Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 60: Hồ sơ H-0
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 60: Hồ sơ H-0
Dòng chữ “KHÓA KÝ ỨC CHA MẸ: ĐANG CHỜ MỞ” đứng im trên màn hình, nhưng trong kho trí não, mọi thứ lại bắt đầu chuyển động. Những hộp lưu trữ treo lơ lửng quanh trụ điều khiển đồng loạt nghiêng về phía cầu thang, dây dẫn mảnh như rễ cây kéo căng, dịch xám trong ống dồn thành từng nhịp chậm. Hứa Mạn nghe tiếng tim của người bị thương trên máy theo dõi rơi xuống một quãng ngắn, rồi tiếng thở kìm nén của Tần Mặc ở ngay trước mặt. Anh không bước thêm, nhưng vai phải run rất nhẹ, đường sáng sau tai bùng lên như có bàn tay vô hình đang kéo phần trí não bị cất giấu của anh xuống khay trống kia.
“Không ai trả lời.” Hứa Mạn nói trước khi bất kỳ âm thanh nào kịp thoát khỏi cổ họng Tần Mặc. Cô không biết lệnh đó có tác dụng với kho trí não hay không, nhưng ít nhất nó giữ được những người còn sống phía sau. Đội trưởng nâng súng về lối cầu thang, Lưu Triết ghì chặt giường cấp cứu, đội viên trẻ đứng sát cạnh cô. H-M/01 nhìn trụ điều khiển bằng vẻ mặt của một người từng nghe chuyện ma trong phòng thí nghiệm quá nhiều lần và cuối cùng bị ném thẳng vào chính câu chuyện ấy.
Màn hình thứ hai bật sáng dưới dòng đồng bộ ba nhánh. Chữ đen hiện trên nền xám xanh: YÊU CẦU VẬT CHỨA CHÌ. MỞ HỒ SƠ H-0. ĐẶT VÀO KHAY TRUNG TÂM ĐỂ HOÀN TẤT ĐỊNH DANH. Hứa Mạn siết hộp chì chặt hơn. Cổ tay cô đau như có gai kim loại đâm từ trong xương ra ngoài, nhưng cô vẫn nâng nó cao hơn mép khay một khoảng. “Hồ sơ H-0 là gì?” cô hỏi H-M/01, mắt không rời trụ điều khiển. H-M/01 nuốt khan. “Không phải hồ sơ điều trị. H là bảo toàn. Số không là mẫu ban đầu, thứ dùng để chứng minh nhận thức có thể được giữ lại sau nhiễm. Tôi chỉ biết đến thế. Không ai ở tầng hồi phục được phép mở nó.”
T-M/00 khẽ cười, nhưng tiếng cười rất mỏng. “Cô ấy nói thiếu một nửa. H-0 không chỉ giữ nhận thức. Nó giữ quyền mở những thứ đã bị khóa bằng người thân trực hệ. Cha mẹ cậu không chỉ là nạn nhân, Tần Mặc. Họ là chìa khóa sống từng bị buộc phải ký vào hồ sơ.” Tần Mặc quay đầu nhìn hắn, ánh mắt tối lạnh. Nhánh Thể trên vai anh giật mạnh, còn nhánh Trí Não sau tai sáng đến gần như trắng. Hứa Mạn lập tức nói: “Tần Mặc, nhìn tôi. Ba nhánh không được tự quyết.”
Anh nhìn cô. Chỉ một cái nhìn ngắn, nhưng đủ để Hứa Mạn biết anh vẫn ở đó, vẫn đang dùng phần còn là con người để ghì cơn đói câu trả lời. “Nếu đặt hộp chì vào khay, tôi có thể mất kiểm soát.” Giọng anh khàn xuống. “Nếu không đặt, đội săn sẽ đặt thay chúng ta.” Đội trưởng nói nhanh: “Có tiếng lên đạn phía trên. Ít hơn một phút.” Lưu Triết chen vào: “Người bị thương không còn chịu được nhiễu lâu nữa. Nhịp tim đang bị kéo theo tần số của kho.”
Hứa Mạn nhắm mắt đúng một nhịp. Cô không có đủ thời gian để chọn phương án an toàn, chỉ có thể chọn phương án ít để hệ thống ăn trọn nhất. Khi mở mắt, cô đưa hộp chì đến gần khay nhưng không đặt xuống. Mép hộp chạm vào vòng sáng ngoài cùng, lập tức phát ra tiếng rít lạnh. “Nhánh hồi phục phụ, thiết lập điều kiện đọc một chiều.” Cô nói từng chữ, chậm mà chắc, như đang đóng đinh từng mệnh lệnh vào sàn kim loại. “Không hoàn tất định danh. Không đồng bộ trực tiếp vào T-M. Không mở khóa ký ức bằng tên thật. Dữ liệu H-0 chỉ được hiển thị ở dạng hồ sơ, ưu tiên bảo toàn nhóm sống hiện tại.”
