Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 55: Zombie Cơ Thể
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 55: Zombie Cơ Thể
“Mặc,” giọng người phụ nữ trong kính đen còn ngân rất lâu sau khi hình ảnh đã mờ đi một nửa, “nếu con nghe được đoạn này, đừng tin người mang mặt mẹ.”
Không ai trong gian Nhánh Tâm thở mạnh. Ngay cả tiếng máy truyền dịch của Lưu Triết cũng như bị căn phòng tròn nuốt mất, chỉ còn nhịp tim yếu của người bị thương đập từng đường mỏng trên một mặt kính bên trái. Hứa Mạn nhìn Tần Mặc trước tiên, không nhìn bản ghi. Anh đứng cách cô chưa đầy hai mét, vòng sáng dưới chân bị xé thành hình lưỡi liềm méo mó, những vết nứt xám bạc bò sát mép giày. Trên mặt anh không có vẻ đau đớn rõ ràng, nhưng đồng tử đã co lại đến mức giống một đốm mực bị ai ép trong nước lạnh. Người từng bị biến thành xác sống, từng mất trí nhớ, từng bị rất nhiều lệnh cũ kéo đi, vào khoảnh khắc nghe thấy chữ “mẹ” lại im lặng đến đáng sợ.
Bản ghi trong kính giật thêm một nhịp. Người đàn ông mặc áo bảo hộ ôm thứ gì đó trong ngực, vai rung rất nhẹ. Giọng ông khàn, bị nhiễu nhưng vẫn đủ rõ: “Khóa Thể đã bị tách khỏi Khóa Tâm. Nếu họ không mở được trí nhớ của con, họ sẽ dùng cơ thể để gọi con quay lại. Mặt, giọng, dáng đi, thậm chí cả thói quen giơ tay đều có thể bị giữ lại. Nhưng thứ còn lại trong đó không phải người đã chọn bảo vệ con.”
H-M/01 đứng gần mép cửa, cổ tay bị cô ta tự bẻ lệch vẫn chảy máu nhạt. Cô ta nhìn mặt kính, môi mím chặt đến trắng bệch. Đội trưởng không hỏi ngay. Ông đứng chắn lối vào, nòng súng hướng ra hành lang, nơi tiếng cắt kim loại của đội săn đã chuyển từ xa thành gần. Chỉ có đội viên trẻ ôm balô chứa hộp chì khẽ run, vì hơi lạnh bốc lên từ trong vải đã làm ngón tay anh ta đỏ lên như vừa nhúng vào nước đá. Anh ta lắp bắp: “Thứ trong hộp… đang gõ.”
Hứa Mạn quay lại. Hộp chì trong balô không phát tiếng lớn, nhưng trong sự im ắng tuyệt đối của Nhánh Tâm, mỗi nhịp chạm bên trong đều rõ như móng tay cào lên thành quan tài. Lưu Triết lập tức kéo giường cấp cứu lùi khỏi balô nửa mét. “Đừng mở,” anh nói rất nhanh. “Tôi không biết nó là gì, nhưng nhiệt độ tụt thế này đủ làm nhịp tim anh ta rối.”
Trên mặt kính trước Tần Mặc, hình ảnh người phụ nữ bỗng biến mất. Kính đen chuyển sang trong suốt, để lộ phía sau không phải vách tường mà là một khoang đứng hẹp, bên trong có một cơ thể bị cố định bằng bốn vòng kim loại. Đó là một người phụ nữ. Mái tóc đã bạc một nửa, da tái xanh như lâu ngày không chạm nắng, gò má hao gầy, môi không có sắc máu. Nếu chỉ nhìn khuôn mặt, Hứa Mạn gần như hiểu vì sao lời cảnh báo phải được đặt ở cuối bản ghi. Gương mặt ấy giống người phụ nữ vừa gọi Tần Mặc trong kính đến mức khiến lòng người lạnh đi. Nhưng nếu nhìn xuống bàn tay, mọi thứ lập tức sai lệch. Các ngón tay cứng đờ, móng xám, khớp cổ tay có vết khâu đã cũ, và lồng ngực không hề phập phồng.
Giọng máy của Nhánh Tâm vang lên: “Nhánh Thể phản hồi. Mẫu cơ thể bảo tồn còn hoạt tính thấp. Đối tượng T-M, xác nhận nhận diện thân mẫu.”
Tần Mặc bước lên nửa bước. Vòng sáng dưới chân anh siết lại, nhưng lần này nó không kéo anh về phía Hứa Mạn, mà kéo anh về phía khoang kính, như một sợi dây đã nhận sai chủ. Hứa Mạn lập tức đưa tay giữ thành giường cấp cứu, không lao tới. Cô biết chỉ cần cô dùng sức kéo anh trong lúc này, Nhánh Tâm sẽ ghi nhận đó là cưỡng chế. Nó kiểm tra chủ ý, không kiểm tra nước mắt. Cô chỉ nói: “Tần Mặc, người trong bản ghi vừa bảo anh đừng tin.”
