Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 46: Mẫu máu không thể tồn tại

Chương 46: Mẫu máu không thể tồn tại.

Tiếng rè của máy ghi âm kéo dài hơn một hơi thở. Trong phòng quan sát phủ bụi, không ai nhúc nhích. Ngoài lớp cửa buồng cân bằng áp, tiếng cắt kim loại rít từng vòng, chậm nhưng chắc, như một hàm răng đang kiên nhẫn ăn vào xương. Đội trưởng lập tức ra hiệu cho đội viên trẻ kéo tủ sắt chặn lối, đội viên già đặt người bị thương xuống sát góc tường, còn Lưu Triết quỳ bên bảng điều khiển cũ, tay run đến mức không cắm nổi đầu nối nguồn. Chỉ có Tần Mặc không nhìn cửa. Anh nhìn chiếc máy ghi âm, nhìn cái loa đầy mốc, như nhìn một vết sẹo vừa bị người ta dùng dao mở ra.

Giọng phụ nữ trong băng từ lại vang lên, khàn hơn lần đầu. “Tần Mặc, nếu con còn nghe được tên mình, đừng trả lời tiếng gọi S-17.” Một chữ con rơi xuống căn phòng, rất nhẹ, nhưng Hứa Mạn thấy vai Tần Mặc giật mạnh. Đó không phải cơn co do thuốc ức chế. Đó là phản ứng của phần ký ức nào đó vẫn biết đau. Anh hé môi, cổ họng phát ra tiếng thở rách, nhưng không thành lời. Hứa Mạn muốn bước tới, rồi kịp dừng lại. Cô không biết giọng này là mẹ anh, người nuôi anh, hay một nhà nghiên cứu từng phản bội phòng thí nghiệm. Cô chỉ biết thương hại lúc này cũng có thể biến thành một sợi dây trói.

Băng từ tiếp tục chạy. “Lệnh thứ nhất là gọi số hiệu. Lệnh thứ hai buộc bảo vệ nguồn H-M quay về tuyến thu hồi. Lệnh thứ ba…” Máy ghi âm kẹt cứng một nhịp. Ngoài cửa, tiếng cắt kim loại bỗng nhanh hơn. Đội trưởng áp tai vào khe cửa, mặt tối xuống. “Chúng muốn bật loa nội bộ trước khi mở được khóa.” Đội viên trẻ lập tức xoay súng về phía chiếc loa trên trần. Hứa Mạn giữ cổ tay cậu ta lại. “Đừng bắn trong phòng kín. Mảnh vỡ chạm hộp điện, cửa sau cũng chết.” Cậu nghiến răng, nhưng vẫn hạ nòng súng xuống.

Lưu Triết lục dưới bảng điều khiển. “Loa nội bộ không đi chung đường với máy ghi âm. Hệ thống mới nối thẳng từ khu săn. Muốn cắt phải rút cầu chì chính, nhưng bảng này dùng quyền cũ.” Ông ta nhìn vệt đỏ đang bò quanh cổ tay Hứa Mạn. “Cô đừng chạm vào. Vòng H-M đã bị đánh dấu rồi.” Hứa Mạn cụp mắt. Dưới lớp găng rách, da thịt quanh ký hiệu nóng như có sợi dây nung đỏ luồn trong mạch máu. Cô đáp: “Nó đã nhận ra tôi từ lâu rồi.” Rồi cô đưa thẻ kim loại đội săn vào khe đọc.

Đèn vàng nhấp nháy. Màn hình phủ bụi sáng lên: QUYỀN ĐỘI SĂN KHÔNG ĐỦ. CHỮ KÝ CŨ ĐANG DUY TRÌ. THỜI GIAN TRÚ ẨN CÒN 62 GIÂY. Hứa Mạn cắn răng. “Không cần mở thêm cửa. Chỉ cần tắt loa.” Lưu Triết nhìn đống dây bọc vải cũ, rồi nói nhanh: “Không tắt được, nhưng có thể chuyển loa sang kênh quan sát cũ. Nếu băng ghi âm đè lên lệnh thứ ba vài giây, anh ta sẽ không bị kéo đi hoàn toàn.” Đội trưởng hỏi: “Vài giây đủ để làm gì?” Lưu Triết không dám nhìn Tần Mặc. “Đủ để chúng ta còn sống.”

