Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 41 - Chương 41: Lời Nhận Tội

Chương 41: Lời Nhận Tội

“Cái vòng đó… là con lấy.”

Câu nói rơi xuống phòng khách nhẹ đến mức tiếng mưa ngoài hiên vẫn nghe rõ. Nhưng Hứa Nghi thấy vai An Nhiên co lại như vừa có ai đặt lên đó một vật nặng hơn cả chiếc vali. Em không nhìn chiếc hộp nhung, cũng không nhìn màn hình định vị. Em chỉ nhìn vào khoảng trống giữa Hứa Nghi và Thừa Vũ, nơi mọi câu hỏi đang chờ sẵn.

Tú Mai là người lên tiếng đầu tiên. “Con lấy lúc nào?”

“Không hỏi tiếp.” Tô Dĩnh cắt ngang. Điện thoại trong tay cô vẫn quay, ống kính giữ cả An Nhiên lẫn chiếc vali có dải băng niêm phong. “Một đứa trẻ vừa bị nhiều người vây quanh, nghe cáo buộc liên tục và chứng kiến người bảo vệ mình bị nghi bao che. Không ai được biến câu nói này thành buổi lấy lời khai tại chỗ.”

Tú Mai khẽ nhíu mày. “Chính con bé tự nhận.”

“Câu tự nhận cũng có hoàn cảnh của nó.”

An Nhiên siết cuốn sổ bìa xám đến trắng đầu ngón tay. “Cô ấy không biết. Con bỏ vào vali trước khi cô ấy tới. Con nhờ cô ấy đưa con đi, nên cô ấy mới kéo vali.”

Hứa Nghi nghe từng câu, và đau nhất không phải chữ “lấy”. Đau nhất là cách An Nhiên cẩn thận gỡ cô ra khỏi mọi mắt xích. Em đang dựng một câu chuyện đủ gọn để người lớn chấp nhận: một đứa trẻ có lỗi, một người mẹ kế bị lừa, một món đồ sẽ được tìm thấy, chuyện nhà có thể đóng lại trước sáng mai.

Cô đã từng nói một câu gần giống như thế khi mười bốn tuổi. Không phải vì cô làm, mà vì người lớn hứa rằng chỉ cần nhận lỗi thì sẽ không ai bị đuổi khỏi nhà. Khi ấy, chẳng ai hỏi vì sao một đứa trẻ lại biết cách hy sinh chính mình nhanh đến vậy.

“An Nhiên.” Hứa Nghi gọi. “Nhìn cô.”

Em tránh mắt. “Con lấy một mình.”

Hứa Nghi bước đến nhưng dừng cách em một cánh tay. Cô không chạm vào cuốn sổ, không kéo em khỏi ánh mắt mọi người. “Em đang cố cứu cô phải không?”

Hàm An Nhiên căng lên. “Nếu là con lấy thì cô không bao che. Cô không biết. Họ sẽ không nói cô cố tình mang tang vật đi nữa.”

Căn phòng im đi. Lần này ngay cả nhân viên bảo vệ đang cầm máy tính bảng cũng hạ mắt xuống. Lời nhận tội vừa tự lộ mục đích của nó.

Tú Mai chậm rãi nói: “Trẻ con sợ nên giải thích lộn xộn là bình thường. Nhưng ít nhất bây giờ chúng ta biết chiếc vòng ở đâu.”

“Chúng ta chưa biết.” Tô Dĩnh đáp. “Vali chưa mở. Thiết bị phát tín hiệu chưa được xác định là toàn bộ chiếc vòng hay chỉ bộ dò. Lời nói của An Nhiên không thay thế kiểm tra vật chứng.”

Thừa Vũ bước nửa bước về phía con gái. “An Nhiên, con nói thật với ba. Con có—”

“Anh đừng hỏi.” Hứa Nghi quay sang. “Anh vừa hỏi tôi có biết tín hiệu trong vali không trước mặt con bé. Anh để nó nhìn thấy cả căn phòng chuyển nghi ngờ sang tôi. Bây giờ nó nhận hết về mình để câu chuyện dễ chịu hơn cho người lớn. Anh còn muốn nó nói thật theo cách nào?”

“Anh chỉ muốn xác nhận.”

“Anh luôn muốn xác nhận sau khi người khác đã dựng xong câu trả lời.”

Sắc mặt Thừa Vũ trắng đi. Anh không phản bác. Khoảng lặng ấy không cứu được An Nhiên, nhưng ít nhất ngăn thêm một câu hỏi rơi xuống em.

