nhõm. Cảm giác trong ngực giống như khi một vật nặng ngừng rơi giữa chừng: chưa đập xuống, nhưng vẫn treo ở đó.
Cuộc gọi của chủ tịch hội đồng lại tới. Lâm Chính Đức giơ tay muốn lấy điện thoại. “Để ba nói. Việc này phải dập ngay.” Thừa Vũ tránh bàn tay ông và nhận máy. Anh không mở loa, nhưng đứng nguyên tại bàn, từng câu trả lời đủ rõ để mọi người nghe. Anh xác nhận tài liệu đang lưu hành chưa được thẩm định, kho thư pháp chế và nhật ký truy cập đã được khóa bảo toàn, không có quyết định nào thay đổi người quản lý tài sản của An Nhiên. Khi người bên kia hỏi liệu Hứa Nghi có phải rủi ro cần tách khỏi công ty và gia đình trong lúc điều tra hay không, Thừa Vũ nói: “Không. Rủi ro hiện tại là một tài liệu riêng tư bị cắt khỏi ngữ cảnh và đưa vào hệ thống công ty. Tôi chịu trách nhiệm về những hồ sơ tôi từng ký và về việc để chuyện gia đình bị xử lý bằng im lặng. Nhưng tôi sẽ không dùng một cáo buộc chưa kiểm chứng để đẩy trách nhiệm sang vợ tôi.”
Lâm Chính Đức đập bàn khi cuộc gọi vừa dứt. “Con đang đem cả công ty đánh cược cho một người ngoài.” Thừa Vũ đặt điện thoại xuống. “Hứa Nghi là vợ con. An Nhiên là con gái con. Nhưng kể cả họ là người ngoài, quy trình cũng không thể là nhận một tệp nặc danh rồi trừng phạt người bị nêu tên.” Ông cụ đỏ mặt. “Con định chống lại cả hội đồng?” “Con vừa yêu cầu hội đồng bảo toàn chứng cứ. Nếu họ muốn ổn định công ty, họ càng không nên giúp người phát tán đạt mục đích.”
Tú Mai khẽ bật cười, lần này âm thanh không còn tròn trịa. “Cậu nói nghe hay lắm. Chỉ vài phút trước cậu còn không biết bản thỏa thuận cuối nằm ở đâu.” “Đúng.” Thừa Vũ không né. “Vì tôi đã để người khác quản những việc lẽ ra tôi phải đọc. Tôi cũng từng ký một giấy ủy quyền nguy hiểm mà không hiểu hết hậu quả. Chính vì vậy, lần này tôi sẽ không ký thêm một lời kết tội chỉ để mọi người dễ thở.”
An Nhiên ngẩng lên. Gương mặt em vẫn khép kín, nhưng đôi mắt không còn tránh cha. “Ba tin cô ấy vì giấy này có thể giả, hay vì ba thật sự tin cô ấy?” Câu hỏi khiến căn phòng im hơn cả lúc Tú Mai buộc anh lựa chọn. Thừa Vũ kéo ghế ngồi xuống, không tiến lại gần con. “Ba tin những việc con đã kể hôm nay là thật. Ba tin Hứa Nghi đã bảo vệ con trong những lúc ba không làm. Còn tài liệu, ba sẽ chứng minh bằng bản gốc và lịch sử lưu trữ, không bắt con hay cô ấy chứng minh thay ba.”
An Nhiên nhìn anh rất lâu. “Ba xin lỗi cô ấy à?” “Ba phải xin lỗi con trước.” Giọng Thừa Vũ thấp đi. “Ba xin lỗi vì đã nhiều lần gọi chuyện của con là chuyện trẻ con, vì tin rằng im lặng sẽ giữ được hòa khí, và vì để con phải nhận lỗi hoặc bỏ đi thì người lớn mới chịu nhìn. Ba không xin con tha thứ ngay.” An Nhiên cúi mắt xuống cuốn sổ. “Con chưa tha thứ.” “Ba biết.” Anh không thêm câu nhưng ba đã cố, cũng không đưa tay chạm vào em. Lần đầu tiên, lời xin lỗi của anh không đi kèm yêu cầu người nghe phải làm anh bớt đau.
Hứa Nghi cảm thấy cổ họng mình nóng lên, nhưng cô chỉ kéo tệp in về gần Tô Dĩnh. “Một câu đứng về phía tôi không xóa được những lần anh đứng ngoài.” Thừa Vũ nhìn cô. “Anh biết.” “Vậy đừng gọi đây là tin tôi.” Cô nói chậm. “Hãy gọi đúng tên: không kết tội khi chưa có chứng cứ, không dùng trẻ con làm lá chắn, và không bỏ dở khi áp lực giảm xuống.” “Anh sẽ làm đến cùng.” “Tôi sẽ nhìn việc anh làm.” Câu đáp của cô không mềm, nhưng cũng không đóng cửa. Thừa Vũ gật đầu, chấp nhận khoảng cách ấy thay vì tìm cách bước qua nó.