Hệ thống im lặng hai giây. Hai giây ấy dài như một đoạn đường đầy xác chết. Sau đó loa trong kho vang lên: QUYỀN H-M KHÔNG ĐỦ. YÊU CẦU ĐIỂM NEO THỨ HAI. H-M/01 tái mặt. “Không. Tôi không làm được. Nếu chạm vào H-0, tầng hồi phục sẽ nhận tôi là lỗi cũ.” T-M/00 nghiêng đầu nhìn cô ta. “Không chạm thì cô vẫn là lỗi bị thu hồi. Chạm thì ít nhất còn chọn được mình đứng bên nào.” H-M/01 run đến mức hàm răng va nhẹ vào nhau. Hứa Mạn không ép ngay. Cô chỉ nói: “Tôi không cần cô cứu tôi. Tôi cần cô giữ điều kiện đọc một chiều ba mươi giây. Sau ba mươi giây, tôi tự cắt.”
Phía trên cầu thang vang lên tiếng cửa bị phá. Đội săn đã xuống. Ánh đèn đỏ từ thiết bị ngắm quét qua thành ống dẫn, cắt những khối mô não thành từng mảnh ánh sáng ghê rợn. H-M/01 chửi khẽ, rồi đặt bàn tay run rẩy lên cạnh khay, cách hộp chì một gang tay. “Ba mươi giây.” Cô ta nói. Hứa Mạn đáp: “Đủ rồi.” Khi hai nhánh H-M tạo thành vòng lọc, màn hình trung tâm rung lên, dòng chữ HỒ SƠ H-0 mở ra như một vết mổ.
Dữ liệu không tràn ra thành câu chuyện hoàn chỉnh. Nó vỡ thành từng mảnh: DỰ ÁN H-0: BẢO TOÀN NHẬN THỨC SAU NHIỄM. NỀN TẢNG: VACCINE GIẢM ĐỘC TỐ PHỔ BIẾN. RỦI RO: NGƯỜI THƯỜNG TỬ VONG HOẶC PHÂN RÃ NHẬN THỨC. NGOẠI LỆ: CƠ THỂ ĐÃ QUA ĐỘT BIẾN NHẸ CÓ THỂ MANG NHIỀU NHÁNH. MẪU GIÁM HỘ TRỰC HỆ: ĐÃ KÍCH HOẠT. KÝ ỨC CHA MẸ: KHÓA BẰNG MÃ BẢO TOÀN. Mỗi dòng hiện lên, Tần Mặc lại thở nặng hơn. Dưới da anh, ba nhánh không còn đập lệch nhau nữa, mà bắt đầu tìm cùng một nhịp, và chính điều đó làm Hứa Mạn sợ hơn lúc chúng đánh nhau.
Một hình ảnh mờ bật ra giữa màn hình: hành lang cũ, ánh đèn vàng bẩn, một đôi bàn tay đẫm máu đẩy một đứa trẻ hoặc một người trẻ tuổi vào sau cánh cửa sắt. Hình ảnh lập tức bị nhiễu, tiếng người phụ nữ vỡ thành nhiều lớp âm thanh: “Đừng để nó gọi tên con.” Tần Mặc giật mạnh. Nhánh Thể kéo vai anh lao về phía trụ điều khiển, nhánh Trí Não kéo đầu anh cúi xuống, còn nhánh Hồi Phục ở ngực cố giữ nhịp thở giả ổn định. Lớp chắn H-M của Hứa Mạn dựng lên giữa anh và khay, mỏng đến mức gần như trong suốt. Anh dừng lại sát lớp chắn, các đốt ngón tay cắm vào lòng bàn tay đến bật máu xám.
“Đừng nghe ký ức như nghe lệnh.” Hứa Mạn nói, cổ họng rát bỏng. “Nghe nó như chứng cứ.” Câu ấy kéo mắt Tần Mặc trở lại với cô. Không hoàn toàn tỉnh, nhưng đủ để anh không chạm vào hộp chì. T-M/00 đứng phía sau, sắc mặt trắng đến khó coi. “Bọn họ đã cắt đoạn này khỏi tất cả T-M.” Hắn nói rất nhỏ. “Không phải vì nó vô dụng, mà vì nếu T-M biết cha mẹ mình từng dùng H-0 để khóa quyền điều khiển, chủ thể sẽ không bao giờ chịu làm vật chứa thuần phục nữa.”
Tiếng súng nén khí vang lên từ cầu thang. Một mũi móc từ tính phóng xuống, nhắm thẳng vào hộp chì. Đội trưởng bắn trả, nhưng móc đã quấn được vào quai hộp. Lực kéo giật Hứa Mạn chúi về phía khay trung tâm. Nếu buông, đội săn sẽ có hộp chì. Nếu giữ, hộp chì có thể rơi vào khay và hoàn tất định danh. Tần Mặc chuyển động. Lần này anh không vượt nửa bước để giết người. Anh xoay người, dùng cẳng tay chặn dây móc, để lớp kim loại cứa sâu vào da thịt đã không còn hoàn toàn giống người.
