Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 54 - Chương 54: Nhánh Tâm
Chương 54: Nhánh Tâm
Tất cả ánh mắt đồng loạt rơi lên H-M/01. Trong khoang điều tốc phụ, tiếng bánh răng nguội lạnh khựng từng nhịp, như căn phòng cũng đang chờ cô ta trả lời. H-M/01 đứng giữa quầng bụi, lưng thẳng, hai tay buông dọc bên người, nhưng vẻ bình tĩnh hoàn hảo đã nứt ở khóe miệng. Hứa Mạn nhìn thấy vết nứt ấy trước khi nhìn thấy nòng súng của đội trưởng hơi hạ xuống rồi lại nâng lên. Không ai nói cô ta phản bội, nhưng trong tình thế này, im lặng cũng đủ giống một bản án.
“Cô biết đường thật.” Hứa Mạn nói, giọng khàn vì cổ tay vẫn rỉ máu dưới lớp băng tạm. Cô không bước tới gần H-M/01, cũng không ra hiệu khống chế cô ta. “Vậy bắt đầu từ điều cô đã giấu.”
H-M/01 quay đầu nhìn dòng chữ máu trên bánh răng lớn. Điểm vàng của Nhánh Tốc lóe lên ở mép bảng phụ rồi biến mất, như một đứa trẻ đang nấp sau khe cửa. “Tôi biết cửa vào đường thật,” cô ta nói. “Nhưng đường thật không đi thẳng tới nguyên thể. Nó đi qua Nhánh Tâm.”
Đội viên trẻ ôm chặt balô chứa hộp chì. “Nhánh Tâm là thứ gì nữa?”
“Nhánh dùng để phân biệt mục đích.” H-M/01 nhìn Hứa Mạn. “Nhánh Tốc truyền cảnh báo, Nhánh Thể chịu tổn thương, còn Nhánh Tâm giữ phần phản ứng sâu nhất của H-M/00. Nó không kiểm tra anh có quyền hạn không. Nó kiểm tra anh muốn gì trước khi anh kịp nói ra.”
Lưu Triết bật cười khô khốc, tay vẫn ấn túi dịch truyền. “Tuyệt. Tầng này không chỉ bắn, nghiền, định vị, giờ còn đọc lòng người.”
Không khí trầm xuống. Hứa Mạn nhìn thẳng vào H-M/01. “Vì sao không nói ngay từ đầu?”
H-M/01 im lâu hơn. Ở khoảng cách hai mét, Tần Mặc đứng chếch trước Hứa Mạn, vòng sáng dưới chân anh chỉ còn một nửa hình dạng, ba đường nứt đan vào nhau như vết rạn trên mặt băng mỏng. Anh không nhìn H-M/01 bằng ánh mắt muốn giết. Chính điều đó khiến câu hỏi nặng hơn. H-M/01 cuối cùng nói: “Vì nếu tôi đi trước, Nhánh Tâm sẽ nhận tôi là chìa khóa của tuyến cũ. Tuyến cũ thuộc về những người đã nhốt nguyên thể. Khi đó nó sẽ mở cửa, nhưng sẽ đánh dấu tất cả các người là kẻ thu hồi.”
Đội trưởng lạnh giọng: “Vậy cô định để chúng tôi chạy theo điểm đỏ.”
“Tôi định kéo dài đủ lâu để xác nhận Nhánh Tốc còn tồn tại.” H-M/01 nhìn điểm vàng chập chờn. “Nếu nó đã chết, không ai dẫn các người qua phần lệch bản đồ. Nếu nó còn sống, nó sẽ ngăn tôi đi trước.”
“Nghe giống giải thích sau khi bị bắt quả tang.” Đội viên trẻ lẩm bẩm, nhưng không ai phản bác hoàn toàn. Hứa Mạn chú ý tới một chi tiết: H-M/01 nói Nhánh Tốc còn sống, không nói chương trình còn hoạt động. Một người được tạo ra để làm bản đồ vẫn dùng chữ “sống” cho thứ cùng nguồn với mình.
Từ phía sau khoang điều tốc, nền kim loại rung nhẹ. Bảng phụ bật lên dòng cảnh báo đỏ: TUYẾN BÁM NGOẠI LAI PHỤC HỒI 18%. THỜI GIAN ƯỚC TÍNH: 03 PHÚT 40 GIÂY. Đội trưởng quay phắt về cửa đường mẫu vừa khép. “Họ tìm lại dấu rồi.”
“Không phải dấu của chúng ta.” Hứa Mạn nhìn hộp chì trong balô. “Là dấu của đường bị chúng ta cắt. Họ lần theo vết rỗng.”
“Dù là gì thì cũng không đứng đây cãi được.” Lưu Triết nâng mắt khỏi người bị thương. “Tôi cần một nơi đặt anh ta xuống ít nhất ba phút.”