Tần Mặc không nổi giận. Anh vẫn nhìn máy ghi âm. Thuốc ức chế đã lan qua khuỷu tay, làm các ngón tay anh co lại nhưng không khép hẳn. Hứa Mạn đứng chếch trước mặt anh, không chắn đường, không vươn tay, chỉ để anh có thể nhìn thấy cô nếu mắt anh rời khỏi chiếc loa. “Tần Mặc, chúng ta cần thêm vài giây. Anh không cần làm gì cả. Chỉ cần ở đây.” Anh chậm rãi quay mắt sang cô. Trong đồng tử đục xám có một vệt run rất nhỏ. Một lúc sau, anh khàn khàn đáp: “Ở.”

Loa nội bộ trên trần đột ngột bật lên, lạnh và phẳng như dao đặt trên đá. “S-17. Lệnh thứ ba chuẩn bị xác nhận.” Toàn thân Tần Mặc cứng lại. Hứa Mạn nghe tiếng xương ngón tay anh nghiến khẽ. Máy ghi âm cũ cũng tăng âm, như người để lại nó đã đo đúng khoảnh khắc này. Giọng phụ nữ khàn khàn đè lên tiếng hệ thống. “Đừng nhìn dấu trên tay người đứng trước mặt con. Đừng nhìn máu. Nhìn tên.” Ngay sau đó, loa nội bộ phát nốt câu lệnh: “S-17, xóa định danh mềm. Quay đầu. Ưu tiên thu hồi nguồn H-M.”

Tần Mặc quay đầu thật. Chậm, nặng, không giống một người muốn tấn công mà giống một cơ thể bị móc kéo từ bên trong. Ánh mắt anh trượt qua Hứa Mạn, dừng ở cổ tay đang rướm máu của cô. Đội viên trẻ nâng súng lên theo bản năng, nhưng đội trưởng đập mạnh vào nòng súng. Hứa Mạn cảm thấy cổ họng mình đau rát. Cô gọi: “Tần Mặc.” Anh không dừng. Cô gọi lại, chậm hơn, không van xin, không ra lệnh. “Tần Mặc, nhìn tôi. Tôi không phải nguồn thu hồi. Tôi là Hứa Mạn.”

Ba chữ Hứa Mạn khiến Tần Mặc khựng lại nửa nhịp. Không đủ để phá lệnh, nhưng đủ để tạo khe hở. Lưu Triết dùng cả hai tay kéo phăng một cầu chì đen khỏi ổ. Tia lửa xanh trắng bắn ra, ông ta rú lên vì bỏng, nhưng giọng hệ thống lập tức méo đi: “S-17… thu hồi… H-M…” Máy ghi âm vẫn chạy, bền bỉ đến kỳ lạ. “Nếu con nghe được cô ấy gọi tên mình, nghĩa là mẫu máu không thể tồn tại đã thật sự sống sót. Đừng để họ đem nó về kho chính. Đừng để họ chứng minh con chỉ là một kết quả thí nghiệm.”

Câu đó làm Lưu Triết đông cứng. Hứa Mạn hỏi: “Ông biết gì?” Ông ta nhìn màn hình cũ, rồi gạt lớp bụi trên mặt bàn. Bên dưới ba vết gõ có một khe mỏng được che bằng tấm kim loại gần như cùng màu với gỗ mục. “Trong hồ sơ nội bộ từng có một dòng bị xóa. S-17 không phải mẫu thất bại, cũng không phải zombie cấp cao bình thường. Máu của anh ta… không đúng quy luật.” Ông ta cạy khe mỏng. Tấm che bật ra, để lộ một hộp lạnh mini đã tắt nguồn từ lâu.

Bên trong không có vũ khí, chỉ có một ống thủy tinh chân không được kẹp trong khung chì, dịch trong ống đã sẫm thành màu đỏ đen. Trên nhãn bạc mờ có hai hàng chữ: S-17/H-M ĐỐI CHIẾU LẦN 01. Bên dưới, bằng nét bút tay, ai đó viết thêm: MẪU MÁU KHÔNG THỂ TỒN TẠI. Hứa Mạn cảm giác căn phòng lạnh thêm một tầng. “Vì sao không thể?” Lưu Triết nhìn ống máu như nhìn một lời nguyền. “Nếu là người sống, lượng độc tố trong đây đủ làm tim ngừng sau vài phút. Nếu là zombie, máu không nên còn phản ứng miễn dịch. Nếu là người đã tiêm vaccine phổ biến, virus phải bị giảm độc hoặc bị đẩy lùi. Nhưng mẫu này có cả ba thứ, lại còn có phản ứng tự sửa chữa giống như cơ thể đang học cách sống cùng cái chết.”

