Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi
Chương 16: Cơn co giật của xác sống
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 16: Cơn co giật của xác sống
Cổng kỹ thuật không mở thêm nữa. Khe cửa chỉ vừa đủ cho một người nghiêng vai lách qua, nhưng hệ thống đã khóa nó ngay giữa chừng, để luồng gió lạnh từ bên ngoài cắt ngang đường bảo trì như một lưỡi dao mỏng. Trên màn hình cổ tay đội trưởng, dòng cảnh báo xanh lạnh tự động nhân bản thành ba dòng nhỏ hơn: QUY TRÌNH CÁCH LY NGƯỜI MANG THUỐC. KHÓA TUYẾN RÚT. CHỜ XÁC NHẬN KHO GỐC. Những chữ ấy không phát ra âm thanh, vậy mà Hứa Mạn vẫn nghe chúng đập vào thái dương mình, xen lẫn tiếng thở khò khè của Lưu Triết trên cáng và tiếng bọt đông kết đang sủi đen sau lưng.
Đội trưởng xoay người, một tay chặn trước Hứa Mạn, tay kia ra hiệu giữ cáng lùi khỏi khe cửa. “Không ai bước ra trước khi khóa cách ly được gỡ.” Giọng anh ta vẫn đều, nhưng khiên đã nghiêng một góc rất nhỏ về phía cô. Không phải nhắm vào cô, cũng không hoàn toàn bảo vệ cô. Đó là tư thế của người chưa biết mục tiêu thật sự đang đứng ở đâu.
Lưu Triết cố ngẩng đầu. Môi anh ta tím tái, nhưng ánh mắt tỉnh hơn vài phút trước. “Đừng để hệ thống gửi yêu cầu về kho gốc,” anh ta nói, từng chữ như kéo qua cổ họng rách. “Kho gốc không còn là kho của người sống.” Đội trưởng nhìn anh ta. “Anh nói rõ.” Lưu Triết nuốt khan. “Tôi không biết MẠN-07 là gì. Tôi chỉ biết mã có chữ Mạn không nằm trong danh mục thu hồi. Nếu khóa tuyến gửi xác nhận xuống dưới, nguồn kia sẽ dùng chính cổng này để đối chiếu cô ấy.”
Hứa Mạn nhìn bàn tay mình. Máu dưới lớp gạc đã sậm lại, nhưng phần rìa vẫn ẩm. Vị đắng trong miệng càng lúc càng rõ. Cô từng nghĩ đó chỉ là thuốc ổn định sau khi bị kéo khỏi khu kính phụ. Bây giờ dòng chữ MẠN-07 nói rằng cơ thể cô có thể đã được đánh dấu từ trước, được bọc trong da thịt dân sự để chính cô cũng không nhận ra.
Phía sau họ, cánh tay giả bị hai kẹp điện từ ghì xuống đột ngột co giật. Các khớp ngón co vào rồi bung ra cùng một nhịp, da trắng ở cổ tay phồng lên như có mạch máu đang bơm ngược. Một đội viên nâng súng phun bọt, nhưng Hứa Mạn đã nghe thấy âm thanh khác: từ đoạn dốc phía sau, rất nhiều tiếng móng tay cào nền cùng lúc vang lên, rời rạc, yếu ớt, rồi bỗng đồng loạt dừng lại.
Đèn trong đường bảo trì chớp tắt. Những thi thể H-0 mà đội thu hồi đã đánh ngã không đứng dậy ngay. Chúng nằm nguyên ở đó, nhưng vai, cổ và đầu gối giật từng cơn như có sợi dây vô hình kéo qua tủy sống. Một cái xác đập trán xuống nền, một cái khác bẻ cổ ngược ra sau, miệng há to nhưng không gầm. Lưu Triết nhìn cảnh đó, con ngươi co lại. “Cơn co giật xác sống… nó đang quét thuốc qua mô chết.”
“Bịt mũi lọc.” Đội trưởng quát khẽ. Ba mặt nạ dự phòng được ném ra, nhưng Hứa Mạn không đưa tay nhận ngay. Cô đang nhìn cách bầy H-0 co giật. Chúng không bò về phía máu rơi, cũng không hướng về cửa thoát nạn nơi Thẩm Lâm đang bị kẹt. Tất cả các cơn giật đều lệch nửa thân về phía cô rồi dừng lại, như lệnh gọi vừa chạm vào một bức tường vô hình. Thuốc trong máu cô không kéo chúng tới. Nó khiến lệnh kéo chúng bị nghẹn.
