Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 36: S-99 trong xác sống

Chương 36: S-99 trong xác sống

Ống bảo trì đóng lại sau lưng họ bằng một tiếng khấc lạnh. Trong không gian hẹp bị ép giữa hai lớp thép, âm thanh ấy vang lên như nắp quan tài vừa sập xuống. Hứa Mạn chống một tay lên nền ống, tay còn lại ôm chặt cổ tay bị đóng vòng xám, hơi thở vỡ thành từng nhịp ngắn. Cơn đau không còn chỉ ở da thịt. Nó bò dưới xương, kéo dọc theo mạch máu, rồi đập vào sau gáy mỗi khi cô cố ngẩng đầu. Bên ngoài vách mỏng, trạm chuyển tải vẫn vận hành đều, như thể mọi lựa chọn vừa rồi chỉ là một thao tác được ghi vào hồ sơ.

Đội trưởng lấy lại nhịp trước tiên. Anh ép tay lên miệng vết thương ở vai S-17, nhưng vừa chạm vào, S-17 đã rít lên, móng cào một đường dài trên thành ống. Đội viên trẻ giật súng theo bản năng. Hứa Mạn lập tức gõ hai nhịp lên nền kim loại. Một nhịp. Ngừng. Một nhịp ngắn. S-17 quay phắt về phía cô, mắt đục rung lên, hàm răng va vào nhau, nhưng nó không lao tới. Nó cúi thấp hơn, như đang dùng phần tỉnh táo mỏng manh để ghì cổ mình khỏi mùi máu sống trong đường ống.

“Đừng chĩa súng vào nó.” Hứa Mạn nói, giọng khàn đến mức chính cô cũng lạ tai. “Nó vừa kéo chúng ta ra khỏi đó.”

“Nó cũng có thể kéo cổ cô ra khỏi thân nếu mất kiểm soát.” Đội viên trẻ đáp, nhưng nòng súng vẫn hạ xuống nửa tấc. Mặt cậu trắng bệch. Cậu sợ hệ thống, sợ người bị thương đang co giật phía sau, và sợ cả việc vừa nhìn thấy một xác sống tự cắn bàn tay mình để cứu người.

Đội viên già đặt người bị thương nằm nghiêng giữa hai thanh gia cố, xé vải áo bảo hộ chèn vào miệng anh ta. Cơn co giật làm vai người bị thương đập từng nhịp xuống nền ống. Lưu Triết bị đội trưởng kéo ngồi xuống đối diện, cổ áo xộc xệch, mắt vẫn dán vào cổ tay Hứa Mạn. Không phải ánh mắt lo lắng. Đó là ánh mắt của một nhà nghiên cứu nhìn thấy biến số mình từng sợ nhất bỗng mở mắt trước mặt.

“Ông nói đi.” Đội trưởng đặt lưỡi dao còn lại ngang đầu gối. “Điều kiện thứ nhất là gì?”

Lưu Triết nuốt khan. “Tôi không biết toàn bộ chuỗi điều kiện.”

Hứa Mạn bật cười một tiếng rất nhỏ, đau đến mức gần như ho. “Câu đó ông dùng nhiều lần rồi.”

“Vì nó là thật.” Lưu Triết siết hai bàn tay. “Dự án hồi quy không do một nhóm giữ. Tôi phụ trách nhánh dẫn và mẫu, không phụ trách lõi xác minh. Nhưng tôi biết một điều: hệ thống không xem cô là người bị nhiễm thông thường. Nó xem cô là một vật dẫn có quyền tự quyết. Khi cô tự nguyện để mẫu thu hồi làm ô nhiễm dấu dẫn, nó ghi nhận cô không bị ép buộc. Điều kiện thứ nhất có thể không phải ‘rời phân loại người’. Nó là sự chấp nhận.”

Hứa Mạn nhìn vòng xám quanh cổ tay. Đường đỏ cũ vẫn còn đó, nhưng màu xám lạnh quấn quanh mép đỏ như sương muối bám trên vết thương. Khi S-17 ấn bàn tay rách của nó lên da cô, cô chỉ muốn phá quy trình thu hồi. Cô không ký tên vào bất kỳ thứ gì. Nhưng hệ thống lại coi lựa chọn ấy như một lời đồng ý.

“Chấp nhận cái gì?” cô hỏi.

Lưu Triết chưa kịp đáp thì S-17 run lên. Cơn run bắt đầu từ bàn tay tự cắn rách, lan qua cổ tay, vai, rồi lên nửa mặt bị chất dẫn lưu bắn vào. Dưới lớp da xám ở má, những đường gân tối nhô lên như rễ cây. Nó cúi gập người, trán đập xuống nền ống một cái nặng. Đội trưởng muốn giữ nó lại, nhưng Hứa Mạn đã đặt tay lên nền giữa hai người và gõ nhịp cũ.