Cơ thể trong khoang mở mắt.
Không phải cái mở mắt của người sống. Mi mắt nó bật lên quá nhanh, nhãn cầu không tìm ánh sáng, chỉ khóa thẳng vào Tần Mặc như một thiết bị bắt được tín hiệu. Khóe miệng nó giật hai lần, sau đó giọng nói của người mẹ trong bản ghi vang ra, mềm hơn, ấm hơn, và vì quá giống nên càng đáng sợ hơn: “Mặc, lại đây. Mẹ đau.”
Đội viên trẻ suýt đánh rơi balô. Lưu Triết chửi khẽ, tay ấn mạnh túi dịch truyền để giữ nhịp cho người bị thương. Đội trưởng không quay đầu, nhưng khớp tay cầm súng nổi gân. H-M/01 thì nhìn Tần Mặc, giọng khô như đang đọc một điều từng được khắc vào xương: “Zombie cơ thể. Nhánh Thể không giữ ký ức hoàn chỉnh, chỉ giữ phản xạ sống sót, đường đau và ổ lệnh. Nó biết dùng mặt người chết để khiến người sống tự mở cửa.”
“Cô biết có thứ này?” Hứa Mạn hỏi.
“Tôi biết Nhánh Thể từng tồn tại,” H-M/01 đáp, mắt không rời khoang kính. “Tôi không biết họ giữ được một cơ thể có mặt mẹ anh ta. Nếu nó được đội săn kích hoạt từ ngoài, nó sẽ không cần ăn để sống. Nó chỉ cần một người tin nó là người.”
Ngoài cửa, tiếng khuếch đại của đội săn đâm xuyên qua lớp kim loại: “Đối tượng T-M, nhận diện thân mẫu. Mở tuyến thu hồi. H-M/01, duy trì quyền dẫn đường.”
Cơ thể trong khoang run mạnh hơn. Những vòng kim loại khóa tay nó rung lên từng nhịp. Nó không nhìn H-M/01, không nhìn đội trưởng, cũng không nhìn người bị thương đang thở yếu. Nó chỉ nhìn Tần Mặc, dùng giọng của mẹ anh nói tiếp: “Con trai, mở cửa cho mẹ. Chỉ một chút thôi. Cho mẹ mượn cơ thể con một chút.”
Lần này chính Tần Mặc dừng lại. Hứa Mạn thấy quai hàm anh cứng lại, những đường xương xám dưới da từ cổ lan xuống mu bàn tay. Anh từng là xác sống, nên anh hiểu thứ gì đó mà người sống không hiểu. Không phải vì nó xấu xí. Xác sống ngoài kia cũng có mặt từng là cha, là mẹ, là con của ai đó. Điều đáng sợ là cái đói của chúng không biết nói dối. Còn thứ trước mặt biết dùng lời người chết để đòi mượn thân thể của người còn đang giãy khỏi lệnh cũ.
Nhánh Tâm hỏi lần thứ hai: “Đối tượng T-M, xác nhận nhận diện thân mẫu.”
Hứa Mạn rất muốn trả lời thay anh. Cô muốn nói không, muốn đặt điều kiện, muốn bẻ câu hỏi của hệ thống thành một lối thoát khác. Nhưng cổ tay H-M đau nhói như bị kim đâm, nhắc cô rằng có những cánh cửa chỉ người đứng trước nó mới có thể từ chối. Cô giữ giọng thật thấp: “Anh không cần phủ nhận bà ấy từng tồn tại. Anh chỉ cần phân biệt thứ trước mặt có phải bà ấy hay không.”
Tần Mặc nghiêng đầu nhìn cơ thể trong khoang. Rất lâu sau, anh hỏi: “Ngày mưa đó, bà giấu tôi ở đâu?”
Căn phòng im phăng phắc.
Cơ thể mang mặt mẹ anh chớp mắt. Một lần, hai lần. Miệng nó mở ra, giọng vẫn dịu dàng: “Mẹ giấu con trong lòng mẹ.”
Tần Mặc khẽ nhắm mắt. Vòng sáng dưới chân anh rạn thêm một đường, không phải vì bị phá bằng sức, mà như có một mũi khóa bên trong tự xoay đúng vị trí. Anh mở mắt, giọng bình tĩnh đến lạnh: “Sai rồi.”
Mặt kính phía sau cơ thể chớp lóe. Bản ghi cũ hiện lên trong một vệt nhiễu rất ngắn: một thùng bảo quản rỗng dưới gầm xe vận chuyển, tấm áo bảo hộ trẻ em bị nhét bên cạnh túi dụng cụ, bàn tay người phụ nữ đặt lên nắp thùng, run đến mức không đóng được khóa. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng đủ để mọi người hiểu câu trả lời thật không nằm trong lời ru, mà nằm trong một hành động tàn nhẫn hơn nhiều: bà đã giấu con khỏi chính mình, khỏi cơ thể của chính mình nếu một ngày nó bị người khác mặc lại.