Hứa Mạn nhìn Tần Mặc. Anh cũng đang nhìn ống máu, nhưng trong mắt không có sự tò mò của người thấy chứng cứ về mình. Chỉ có một khoảng trống rất sâu, như ký ức bị chôn bằng bê tông nay bị cạy lên cùng bụi và máu khô. Máy ghi âm vang tiếp, yếu dần. “Đừng tin báo cáo tử vong. Đừng tin kết luận tiêu hủy. S-17 có thể quay lại làm người, nhưng chỉ khi nó không bị biến thành chìa khóa cho người khác mở địa ngục. Người mang H-M sau này, nếu cô nghe thấy đoạn này… đừng giao máu của cô cho đội săn.”

Cổ tay Hứa Mạn đau nhói. Một giọt máu rỉ qua lớp găng rách, nhỏ xuống mép bảng điều khiển cũ. Màn hình vốn đang nhiễu bỗng sáng mạnh hơn, như con thú ngửi thấy mùi quen. Dòng chữ chạy qua rất nhanh: MẪU ĐỐI CHIẾU H-M PHÁT HIỆN. KÍCH HOẠT ĐỌC NGUỒN. Hứa Mạn rụt tay lại, nhưng đã muộn. Lưu Triết biến sắc. “Không thể. Hệ thống cũ không có quyền lấy mẫu sống nữa.” Đội trưởng nhìn cánh cửa. Một đường cắt đã gần khép vòng, ánh đỏ của đội săn lọt qua khe kim loại như con mắt thứ hai. “Dừng nó lại được không?”

Lưu Triết đập tay lên bàn phím cũ. “Không có quyền! Nó đang so mẫu bằng giao thức H-M/01.” Hứa Mạn nghe rõ tiếng tim mình trong tai. Không phải vì sợ kim loại ngoài cửa, mà vì những chữ H-M/01 đã bám theo cô từ thẻ định danh, từ vòng sáng dưới chân, từ tất cả những lần đội săn gọi cô là nguồn. Cô nhìn Tần Mặc. “Tần Mặc, chúng ta phải đi.” Anh bước tới, dùng vai húc mạnh vào giá sắt cạnh tường. Giá sắt đổ xuống trước cửa, chặn thêm một lớp. Không phải sức mạnh bộc phát vô nghĩa; anh chọn đúng điểm gãy rỉ sét, dùng thân mình thay cho con dao hợp kim đã mất bên ngoài buồng cân bằng áp.

Hứa Mạn với tay lấy hộp chì chứa ống máu. Lưu Triết hoảng hốt chặn lại. “Cô mang nó theo, đội săn sẽ càng đuổi.” Hứa Mạn nhìn ông ta. “Không mang, chúng sẽ lấy.” Ông ta nghẹn lại, rồi cởi lớp túi chống nhiễm còn sạch trong hộp cứu thương, bọc hộp chì lại và nhét vào balô đội viên trẻ. “Không mở. Không để gần vết thương hở. Và tuyệt đối đừng để máu cô chạm vào nó nữa.” Đội viên già đã cõng người bị thương lên. Đội trưởng kéo tủ sắt ép sát giá chắn, gằn giọng: “Cửa sau, từng người một.”

Máy ghi âm dừng ở tiếng tạch tạch khô khốc. Nhưng màn hình thì chưa tắt. Khi Hứa Mạn bước vào lối hẹp sau phòng quan sát, một dòng kết quả hiện ra, rõ hơn mọi thông báo trước đó. Lưu Triết nhìn thấy đầu tiên, mặt trắng bệch. “Cô Hứa…” Hứa Mạn dừng chân. Trên màn hình, dưới hàng chữ MẪU MÁU KHÔNG THỂ TỒN TẠI, hệ thống cũ chậm rãi in ra kết luận đối chiếu: H-M/01 KHÔNG PHẢI MẪU ĐÃ CHẾT. NGUỒN SỐNG ĐÃ TRỞ LẠI. Phía sau, mảng khóa cuối cùng bị đội săn cắt rơi xuống nền. Loa nội bộ bật lại bằng giọng đội săn ở ngay ngoài cửa: “Xác nhận nguồn H-M/01 sống. Ưu tiên bắt sống. S-17, nếu còn phản ứng, lập tức quay về bảo vệ mẫu gốc.”