Hứa Nghi quay lại. “Cô không cần em cứu bằng cách biến mình thành người có lỗi.”

An Nhiên cuối cùng cũng nhìn cô. Trong mắt em có sự hoảng loạn bị nén đến sắc lạnh. “Nếu họ đuổi cô thì sao?”

Câu hỏi khiến ngực Hứa Nghi thắt lại. Từ đầu đến cuối, em không sợ chiếc vòng bằng sợ người duy nhất đứng cạnh mình sẽ biến mất.

“Nếu ai đó đuổi cô vì cô yêu cầu kiểm tra chứng cứ, người sai là người đó. Không phải em.”

“Nhưng cô sẽ bị liên lụy.”

“Cô đã tự chọn đứng ở đây. Hậu quả của lựa chọn đó là của cô. Em không được dùng mình để trả thay.”

An Nhiên cắn môi. “Người ta chỉ cần một người nhận.”

“Đó là điều họ đã dạy em.” Hứa Nghi nhìn thẳng vào em. “Không phải sự thật.”

Tú Mai thở ra. “Máy định vị đi theo vali, camera ghi cô kéo vali, và bây giờ An Nhiên tự nhận. Cô còn muốn biến chuyện đơn giản thành gì nữa?”

“Thành một việc phải được kiểm tra đúng cách.”

“Hay thành một cuộc săn phù thủy vì cô không chấp nhận con bé có lỗi?”

Hứa Nghi nhìn màn hình máy tính bảng trong tay nhân viên bảo vệ. Khung hình dừng ở khoảnh khắc cô giữ cán vali, không có tiếng Tô Dĩnh nói rõ việc niêm phong, không có cảnh An Nhiên tự đóng nắp và ký tên, cũng không có câu yêu cầu đưa vật bị nghi ngờ đến nơi tiếp nhận trung lập. Một hình ảnh đúng, bị cắt khỏi những gì xảy ra trước và sau, đã trở thành một lời nói dối hoàn chỉnh.

“Tô Dĩnh, lưu bản ghi của cô thành hai bản. Một bản giữ nguyên trên thiết bị, một bản sao có mã thời gian. Ghi cả thời điểm bắt đầu quay ở tầng hai.”

Tô Dĩnh gật đầu. “Tôi cũng sẽ gửi văn bản yêu cầu bảo toàn camera gốc, không chỉ đoạn đang chiếu.”

Tú Mai nói: “Camera của nhà vẫn còn nguyên.”

“Vậy chị sẽ không ngại ký xác nhận không xóa, không cắt, không xuất lại đè lên dữ liệu gốc.”

Nụ cười trên môi Tú Mai mỏng đi. “Tôi không quản hệ thống kỹ thuật.”

“Nhưng chị vừa nói camera vẫn hoạt động và trả lời ‘dĩ nhiên’ khi được yêu cầu giữ dữ liệu.” Hứa Nghi đáp. “Chúng ta sẽ ghi đúng từng việc, ai nói, lúc nào.”

Gia Hân đứng sát cạnh ghế sofa. Từ lúc An Nhiên nhận lỗi, cô bé không nói gì. Ánh mắt em liên tục dừng ở dải băng niêm phong rồi tránh sang mẹ. Khi Tô Dĩnh yêu cầu hai nhân viên bảo vệ ký xác nhận hiện trạng vali, Gia Hân vô thức lùi lại. Tú Mai đặt tay lên vai con gái, các ngón tay giữ chặt hơn mức cần thiết.

Tô Dĩnh chuyển máy quay sang màn hình điện thoại của Tú Mai. “Mở phần lịch sử thiết bị. Tôi cần lịch sử ghép đôi, tài khoản quản trị, lần thay đổi tên thiết bị và cấu hình cảnh báo.”

“Đây là đồ cá nhân.”

“Chị đang dùng dữ liệu của nó để buộc tội một đứa trẻ và một người lớn. Chị không thể chỉ đưa phần có lợi rồi gọi phần còn lại là riêng tư.”

Nhân viên bảo vệ dè dặt hỏi: “Dòng ‘rời vùng an toàn của két’ có phải do máy tự xác định không?”

“Tên vùng do tài khoản đặt.” Tô Dĩnh đáp. “Muốn biết nó được tạo khi nào và trên thiết bị nào thì phải xem lịch sử cấu hình. Chưa có dữ liệu đó, dòng cảnh báo chỉ chứng minh tài khoản đã đặt một vùng tên như vậy.”

