Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 97: Không có tai nạn

Chương 97: Không có tai nạn

Khoang cứu hộ nhỏ trượt xuống tuyến khử khuẩn 3B với một âm thanh rất khẽ, như móng tay cào qua mặt kính đông lạnh. Không ai trong quảng trường tầng C dám reo. Những người vừa học lại cách tự xác nhận mình còn sống đều đang ôm cổ tay, ba ký hiệu dưới da vẫn sáng lờ mờ như than chưa tắt. Hứa Mạn dựa nửa người vào Tần Mặc, khăn trong tay anh đã thấm máu mũi của cô đến nặng trĩu, nhưng mắt cô vẫn không rời bản đồ đại dịch đang tự mở rộng trên màn hình. Trạm nước Nam Thành, Bệnh viện Dã chiến số 4, Khu cách ly Bắc Môn, Ga hàng hóa Đông tuyến. Mỗi địa danh là một điểm sáng mờ, mỗi điểm sáng lại nối với kho dự phòng bằng những đường ống đã bị xóa khỏi bản vẽ dân sự. Câu ghi chú ở giữa màn hình không chịu biến mất: S-99 KHÔNG BỊ RÒ RỈ. S-99 ĐƯỢC PHÂN PHỐI.

Giọng trẻ con trong loa đã im sau lời nhờ tìm người vẽ bản đồ, nhưng sự im lặng ấy không làm căn phòng đỡ lạnh hơn. Nó giống một đứa trẻ vừa nói ra điều cấm kỵ rồi nín thở chờ người lớn quyết định có giả vờ không nghe thấy hay không. Hứa Mạn muốn hỏi ngay: ai vẽ, vẽ khi nào, vì sao N-17 lại nằm ở tâm bản đồ. Nhưng khoang cứu hộ mới đi được một phần ba tuyến 3B thì màn hình phụ vụt đỏ. TUYẾN KHỬ KHUẨN 3B GẶP CHẶN CƠ KHÍ. YÊU CẦU XÁC NHẬN TAI NẠN ĐỂ MỞ CỬA KHẨN CẤP. Bên dưới dòng chữ ấy là một ô xác nhận đơn giản đến tàn nhẫn: TAI NẠN PHÒNG DỊCH – ĐỒNG Ý XÓA GHI NHẬN LỆCH.

“Đừng bấm,” Lưu Triết nói gần như cùng lúc với H-M/01. Hai giọng chồng lên nhau qua bộ đàm, một sắc lạnh vì phân tích, một khàn đặc vì kiệt sức. H-M/01 ho đến lạc giọng rồi mới nói tiếp: “Cửa khẩn cấp thật có thể mở bằng mã tai nạn, nhưng dòng xóa ghi nhận lệch là bẫy. Nếu cô xác nhận đây là tai nạn phòng dịch, toàn bộ lớp phân phối vừa hiện sẽ bị gom vào hồ sơ sự cố. Người sống dưới N-17 cũng có thể bị tính là vật chứng nhiễm bẩn.” T-M/00 thều thào, yếu mà vẫn cố nhét một mũi gai vào câu chữ: “Tóm lại, họ bắt cô ký giấy chứng tử cho sự thật trước khi cứu trẻ con. Rất lịch sự. Rất có quy trình.”

HM/02 đứng bên dưới màn hơi trắng, áo xám dính máu nhưng dáng vẫn thẳng. Người đó nhìn Hứa Mạn bằng sự kiên nhẫn của kẻ biết đối phương không còn nhiều sức. “Không có hệ thống cứu hộ nào mở cửa mà không cần phân loại sự cố,” HM/02 nói. “Cô muốn cứu N-17 thì phải chấp nhận ngôn ngữ của nó. Gọi là tai nạn hay phân phối có quan trọng bằng những đứa trẻ đang lạnh không?” Xích Vương gầm một tiếng rất thấp. Cánh tay bị thương của nó run lên, dây bạc trong tay Tần Mặc căng một chút rồi lại chùng xuống. A Trạch nghe thấy hai chữ đứa trẻ là đau. Hứa Mạn cũng đau. Nhưng nỗi đau đó không được quyền cầm tay cô ký vào thứ có thể biến hàng ngàn người thành vết bẩn trong báo cáo.