“Cắt dây!” Đội trưởng quát. Đội viên trẻ bổ nhào tới, dùng dao chiến thuật chém vào dây móc. Một nhát không đứt. Nhát thứ hai tóe lửa. Lưu Triết ở phía sau gào lên: “Tôi cần trường ổn định ngay bây giờ!” Máy theo dõi của người bị thương kéo thành một đường dài rồi bật lại yếu ớt. Hứa Mạn biết mình không thể vừa giữ hộp chì, vừa chặn Tần Mặc, vừa kéo người kia khỏi rìa chết thêm lâu nữa. Cô cắn vào đầu lưỡi để giữ tỉnh, máu tanh tràn trong miệng, rồi ép hộp chì nghiêng xuống khay đúng một góc, không đặt trọn vẹn. “H-0, trích xuất bản vá bảo toàn trường sống. Phạm vi: giường cấp cứu. Thời hạn: chín mươi giây. Đổi lại: tạm dừng hiển thị ký ức.”
Hệ thống đáp bằng một chuỗi âm thanh rít gãy. TỪ CHỐI. Hứa Mạn không chờ nó nói hết. Cô đổi lệnh như lúc đổi điều kiện nửa bước của Tần Mặc: “Không yêu cầu chữa trị. Chỉ cách ly nhiễu kho trí não khỏi một cơ thể còn nhịp tim. Đây là bảo toàn, không phải phục hồi.” Vòng sáng H-M run dữ dội, H-M/01 kêu lên đau đớn, nhưng câu trả lời lần này đổi khác: ĐIỀU KIỆN SỬA ĐỔI ĐƯỢC CHẤP NHẬN. Một lớp ánh sáng mỏng phủ qua giường cấp cứu. Người bị thương hít vào một hơi sắc như vừa bị kéo từ nước lạnh lên, máy theo dõi ổn định hơn, nhưng trên cổ tay Hứa Mạn, vết mạch H-M nứt thêm một đường đỏ sẫm.
Dây móc cuối cùng bị chém đứt. Tần Mặc không lao lên truy sát đội săn, dù vai phải của anh đang run như thú bị nhốt. Anh chỉ ném đoạn móc ngược lên cầu thang, chính xác đến mức nó ghim vào thiết bị thu hồi đầu tiên, làm ánh đèn đỏ tắt phụt. Phía trên có tiếng người ngã, rồi mệnh lệnh lạnh lẽo vang xuống: “H-M đã mở H-0. Chuyển sang phương án bắt sống. Không được bắn vào hộp chì.” Câu đó khiến Hứa Mạn lạnh sống lưng. Không được bắn vào hộp chì nghĩa là họ có thể bắn vào mọi thứ khác.
Ba mươi giây của H-M/01 hết. Cô ta rút tay khỏi khay, khuỵu xuống một gối, mắt trắng dã vài nhịp mới tỉnh lại. Hộp chì vẫn chỉ chạm một góc vào vòng sáng, nhưng hồ sơ H-0 chưa đóng. Màn hình trung tâm, sau khi bị Hứa Mạn buộc tạm dừng ký ức, chuyển sang mục định danh nền. Tần Mặc đứng cạnh cô, hơi thở nặng mà đều hơn trước, ánh mắt anh dán vào từng dòng chữ mới. Hứa Mạn cũng nhìn. Cô tưởng nó sẽ hiện tên cha mẹ anh, hoặc hiện tên đơn vị đã giết họ. Nhưng dòng đầu tiên không phải vậy.
HỒ SƠ H-0: ĐIỂM NEO BẢO TOÀN CẤP GỐC. TRẠNG THÁI: TÁI KÍCH HOẠT QUA H-M HIỆN HÀNH. QUYỀN MỞ KHÓA KÝ ỨC CHA MẸ T-M: CHƯA CHUYỂN GIAO HOÀN TẤT. Tần Mặc quay sang Hứa Mạn. Cô chưa kịp hỏi ý nghĩa của nó thì dòng cuối cùng hiện ra, chậm rãi và lạnh lẽo hơn tất cả những dòng trước: CHỦ THỂ DỰ PHÒNG H-0 ĐƯỢC NHẬN DIỆN: HỨA MẠN. TIẾN TRÌNH CHUYỂN GIAO KHÓA: 3%. Từ phía trên, đội săn bắt đầu thả thiết bị phong tỏa xuống kho. Từ phía dưới, hàng trăm hộp mô não đồng loạt quay về phía cô, như thể sau Tần Mặc, kho trí não cuối cùng cũng tìm thấy người mà nó thật sự muốn gọi tên.