Tú Mai cất điện thoại sát người. “Tôi sẽ cung cấp cho bên có thẩm quyền, không phải ngay giữa phòng khách.”

“Được. Câu từ chối cung cấp tại chỗ cũng đang được ghi lại.”

An Nhiên nhìn Hứa Nghi. “Con đã nhận rồi. Sao vẫn chưa xong?”

Giọng em gần như kiệt sức. Hứa Nghi hiểu điều đáng sợ nhất không phải em nói dối. Đó là em thực sự tin một lời nhận tội có thể mua được sự yên ổn.

“Vì nhận một điều không phải của mình không làm nó kết thúc. Nó chỉ dạy người khác rằng lần sau họ vẫn có thể ép em làm vậy.”

“Con không bị ép.”

“Em bị đặt giữa việc để cô bị nghi và tự biến mình thành người có lỗi. Đó không phải lựa chọn tự do.”

Mắt An Nhiên đỏ lên. “Cô không biết con có lấy thật hay không.”

“Đúng.” Hứa Nghi đáp. “Cô không biết chiếc vòng có trong vali hay không. Cô không biết ai đặt bộ dò ở đó. Nhưng cô biết lời em vừa nói được tạo ra để bảo vệ cô, không phải để kể lại sự việc.”

Cô không tuyên bố An Nhiên vô tội bằng niềm tin mù quáng. Cô chỉ tách điều mình biết khỏi điều chưa biết, như đã làm từ đầu. Bàn tay An Nhiên đang siết cuốn sổ chậm rãi nới ra.

Tô Dĩnh yêu cầu chiếc vali được chuyển vào phòng bảo vệ có camera liên tục, đặt trong tủ khóa hai lớp và lập biên bản có chữ ký của hai nhân viên. Khi họ nâng vali lên, tiếng rung từ bên trong lại vang một lần, ngắn và khô. An Nhiên giật nhẹ nhưng không lặp lại lời nhận tội.

Tú Mai nhìn Hứa Nghi. “Cô định kéo chuyện này đến đâu?”

Hứa Nghi nhìn chiếc hộp nhung trống trên bàn, rồi nhìn máy tính bảng đang giữ một khung hình câm. Những vụ trước cũng từng bắt đầu như vậy: một vật biến mất, một câu chuyện được kể sẵn, một đứa trẻ bị ép đứng giữa phòng, và người lớn chỉ cần em nói “con xin lỗi” để mọi dấu vết còn lại trở nên thừa thãi.

Cô đã quá lâu nghĩ rằng chỉ cần giải từng vụ là đủ. Tìm tiền, xem vết xước, đối chiếu tấm ảnh, giữ lại một đoạn camera. Nhưng mỗi lần cô dập một đám lửa, người gây cháy chỉ đổi sang căn phòng khác.

“Không chỉ chiếc vòng.” Hứa Nghi nói.

Thừa Vũ ngẩng lên. Tú Mai thôi cười. Gia Hân bấu tay vào mép áo.

Hứa Nghi đặt điện thoại của mình cạnh điện thoại Tô Dĩnh, để cả hai cùng ghi rõ lời cô. “Từ số tiền biến mất, vụ cầu thang, tấm ảnh bị rạch, camera bị tắt, báo cáo tâm lý, giấy ủy quyền, cho đến chiếc vòng hôm nay. Tôi sẽ yêu cầu mở lại toàn bộ hồ sơ, đối chiếu từng lời khai và giữ từng bản dữ liệu gốc.”

“Cô đang tuyên chiến với cả nhà sao?” Tú Mai hỏi.

“Không.” Hứa Nghi nhìn An Nhiên. “Tôi đang chấm dứt cách cả nhà này dùng một lời nhận tội để thay cho sự thật.”

Cuốn sổ bìa xám trong tay An Nhiên hạ xuống. Mẩu đánh dấu màu vàng lộ ra dưới ngón tay em, nhưng lần này Hứa Nghi không nhìn vào đó. Cô chỉ thấy em đứng thẳng hơn một chút, như thể lần đầu tiên hiểu rằng có một người lớn không cần em hy sinh mới chịu ở lại.

Ngoài hiên, mưa vẫn chưa dứt. Trong phòng khách, không ai còn có thể gọi đây là chuyện trong nhà rồi đóng cửa lại nữa.