“Cổng còn bao lâu trước khi gửi mẫu?” cô hỏi. Đội trưởng liếc màn hình. “Một trăm hai mươi giây. Cắt mạng là vô dụng, nó sẽ chuyển sang kênh dưới sâu.” Nếu để hệ thống gửi mẫu, nguồn dưới sâu sẽ biết chính xác thành phần trong máu cô. Nếu phá cổng bằng lực, khe cửa có thể đóng sập lên cáng. Nếu lùi lại, bầy H-0 sẽ biến từ những cơ thể nghẹn lệnh thành một bức tường biết bò.
“Không cho nó mẫu hoàn chỉnh,” cô nói. “Vừa rồi cánh tay giả bị kéo lệch vì vị thuốc trộn với máu cũ. Hệ thống cổng đang giữ cảnh báo máu tươi, nhưng nó chưa có đối chiếu môi trường. Nếu quanh cảm biến đầy tín hiệu ức chế rời rạc, nó sẽ không biết nên gửi mẫu nào xuống kho gốc.” Đội trưởng nhìn cô rất lâu. “Cô đang nói dùng chính cô làm nhiễu.” “Không dùng máu tươi.” Cô đáp ngay. “Dùng băng đã thấm thuốc. Dùng mùi, không dùng đường.”
Lưu Triết bật ho dữ dội, rồi cố chỉ vào túi bên trái cáng. “Hộp khóa mùi… dành cho mẫu nhiễm H-0 chưa đóng niêm.” Đội viên lấy ra một hộp kim loại nhỏ, bên trong có ba ống thủy tinh và một tấm sợi bạc. “Sợi bạc hút hơi thuốc nhanh hơn hút máu,” Lưu Triết nói. “Đặt quanh cảm biến cổng. Nhưng đừng để máu cô ấy chạm trực tiếp vào đó. Chạm trực tiếp là thành đường dẫn.”
Hứa Mạn tháo lớp băng ngoài ở ngón tay bằng kẹp, giữ phần khô và bỏ phần còn ẩm vào túi hủy mẫu. Đau buốt chạy dọc cánh tay, khiến mắt cô tối lại trong một khoảnh khắc. Cô cắn vào mặt trong má, kéo ý thức trở về, rồi nhỏ thuốc đông kết mùi lên phần gạc khô đã chuyển nâu. Đội trưởng không cản nữa. Anh ta tự tay dựng khiên chắn giữa cô và bầy H-0 đang co giật, đồng thời ra lệnh kẹp sợi bạc thành vòng cung quanh bảng cảm biến cổng.
Ngay khi tấm sợi bạc chạm mép kim loại, cổng kỹ thuật rít lên. Dòng cảnh báo xanh lạnh nhòe đi, đổi thành những ô vuông trắng như tuyết nhiễu. Nhưng bầy H-0 phía sau phản ứng dữ hơn. Một cái xác bò bằng khuỷu tay bật người lên rồi ngã xuống, xương sườn gãy phát ra tiếng rắc khô. Cánh tay giả dưới lớp bọt cong lên, ngón trỏ cào không khí thành một đường run rẩy. Từ cổ tay nó phát ra giọng Hứa Mạn, méo đến mức gần như không còn giống người: “Trả… thuốc… về…”
Dưới lòng đất, cửa chống nổ vang lên một tiếng đập. Hứa Mạn khựng lại. Không phải tiếng của bầy H-0. Cô đã phân biệt được âm đó trong xương. Thẩm Lâm. Một tiếng, rồi im. Màn hình phụ trên cổ tay đội trưởng bật sáng chập chờn: 11%, 12%, rồi rơi lại 10%. Đội trưởng mím môi. “Tín hiệu của cô cũng chạm tới cậu ấy.” “Tôi biết.” Hứa Mạn không nhìn xuống cửa thoát nạn. Nếu cô nhìn, cô sẽ muốn gọi anh. Nếu cô gọi, toàn bộ vòng nhiễu này sẽ có một cái tên thật để bám vào.
Cổng kỹ thuật bắt đầu mở thêm một khe. Dòng chữ trên màn hình chuyển sang vàng: MẪU MÔI TRƯỜNG KHÔNG ĐỒNG NHẤT. YÊU CẦU XÁC NHẬN THỦ CÔNG. Đội trưởng cắm thẻ quyền hạn vào khe phụ. Hệ thống kêu một tiếng ngắn, từ chối. Anh ta đổi thẻ thứ hai, vẫn từ chối. Lưu Triết run rẩy giơ tay. “Dùng dấu của tôi. Tôi đã bị nguồn dưới sâu ghi nhận là mẫu lỗi. Mẫu lỗi có thể hủy yêu cầu kho gốc.” Đội trưởng chửi rất khẽ. “Anh còn bao nhiêu thứ chưa nói?” Lưu Triết nhắm mắt, cười không ra tiếng. “Đủ để bị bắn sau khi ra khỏi đây.”