Hứa Mạn quay sang H-M/01. “Cô không đi trước. Cô chỉ nói hướng.”
H-M/01 nhìn cô như lần đầu thật sự đo lường một lựa chọn không nằm trong giao thức. “Nếu tôi nói sai?”
“Nhánh Tốc sẽ sửa.” Hứa Mạn nhìn bánh răng phủ máu. “Nếu cô cố tình nói sai, cô sẽ không kịp đi trước chúng tôi.”
Đó không hẳn là đe dọa. Chính vì vậy nó đáng tin. H-M/01 cúi xuống, dùng đầu ngón tay vẽ trên lớp bụi: một đường cong, ba điểm cụt, một vòng tròn rỗng. “Ra khỏi cửa phụ phía đông. Gặp ba ngã rẽ thì không chọn lối có đèn, không chọn lối có gió, chọn lối không có tiếng. Đến cửa thứ hai không khóa thì đẩy nửa bên trái. Nếu thấy bảng ghi H-M/00 – CORE, quay lại ngay. Đó là đường mồi. Cửa thật không có tên.”
Đội trưởng ghi nhớ rất nhanh, rồi ra hiệu di chuyển. Hứa Mạn bước trước, không nhanh, vì người bị thương trên giường vẫn là nhịp chậm nhất của họ. Nhánh Tốc như hiểu điều đó. Trong lớp bụi dọc chân tường, một vệt máu mảnh chạy song song với bánh xe giường, lúc sáng lúc tắt, không vượt quá nửa thân người. Tần Mặc đi bên cạnh nhưng bị vòng sáng giữ khoảng cách, bàn tay xương xám thỉnh thoảng quét qua các khe thông gió để chắn mảnh kim loại rung rơi xuống. Anh không nói gì, nhưng Hứa Mạn biết anh đang nghe tiếng gọi cũ nào đó lẫn trong tường.
Lối không có tiếng nằm giữa hai hành lang tưởng như bị hàn chết. Khi đội trưởng đẩy vai vào mảng tường trơn, nó mở ra bằng một tiếng thở rất nhẹ, để lộ đường hẹp không có đèn. Bóng tối bên trong phẳng lì như một mặt nước không phản chiếu. Hứa Mạn vừa đặt chân vào đã cảm thấy cổ tay H-M lạnh xuống. Không phải đau. Là cảm giác bị ai đó chạm vào mạch máu rồi hỏi thầm: vì sao còn muốn đi tiếp?
Cô không trả lời trong đầu. Cô chỉ giữ tay trên thành giường cấp cứu, cảm nhận nhịp tim yếu đến đáng thương của người bị thương. Một nhịp, rồi một nhịp nữa. Còn sống. Chỉ vậy thôi.
Cánh cửa thứ hai đúng như H-M/01 nói, không có khóa, không có bảng tên, không có khe quét. Nửa bên phải lạnh như xác kim loại chết. Nửa bên trái ấm hơn một chút, như đã từng có người áp trán vào rất lâu. Hứa Mạn đặt bàn tay còn lành lên đó. Bảng phụ không hiện chữ. Nhưng vòng sáng dưới chân Tần Mặc bỗng co lại, rồi phồng ra, ba vết nứt sáng lên màu xám bạc.
Một giọng máy vang lên từ trong cửa, rất thấp, không giống giọng hệ thống ở các tầng trên: “Khai báo chủ ý.”
Đội viên trẻ nhìn Hứa Mạn, môi trắng bệch. Đội trưởng không nói. H-M/01 lùi nửa bước theo bản năng, rồi lập tức đứng lại khi điểm vàng của Nhánh Tốc lóe lên ở sau gót cô ta. Hứa Mạn hít vào chậm. “Tôi đến để tìm người còn sống,” cô nói. “Không giao nguyên thể cho đội săn. Không giao Tần Mặc cho hệ thống. Không dùng H-M/01 làm chìa khóa cũ. Nếu phải mở cửa, mở bằng điều kiện bảo toàn người chậm nhất.”
Cửa im lặng. Sau đó giọng máy chuyển sang Tần Mặc. “Đối tượng T-M, khai báo chủ ý.”
Tần Mặc khẽ nâng mắt. Trong bóng tối, mặt anh trắng hơn thường lệ, đường xương xám dưới da như tro nóng chưa tắt. “Tôi đến để lấy lại thứ bị lấy khỏi tôi.” Anh dừng một nhịp. “Nhưng không kéo người khác trả thay. Không nghe lệnh đội săn. Không nghe lệnh ký ức nếu ký ức đó bắt tôi giết người vô tội.”