Cơ thể trong khoang đập mạnh vào kính. Lần đầu tiên, giọng của nó vỡ ra, lớp dịu dàng bị xé rách để lộ tạp âm lạnh lẽo bên dưới: “T-M không xác nhận. Chuyển cưỡng chế thân thể.”
Bốn vòng kim loại đồng loạt bung khóa một nấc. Đội trưởng quay phắt lại, bắn thẳng vào chốt phụ bên dưới khoang kính. Đạn không xuyên qua kính, nhưng làm chốt rung lệch đủ một nhịp. H-M/01 lao tới balô, không mở hộp chì, chỉ kéo cả balô áp xuống rãnh kim loại dưới nền. Máu từ cổ tay cô ta nhỏ lên nắp hộp, lập tức đông thành lớp sương trắng. Cô ta nghiến răng: “Dùng nó làm neo lạnh. Đừng để mẫu Thể bắt nhịp T-M.”
“Cô chắc không?” đội viên trẻ hoảng hốt.
“Không chắc thì chúng ta chết cùng nhau ở đây.” H-M/01 nói.
Hứa Mạn không chờ thêm. Cô đặt bàn tay còn lành lên mép kính đen bên cạnh nhịp tim của người bị thương, từng chữ ép qua cổ họng khô rát: “Nhánh Tâm, điều kiện bảo toàn người chậm nhất vẫn còn hiệu lực. Cắt tiếp xúc Nhánh Thể với T-M. Không dùng mặt người chết làm quyền mở cửa. Không dùng đau đớn giả làm chủ ý.”
Gian tròn rung lên. Mặt kính hiện dòng chữ đỏ: THIẾU KHÓA THỂ. KHÔNG THỂ CẮT HOÀN TOÀN.
Cơ thể trong khoang đã nâng được một tay. Bàn tay xám đập lên mặt kính, năm ngón cào xuống để lại vệt trắng dài. Tần Mặc nhìn nó, rồi nhìn vòng sáng dưới chân mình. Anh không lùi. Anh bước tới đúng mép giới hạn, đặt bàn tay xương xám lên kính đối diện bàn tay của nó. Hứa Mạn nín thở. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy phần xác sống trong anh không trỗi dậy như một con quái vật đói máu, mà như một thứ bản năng rất cổ, rất lạnh, nhận ra đồng loại bị khóa sai chỗ.
“Cơ thể chết không được mượn người sống,” Tần Mặc nói. “Người chết cũng không được dùng để ra lệnh cho tôi.”
Từ lòng bàn tay anh, một lớp xám bạc lan vào mặt kính. Không phải tấn công, càng không phải nuốt chửng. Nó giống một thứ độc tố ngược, ép phần hoạt tính thấp trong cơ thể kia phải nhớ ra sự thật đơn giản nhất: nó đã chết. Cơ thể mang mặt mẹ anh co giật, miệng vẫn mở, nhưng giọng nói bị kéo dài thành tiếng rè vô nghĩa. Hộp chì dưới nền lạnh bùng lên một lần, toàn bộ rãnh kim loại quanh khoang đóng băng trắng xóa. Nhánh Tâm lập tức đổi dòng chữ: CHỦ Ý T-M XÁC NHẬN. KHÔNG NHẬN DIỆN THÂN MẪU. KHÓA THỂ TẠM ĐÓNG.
Vòng sáng dưới chân Tần Mặc vỡ thêm một mảng lớn. Nó chưa biến mất, nhưng từ vòng tròn giam giữ đã trở thành một đường sáng đứt đoạn, không đủ kéo anh về phía bất cứ ai nữa. Anh rút tay khỏi kính, đầu ngón tay run rất nhẹ. Hứa Mạn không hỏi anh có ổn không. Câu hỏi ấy quá nhỏ trước một người vừa tự tay khóa lại khuôn mặt mẹ mình. Cô chỉ đẩy giường cấp cứu tiến lên nửa bước, để nhịp tim yếu của người bị thương tiếp tục nằm giữa cả nhóm và cánh cửa tiếp theo, như một lời nhắc rằng họ vẫn đang chọn cách sống sót không bằng cách cướp thân thể của người khác.
Khoang kính tối lại. Cơ thể bên trong ngã về sau, bị vòng kim loại siết trở lại. Nhưng ngay trước khi lớp kính đen phủ kín hoàn toàn, cái đầu của nó bỗng quay lệch một góc không giống người sống. Đôi mắt không còn nhìn Tần Mặc nữa. Nó nhìn thẳng vào Hứa Mạn.
Giọng máy của Nhánh Tâm trở nên rất thấp: “Nhánh Thể ghi nhận chủ thể H-M tại hiện trường. Độ tương thích cơ thể tăng. Tuyến cũ chuyển mục tiêu dự phòng.”
Cổ tay H-M của Hứa Mạn lạnh buốt. Trên mặt kính đã tắt, một dòng chữ hiện lên bằng màu xám nhạt, không giống hệ thống, cũng không giống Nhánh Tốc.
ĐƯA CƠ THỂ CHO TA.