S-17 dừng lại. Cơ thể nó vẫn giật từng đợt, nhưng đầu nghiêng về phía âm thanh. Hứa Mạn thấy trong miệng nó có máu đen. Không chỉ từ vết cắn ở tay. Có thứ gì đang đẩy máu lên từ trong ngực nó, đặc hơn, sẫm hơn, mang một mùi thuốc lạnh rất quen. Mùi đã từng bám trong ống S-99, trong phòng lưu mẫu, trong những lời Lưu Triết luôn cố nuốt xuống nửa chừng.

“S-99.” Hứa Mạn chậm rãi nói. “Nó ở trong người S-17, đúng không?”

Lưu Triết cứng người. Chỉ một khoảnh khắc đó đã đủ. Đội trưởng quay sang ông, ánh mắt tối hẳn. Đội viên trẻ buột miệng chửi nhỏ. Người bị thương vừa qua một đợt co giật, nằm thở dốc, nhưng cả tiếng thở đó cũng như bị câu hỏi của Hứa Mạn đè xuống.

“Tôi hỏi lại.” Hứa Mạn nói. “Ống S-99 không chỉ là một ống thuốc. Nó đã được đưa vào xác sống. S-17 là vật chứa, hay là kết quả?”

Lưu Triết nhắm mắt. Khi mở ra, ông không nhìn cổ tay cô nữa mà nhìn S-17. “Ban đầu S-99 được thiết kế để tái khởi động vùng thần kinh đã chết trong thời gian rất ngắn. Người sống tiêm vào gần như không chịu nổi. Cơ thể phản ứng như tự đốt từ trong máu, chín mươi chín phần trăm chết ngay trong giai đoạn kích hoạt. Nhưng xác sống thì khác. Chúng đã chết một phần, độc tố cũ đã khóa rất nhiều phản ứng tự vệ. Nếu trước đó mô của chúng từng tiếp xúc với vaccine phổ biến hoặc mô người đã tiêm vaccine, S-99 có thể bám vào phần còn lại của hệ thần kinh như một cái móc.”

“Ông dùng xác sống để nuôi thuốc.” Đội trưởng nói.

“Không phải nuôi.” Lưu Triết phản bác theo bản năng, rồi tự dừng lại. “Là ổn định. S-99 không ổn định trong ống quá lâu. Nó cần môi trường chết nhưng chưa phân rã hoàn toàn, cần bản năng tấn công còn hoạt động, cần độc tố cũ làm lớp đệm. Trong người thường, nó giết vật chủ. Trong xác sống, nó học cách tồn tại.”

Hứa Mạn nhìn S-17. Nó đang quỳ nửa người trên nền, bàn tay rách bấu vào cạnh ống, vai run lên theo từng nhịp co rút. Một xác sống biết nghe nhịp gõ. Một mẫu thu hồi biết tự cắn mình thay vì cắn cô. Không phải phép màu. Là một thứ bị cấy, bị nuôi, bị ép sống giữa bản năng ăn thịt và mảnh trí óc chưa kịp tắt.

“Vậy tại sao hệ thống cần tôi?” cô hỏi. “Nếu S-99 ở trong nó, tại sao tôi lại là điều kiện xác minh?”

Lưu Triết im lặng lâu hơn lần trước. Cuối cùng ông nói: “Vì S-99 chỉ là chìa khóa. Dấu dẫn mới là cửa. Xác sống giữ được phản ứng, nhưng không thể xác nhận danh tính trở về. Người sống có danh tính, nhưng không chịu nổi S-99. Một vật dẫn trùng dữ liệu với người đã chết, lại có dấu dẫn còn hoạt động… là trường hợp duy nhất hệ thống coi là có thể nối hai thứ đó lại.”

“Nối tôi với nó?” Hứa Mạn hỏi.

“Nối cô với dữ liệu cũ.” Lưu Triết đáp rất khẽ. “Còn S-17 là môi trường S-99 đã hoạt hóa.”

Ống bảo trì rung nhẹ. Không phải rung do máy cũ. Là tiếng khóa từ phía sau lần lượt đóng lại. Trên vách kim loại, những đường sáng mảnh hiện lên, chạy dọc như mạch máu. Loa phụ không phát giọng nói nữa, nhưng các ký tự đỏ bắt đầu trượt qua lớp sơn bong tróc: DẤU DẪN Ô NHIỄM ĐÃ ỔN ĐỊNH. TÌM THẤY MÔI TRƯỜNG S-99 HOẠT HÓA. GHÉP CẶP XÁC MINH: CHƯA HOÀN TẤT.