Tú Mai đẩy ghế đứng dậy. “Xong màn gia đình cảm động chưa? Gia Hân, đi với mẹ.” Gia Hân giật mình, hai bàn tay lập tức nắm lấy mép áo. Tô Dĩnh không chạm vào em, chỉ nói: “Gia Hân đã nói em chưa muốn đi. Không ai được thay em trả lời.” Tú Mai quay sang con gái. “Con định ở lại để họ biến con thành nhân chứng chống mẹ?” Gia Hân mím môi đến trắng bệch. Một lúc sau, em nói: “Con chỉ không muốn ở riêng với mẹ lúc này.”
Sắc mặt Tú Mai đổi hẳn. Chị ta bước vòng qua ghế, nhưng Thừa Vũ đứng chắn giữa lối đi mà không đụng vào người chị. “Tôi không giữ chị ở đây,” anh nói. “Nhưng chị không được lấy điện thoại của Gia Hân, không được mang tài liệu thuộc kho gia đình đi, và không được ép con bé rời khỏi nhà khi nó vừa nói không muốn.” “Cậu lấy quyền gì?” “Quyền bảo vệ con gái tôi và giữ nguyên chứng cứ trong nhà tôi. Còn việc của Gia Hân, chúng ta sẽ sắp xếp một buổi ghi nhận trung lập. Tối nay không ai hỏi thêm con bé.”
Tô Dĩnh đề nghị Gia Hân chọn một phòng nghỉ và một người phụ nữ trong nhà ở gần cửa nếu em cần. Gia Hân nhìn An Nhiên theo phản xạ, rồi lại cúi xuống. An Nhiên không mời em sang phòng mình, cũng không quay đi. Em chỉ kéo chiếc ghế trống bên cạnh ra một chút. Cử chỉ nhỏ đến mức có thể bị bỏ qua, nhưng Gia Hân nhìn thấy. Em ngồi xuống, vẫn cách An Nhiên một khoảng vừa đủ.
Tú Mai nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt lạnh đi. “Tôi lên lấy thuốc cho Gia Hân.” “Thuốc của con ở trong túi,” Gia Hân nói ngay. Tú Mai khựng một nhịp rồi sửa: “Mẹ lấy đồ cá nhân.” Chị ta đi khỏi phòng ăn, gót giày gõ đều trên cầu thang. Thừa Vũ gọi bộ phận an ninh trong nhà, yêu cầu sao lưu camera các cổng, ghi nhận thời điểm người và xe ra vào, nhưng không được tự ý ngăn ai. Tô Dĩnh nhắc mọi người không đuổi theo hoặc lục phòng khi chưa có căn cứ. “Chúng ta bảo toàn dấu vết,” cô nói. “Không tạo thêm một vụ việc mà bên kia có thể dùng ngược lại.”
Mười phút trôi qua. Không ai ăn tiếp. Lâm Chính Đức ngồi xuống, vẻ giận dữ chuyển thành một sự im lặng nặng nề. Thừa Vũ gửi văn bản xác nhận cho trường và bộ phận pháp chế. Hứa Nghi ghi lại thời điểm từng cuộc gọi, còn Tô Dĩnh niêm phong thêm bản in đã được chuyền qua tay những ai. An Nhiên không rút lại lời khai. Gia Hân ngồi cạnh em, thỉnh thoảng nhìn lên cầu thang như chờ tiếng mẹ gọi.
Người phụ trách an ninh xuất hiện ở cửa, tay cầm máy tính bảng. “Thưa anh, bà Tú Mai không còn trong nhà. Bốn phút trước, bà ấy ra bằng cổng dịch vụ. Một chiếc xe màu trắng đã chờ sẵn bên ngoài, không nằm trong danh sách xe của gia đình.” Trên màn hình camera, Tú Mai cúi thấp mặt, kéo theo một va-li nhỏ rồi bước nhanh vào xe. Chị ta không quay lại phía cửa chính, cũng không hỏi Gia Hân đang ở đâu. Khi cổng dịch vụ khép lại, chiếc ghế của Tú Mai ở bàn ăn vẫn còn lệch ra sau, còn con gái chị ta ngồi đối diện với hai bàn tay trống không.