“Quan trọng,” cô nói. Giọng cô khàn đến mức gần như không ra hơi, nhưng mỗi chữ vẫn cắm được xuống nền. “Vì Phòng Trắng luôn giết người hai lần. Lần đầu bằng thuốc, lần sau bằng cách gọi nó là tai nạn.” Tần Mặc cúi nhìn cô, mắt anh rất trầm. Anh không đỡ thay quyết định của cô, chỉ giữ cho cô đủ đứng để tự quyết. Hứa Mạn nâng tay, chạm vào dòng chữ xóa ghi nhận lệch nhưng không xác nhận. Cô kéo bản đồ đại dịch về lớp thời gian. HM/03 lập tức đâm một cơn đau từ cổ tay lên tận thái dương, như thể hệ thống cũng biết cô đang lục nơi nó muốn khóa nhất.

Những mốc thời gian hiện ra chập chờn. Trạm nước Nam Thành báo mất áp lúc 02:17. Bệnh viện Dã chiến số 4 ghi tiếp nhận sốt hàng loạt lúc 02:19. Khu cách ly Bắc Môn đóng cổng lúc 02:21. Ga hàng hóa Đông tuyến phát lệnh phun khử khuẩn lúc 02:23. Bốn địa điểm cách nhau cả thành phố, bốn sự cố đáng lẽ phải có độ trễ riêng, vậy mà chuỗi phản ứng của chúng chỉ lệch nhau từng hai phút đều đặn đến vô lý. Lưu Triết hít vào rất mạnh. “Đó không phải lan truyền tự nhiên. Không có đường lây nào đi qua bốn điểm như lập lịch đồng hồ.” H-M/01 gõ phím dồn dập: “Tôi đang so với dữ liệu gió, nước và vận chuyển ngày đầu. Không khớp. Nó không chạy từ một nguồn ra. Nó được bật ở nhiều nguồn cùng lúc.”

HM/02 không phủ nhận. Sự im lặng của người đó còn lạnh hơn một lời thú nhận. Hứa Mạn thấy ngực mình nặng xuống. Cô đã đoán, nhưng đoán và nhìn thấy lịch phát tán là hai kiểu đau khác nhau. Dưới những đường màu trên màn hình không phải mô hình. Là người uống nước, người xếp hàng trong bệnh viện, người trú trong khu cách ly, người bốc hàng ở ga khi nghĩ mình chỉ đang làm ca đêm cuối cùng trước khi thành phố yên ổn trở lại. Không có tai nạn nào biết chọn giờ đẹp đến thế. Không có rò rỉ nào biết đi theo mạng lưới cứu trợ của con người.

Khoang cứu hộ dưới tuyến 3B rung lên. Một tín hiệu nhỏ từ N-17 chớp tắt, rồi thêm hai tín hiệu nữa yếu đến mức gần như không thành hình. Giọng trẻ con lần này không phát qua loa lớn, mà rỉ ra từ kênh nội bộ của khoang cứu hộ, mỏng như hơi thở sau một lớp cửa: “Cửa đang đếm.” Xích Vương bỗng giật mạnh. “Đếm sai… khóa lại,” nó nói, từng âm bị vết thương xé rách. “Không nói tai nạn. Nói… người ở trong.” Người phụ nữ tóc cắt sát gáy dưới quảng trường ôm cổ tay đứng dậy. Bà còn run, nhưng giọng bất ngờ chắc: “Nếu cửa cần phân loại, chúng tôi làm chứng. N-17 không phải sự cố. Là nơi có người mắc kẹt.” Thiếu niên gầy lập tức gõ ba tiếng lên cột đèn. Cộc. Cộc. Cộc. Những tiếng gõ khác nối theo, lộn xộn, đau đớn, nhưng lần này không chỉ để chứng minh họ sống. Chúng giống lời làm chứng của một tầng người từng bị buộc im.