Hứa Mạn nhìn anh ta. Sự căm giận lạnh buốt trồi lên trong vài giây. Anh ta đã biết nhiều hơn, giấu nhiều hơn, và mỗi bí mật đều buộc người khác phải trả bằng máu. Nhưng trên cáng lúc này chỉ có một người đang vỡ ra từng mảnh, vẫn cố chọn mảnh nào có thể dùng để chặn cửa địa ngục thêm một phút. Cô gật đầu với đội trưởng. “Lấy dấu của anh ta. Nhưng khóa tay trước.”
Đội trưởng dùng dây cố định cổ tay Lưu Triết vào thanh cáng, rồi ép ngón cái anh ta lên bảng quét phụ. Da Lưu Triết vừa chạm mặt kính, toàn bộ bầy H-0 phía sau đồng loạt co giật một lần rất mạnh. Không tiếng gầm. Không tiếng bò. Chỉ có hàng chục cơ thể chết nảy lên khỏi nền trong một khoảnh khắc, như mặt đất vừa thở hắt ra. Màn hình chuyển từ vàng sang xám. YÊU CẦU KHO GỐC BỊ HỦY. KHÓA TUYẾN NGOÀI MỞ BA MƯƠI GIÂY. Cánh cửa rít lên, mở đủ cho cáng lọt qua.
“Đi.” Đội trưởng đẩy Hứa Mạn về phía khe cửa. Lần này cô không chống lại. Cô lách qua trước, chân vừa đặt lên nền xi măng ướt của khoang ngoài thì gió lạnh đập vào mặt, khiến cô choáng váng. Đây chưa phải lối thoát hoàn toàn, chỉ là khoang trung chuyển hẹp dẫn tới xe thu hồi. Cáng của Lưu Triết được đẩy qua ngay sau đó. Đội trưởng là người cuối cùng bước ra, vừa qua khỏi ngưỡng đã xoay người kích hoạt khóa cơ tay.
Cánh cửa khép lại chậm chạp. Qua khe hẹp, Hứa Mạn nhìn thấy cánh tay giả bị bọt khóa vẫn cào không khí. Nó không còn cố gõ nhịp bốn nữa. Các ngón tay co giật theo một chuỗi khác: hai ngắn, một dài, rồi dừng. Phía dưới lòng đất, Thẩm Lâm đáp lại bằng một tiếng đập đơn độc, chậm hơn trước. Dư âm tên dân sự nhảy lên 12%, giữ được hai giây rồi ổn định ở 11%. Một con số quá nhỏ để gọi là hy vọng, nhưng quá rõ để giả vờ rằng anh đã mất hết.
Khóa cơ sập xuống. Khoang trung chuyển sáng lên bằng ánh đèn khử nhiễm. Hứa Mạn dựa lưng vào tường, vừa thở vừa nhìn Lưu Triết. “Bây giờ anh nói được rồi. Mẫu lỗi là gì?” Lưu Triết mở mắt. Cơn đau làm đồng tử anh ta rung lên, nhưng lần này anh ta không né tránh. “Những người từng được đưa xuống kho gốc rồi quay lên. Không phải người sống. Cũng chưa thành H-0. Chúng tôi gọi là mẫu lỗi vì hệ thống không biết nên giết hay nên giữ.”
Hứa Mạn định hỏi tiếp thì đèn khử nhiễm vụt tắt trong một nhịp. Khi sáng lại, cửa xe thu hồi ở cuối khoang đã tự mở ra một khe. Không ai trong đội chạm vào bảng điều khiển. Trên nền xe sạch sẽ có một vệt nước đen kéo từ trong ra, mảnh và run như nét cào. Từ trong khoang xe, một túi chứa thi thể dự phòng, vốn được niêm từ trước khi họ vào tuyến, bắt đầu co giật. Không mạnh. Không dữ. Nó chỉ giật từng cơn đều đặn, như có người nằm bên trong đang học lại cách thở.
Hứa Mạn nghe rõ tiếng khóa kéo trên túi bị đẩy từ bên trong. Một kẽ hở nhỏ mở ra, để lộ một ngón tay xám ngoét, trên móng tay dính bọt đông kết đã đen lại. Ngón tay ấy không chỉ về phía cô. Nó chỉ vào màn hình cổ tay đội trưởng, nơi dòng cảnh báo xanh lạnh vừa quay trở lại bằng một câu mới: MẠN-07 KHÔNG PHẢI MẪU ỨC CHẾ. MẠN-07 LÀ MẪU ĐÁNH THỨC. Trong khoang xe im phăng phắc, túi thi thể co giật thêm một lần. Từ sâu dưới lớp nhựa, một giọng khàn không thuộc về Lưu Triết, không thuộc về cánh tay giả, cũng không hoàn toàn xa lạ, thì thầm tên cô: “Hứa… Mạn…”