Vòng sáng dưới chân anh rạn thêm, không vỡ tung, chỉ bong ra một mảnh nhỏ như vỏ khóa bị cạy khỏi ổ. Cửa vẫn chưa mở. Dòng chữ đỏ hiện lên trên mặt kim loại: YÊU CẦU TÂM NHỊP CHẬM NHẤT XÁC NHẬN.
“Không.” Lưu Triết lập tức kéo giường lùi lại nửa tấc. “Anh ta không còn sức để bị thứ này kiểm tra.”
Hứa Mạn cũng thấy máu trên môi người bị thương đã nhạt đi. Cô nhìn cửa, từng chữ nhả ra rất chậm: “Xác nhận không đồng nghĩa với trích xuất. Chỉ đọc nhịp hiện tại. Không lấy máu, không lấy mô, không kéo ký ức. Dùng nhịp tim yếu nhất làm giới hạn mở cửa. Nếu nhịp rối, cửa đóng. Nếu nhịp mất, toàn tuyến dừng.”
Một vệt máu mảnh bò lên mép cửa, viết lệch một câu nhỏ: ĐỪNG CƯỚP TIM CỦA NGƯỜI CHẬM NHẤT.
Hứa Mạn nhắm mắt một giây. “Tôi nghe thấy rồi.”
Phía sau, tiếng kim loại bị cắt vang lên. Đội săn đã tới cửa ngoài. Một mệnh lệnh khuếch đại xuyên qua hành lang tối: “H-M/01, trở về tuyến thật. Kích hoạt quyền dẫn đường.” Cơ thể H-M/01 cứng đờ. Mắt cô ta mất tiêu cự trong chớp mắt, chân phải vô thức bước lên phía trước.
Tần Mặc xoay người, nhưng vòng sáng siết lại khiến anh khựng nửa nhịp. Đội trưởng giơ súng lên rồi hạ xuống ngay, vì bắn H-M/01 lúc này có thể khóa luôn đường thật. Hứa Mạn không lao tới. Cô chỉ nhìn H-M/01, nói bằng giọng bình tĩnh nhất mà cổ họng đau rát cho phép: “Cô không cần dẫn đường. Cô chỉ cần đứng lại.”
Bàn chân H-M/01 dừng ngay trên vạch bụi. Các khớp ngón tay cô ta phát ra tiếng răng rắc rất nhỏ, như có hai mệnh lệnh đang xé nhau trong cùng một thân thể. Điểm vàng của Nhánh Tốc lóe sáng bên cạnh cô ta, nhanh đến mức giống một đứa trẻ chạy vòng quanh người lớn đang mộng du. H-M/01 run lên, rồi tự bẻ cổ tay mình sang một góc lệch để cắt tiếp điểm dưới da. Máu nhạt màu chảy xuống, không đỏ hẳn, không trong hẳn.
“Tôi,” cô ta nói từng chữ, “không đi trước.”
Cửa Nhánh Tâm mở ra.
Không có ánh sáng tràn ra, chỉ có một luồng hơi ấm rất mỏng quét qua mặt mọi người. Bên trong là một gian tròn thấp, bốn vách phủ kính đen, ở giữa đặt một vòng ghế cố định đã mục dây khóa. Trên mỗi mặt kính, những đường nhịp tim cũ hiện rồi tắt, chồng lên nhau như tiếng người nói bị nén thành hình. Lưu Triết lập tức đẩy giường vào góc an toàn nhất. Đội trưởng đứng chắn cửa. Đội viên trẻ đặt balô chứa hộp chì xuống cạnh chân mình, nhưng hộp chì bỗng lạnh đến mức hơi trắng bốc qua vải.
Tần Mặc vừa bước vào, toàn bộ kính đen đồng loạt sáng lên một vệt mảnh. Không phải điểm đỏ. Không phải điểm vàng. Là một đường xanh xám rất yếu, giống màu mắt người trước khi hoàn toàn biến thành xác sống. Giọng máy trong Nhánh Tâm vang lên, lần này mang theo tạp âm như tiếng băng ghi âm cũ: “Đối tượng T-M trở về vùng ghi nhớ. Khóa cha mẹ: mở một phần trăm.”
Hứa Mạn quay phắt sang Tần Mặc. Sắc mặt anh không thay đổi nhiều, nhưng cô thấy đồng tử anh co lại, thấy những đường xương xám dưới da chậm rãi nổi lên như bị một bàn tay vô hình kéo thức dậy. Trên mặt kính trước họ, bóng hai người mặc áo bảo hộ hiện ra rất mờ. Một người đàn ông cúi đầu che thứ gì đó trong ngực. Một người phụ nữ quay lại, giọng nghẹn nhưng rõ đến đáng sợ.
“Mặc,” bà nói, “nếu con nghe được đoạn này, đừng tin người mang mặt mẹ.”