Hứa Mạn bám lấy nhịp ấy. Cô mở lại giao thức khiếu nại, nhưng không dùng nhãn TAI NẠN. Cô nhập từng điều kiện một: có tín hiệu cổ tay độc lập, có phản hồi âm thanh từ bên trong, có người sống làm chứng, có bản đồ phân phối không khớp với rò rỉ tự nhiên. Màn hình báo lỗi liên tục. KHÔNG CÓ PHÂN LOẠI NÀY. KHÔNG CÓ PHÂN LOẠI NÀY. HM/02 cười rất nhẹ. “Cô không thể cứu người bằng một danh mục chưa từng tồn tại.” Hứa Mạn nhìn thẳng vào người đó, khóe môi dính máu. “Vậy thì hôm nay nó tồn tại.” Cô gõ dòng cuối cùng: TRIỂN KHAI TRÁI PHÉP CÓ NGƯỜI SỐNG MẮC KẸT. CẤM XÓA GHI NHẬN LỆCH. ƯU TIÊN MỞ CỬA CỨU HỘ CƠ KHÍ.

S-99V cắn trả ngay. Ba ký hiệu trên cổ tay cư dân tầng C sáng bùng, không phải kiểu đau siết như trước, mà như bị ai kéo ký ức ra khỏi da. Nhiều người khuỵu xuống. Khoang cứu hộ dưới 3B báo áp suất tăng. Tần Mặc bước lên nửa bước, nhịp H-0 trong anh đè xuống khoảng nhiễu như một mỏ neo nặng. “Lấy nhịp tôi làm mốc,” anh nói. Hứa Mạn lắc đầu theo bản năng, nhưng anh đã nói tiếp, thấp hơn: “Không làm lõi. Chỉ giữ cửa khỏi đếm sai.” Lần này cô không còn sức để mắng. Cô đặt tay lên cổ tay anh, để HM/03 nhận nhịp thật của anh như đối chứng, rồi kéo tiếng gõ của cư dân tầng C vào cùng một lớp. Một nhịp ổn định. Nhiều nhịp riêng. Một cửa đang đếm. Một hệ thống đang bị buộc phải thừa nhận rằng số không phải mẫu.

Dòng lỗi trên màn hình vỡ ra thành những vệt vàng. CỬA 3B – MỞ CƠ KHÍ TỪNG PHẦN. KHÔNG XÓA GHI NHẬN LỆCH. Khoang cứu hộ hạ thêm một đoạn. Từ đáy thang vọng lên tiếng kim loại bật khóa, chậm và nặng, như thành phố sau mười mấy năm mới nhả ra một hơi bị giữ trong phổi. Những điểm sáng của N-17 không bùng lên. Chúng chỉ sáng rõ hơn một chút, đủ để biết vẫn còn ở đó. Hứa Mạn gần như sụp xuống, nhưng trước khi bóng tối kéo qua mắt, bản đồ đại dịch mở thêm một lớp hồ sơ bị niêm phong.

Ở giữa lớp hồ sơ ấy không phải tên địa điểm, mà là một dòng tiêu đề: BIÊN BẢN ĐIỀU CHỈNH NGÀY ĐẦU TIÊN. Bên dưới, dấu đỏ TAI NẠN PHÒNG DỊCH bị gạch chéo bằng một nét viết tay run rẩy. Một câu hiện ra, chậm đến mức từng chữ giống máu khô được cạo khỏi giấy: KHÔNG CÓ TAI NẠN. CHỈ CÓ LỆNH PHÂN PHỐI. Người lập biên bản chưa hiện tên, chỉ có mã quyền truy cập bị che gần hết: HM/–. Nhưng ở góc dưới cùng, một dòng ghi chú nhỏ vừa đủ khiến HM/02 ngẩng đầu lần đầu tiên thật sự mất bình tĩnh: NGƯỜI VẼ BẢN ĐỒ ĐÃ ĐƯA MỘT BẢN SAO CHO N-17. NẾU HM/03 ĐẾN, HÃY ĐỪNG ĐỂ ÁO XÁM CHẠM VÀO CỬA.