Đội viên trẻ lùi nửa bước, lưng đập vào thành ống. “Ghép cặp là sao?”

S-17 trả lời bằng một tiếng gầm méo mó vì đau, như có thứ gì trong lồng ngực nó đang bị kéo về phía cổ tay Hứa Mạn. Vòng xám trên tay cô nóng lên đột ngột. Hứa Mạn khuỵu xuống, mắt tối sầm. Trong một nháy mắt, cô không còn nhìn thấy ống bảo trì. Cô thấy lồng kính. Thấy xác chết mang tên mình cúi đầu sau lớp sương trắng. Thấy một bàn tay khô đặt lên mặt kính, gõ ba nhịp rất nhẹ. Không phải nhịp của cô. Không phải nhịp của S-17. Một nhịp dài, hai nhịp ngắn, như mật mã được gửi từ nơi không nên còn người trả lời.

Cô tỉnh lại khi đội trưởng đỡ lấy vai mình. “Hứa Mạn!”

“Có người gõ.” Cô thở dốc. “Trong lồng. Không phải vừa rồi. Bây giờ.”

Không ai hỏi cô có chắc không. Sau những gì đã xảy ra, chắc hay không chắc đều không còn là ranh giới an toàn. Đội trưởng quay sang Lưu Triết. “Có đường nào ra khỏi ống này trước khi nó ghép cặp hai người không?”

Lưu Triết nhìn dãy ký tự đang chạy trên vách. “Có một cửa kiểm tra áp suất ở cuối ống, nối sang đường thải lạnh phụ. Nhưng cửa đó chỉ mở khi hệ thống cần xả mẫu ô nhiễm. Nếu tự mở bằng tay, phải có người giữ van cơ ít nhất mười giây, và trong mười giây đó hệ thống sẽ biết vị trí chính xác.”

“Tôi giữ.” Đội trưởng nói ngay.

“Không.” Hứa Mạn nắm lấy tay áo anh. Lực của cô yếu, nhưng giọng lại tỉnh. “Nó đang tìm tôi và S-17. Anh giữ van chỉ biến mình thành vật cản.”

S-17 bỗng ngẩng đầu. Nó nhìn về cuối ống, nơi bóng tối dày hơn, rồi nhìn cổ tay Hứa Mạn. Hàm nó há ra, nước bọt lẫn máu rơi xuống nền. Cơn đói đã trở lại rõ ràng. Nhưng bên dưới cơn đói ấy, Hứa Mạn thấy một thứ khác: nó cũng nghe thấy tiếng gõ kia. Tiếng gọi từ lồng kính, từ dữ liệu cũ, từ cái tên Hứa Mạn đã chết nào đó đang muốn kéo cả hai quay lại.

“Không được để nó nghe lâu.” Lưu Triết nói gấp. “S-99 trong cơ thể nó sẽ phản hồi với dấu dẫn của cô. Nếu phản hồi hoàn chỉnh, hệ thống không cần bắt cô về khoang hồi quy nữa. Nó có thể mở khoang qua chính S-17.”

Câu cuối làm tất cả im đi. Hứa Mạn chậm rãi nhìn S-17. Lần đầu tiên, cô hiểu vì sao hệ thống không chỉ muốn thu hồi cô, không chỉ muốn cách ly nó. Một người đang rời phân loại người. Một xác sống mang S-99 đã hoạt hóa. Cả hai đứng cạnh nhau không phải là hai tai nạn. Là một cánh cửa di động.

Từ cuối ống, tiếng khóa thứ ba bật mở. Không khí lạnh tràn tới, kéo theo mùi sát trùng và mùi xác chết ngâm lâu trong dung dịch bảo quản. Trên vách, dòng chữ mới hiện ra chậm hơn, rõ hơn, như hệ thống không còn cần che giấu.

MÔI TRƯỜNG S-99: S-17. DẤU DẪN TƯƠNG THÍCH: HỨA MẠN. BẮT ĐẦU ĐIỀU KIỆN XÁC MINH THỨ HAI.

S-17 đột ngột quay lại nhìn Hứa Mạn. Cổ nó nghiêng xuống, bàn tay rách run rẩy nhấc lên, không biết muốn đẩy cô ra hay kéo cô lại. Rồi từ loa phụ, tiếng gõ ba nhịp vang lên lần nữa, lần này không còn ở xa. Nó vang ngay trong thành ống, dưới da cổ tay Hứa Mạn, và trong lồng ngực đã chết của S-17.

Một nhịp dài. Hai nhịp ngắn. Gọi cửa.