Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 14: Cánh tay trên đường

Chương 14: Cánh tay trên đường

Cánh cửa chống nổ rơi xuống không tạo ra tiếng sập ngay lập tức. Nó trượt qua rãnh ray bằng một âm thanh nặng và dài, như có ai đó đang kéo cả tòa nhà xuống dưới lòng đất. Trong khe hở cuối cùng còn lại giữa mép cửa và nền dốc, Hứa Mạn nhìn thấy Thẩm Lâm bị bầy H-0 phụ thuộc vây giữa sân ga. Vai anh nghiêng về phía cô, mắt trái vẫn bắt lấy vệt máu trên tấm nhựa trong tay cô, nhưng hàng chục giọng giống cô phía sau ô kính đã gọi trước. “Lâm.” Một chữ ấy chồng lên nhau thành lớp, mỏng như giấy ướt nhưng sắc đến mức làm da đầu cô tê cứng. Thẩm Lâm há miệng. Hứa Mạn không biết âm anh định bật ra là tiếng gầm hay tên cô, vì cửa thép đã che mất nửa khuôn mặt anh.

Đội viên kéo cô lùi thêm một đoạn. Gót giày cô trượt trên dốc bê tông dính bọt đông kết và máu loãng. Vai bị thương va vào vách làm trước mắt cô lóe trắng, nhưng cô vẫn siết chặt tấm nhựa. Không ai trong đội thu hồi nói thừa một câu. Lưu Triết được hai người khiêng phía trước, miệng vẫn bị bịt, cổ họng phát ra tiếng rên bị đè nén. Đội trưởng đi lùi sau cùng, súng hạ thấp nhưng ngón tay đặt đúng vị trí có thể bắn trong một phần giây. Trên màn hình cổ tay anh ta, dòng chữ đỏ quét qua: Dư âm tên dân sự: 12%. Nhiều nguồn giữ tên giả lập tiếp tục đồng bộ.

Khi mép cửa chỉ còn cách nền chưa đầy một gang tay, bên dưới vang lên một tiếng va cực mạnh. Cửa khựng lại. Không phải do kẹt cơ khí; Hứa Mạn nghe thấy xương và thịt bị ép dưới lớp thép. Những bàn tay xám ngoét từ bầy phụ thuộc đang cố chèn thân vào khe hở, lấy chính mình làm vật cản để giữ đường nhìn cho thứ phía trong. Đội trưởng lập tức quát: “Bọt vào rãnh! Không để khe mở quá ba giây.” Hai đội viên quỳ xuống, phun bọt đông kết vào mép cửa. Lớp bọt phồng lên, tràn qua ngón tay, cổ tay, nửa khuôn mặt đang bị ép nát nhưng vẫn há miệng gõ răng vào nền. Hứa Mạn tưởng đó đã là nguy hiểm gần nhất, cho đến khi cô nghe thấy bốn nhịp ở phía trên dốc.

Cộc. Cộc. Cộc. Cộc.

Âm thanh ấy không vọng từ sân ga. Nó đến từ đoạn đường thoát nạn trước mặt họ, nơi đáng lẽ chỉ có vệt đèn khẩn cấp và dấu chân của đội thu hồi. Hứa Mạn ngẩng phắt đầu. Trên nền bê tông cách mũi giày Lưu Triết chưa tới hai mét, một cánh tay trắng bệch đang nằm ngang giữa đường. Nó không có thân. Phần đứt ở khuỷu tay không chảy máu, chỉ lộ những sợi mô xám đan với dây dẫn mảnh như rễ cây. Năm ngón tay chạm đất, co duỗi đều đặn, rồi đầu ngón trỏ gõ xuống lần nữa. Trên ngón ấy có một vết sẹo giống vết sẹo của cô.

Đội viên khiêng Lưu Triết lập tức lùi lại. Người bên trái giơ súng, nhưng Hứa Mạn bật ra nhanh hơn tiếng khóa an toàn. “Đừng bắn.” Cô không chắc mình còn đủ sức nói lớn, vậy mà mệnh lệnh ấy vẫn làm nòng súng khựng lại. Cô nuốt mùi máu trong cổ họng, nhìn cánh tay đang xoay cổ tay về phía mình. “Nó không cần đau. Bắn chỉ tạo chấn động cho phía dưới bám theo.” Đội trưởng liếc cô đúng một nhịp, rồi hạ lệnh thay đổi ngay. “Khiên trước. Kẹp điện từ. Không chạm da.”

Hai đội viên triển khai khiên trong suốt, ép đội hình thành nửa vòng quanh Lưu Triết và Hứa Mạn. Cánh tay không lao tới như thú săn. Nó bò. Mỗi lần các đầu ngón tay bấu xuống nền, cả cẳng tay trườn lên một đoạn ngắn, để lại vệt dịch trong suốt có mùi ozon và thịt lạnh. Nó đi theo vết máu rơi từ băng vai của Hứa Mạn, nhưng không chạm ngay. Nó dừng ở từng giọt, đặt ngón trỏ lên cạnh giọt máu như đang đối chiếu. Đường đi của nó chính xác đến mức Hứa Mạn bỗng hiểu: thứ này không phải phần thân bị rơi ra trong hỗn loạn. Nó là một cột mốc. Một đoạn dẫn đường được gửi lên trước để nối nhịp từ phòng điều khiển phụ tới tuyến rút lui.

Dưới cửa chống nổ, Thẩm Lâm đâm vai vào thép thêm một lần. Cả con dốc rung lên. Màn hình cổ tay đội trưởng tụt xuống 11%, rồi chớp đỏ. Hứa Mạn cảm thấy tấm nhựa trong tay mình nóng lên vì mồ hôi. Cánh tay trắng quay lòng bàn tay lên. Các khớp ngón bẻ ngược một góc người sống không thể làm được, rồi một giọng nói của cô, khàn hơn những giọng phía dưới, phát ra từ đâu đó trong phần cổ tay bị đứt: “Anh ấy đang nghe đường này.”

Lưu Triết giật mạnh đến mức suýt rơi khỏi tay đội viên. Anh ta cố nói qua bàn tay bịt miệng, mắt mở to nhìn Hứa Mạn và cánh tay trên đường. Đội trưởng ra hiệu nới nửa ngón tay, đủ cho anh ta thở chứ không đủ để gọi lớn. Lưu Triết rít ra từng chữ đứt đoạn: “Đừng… để nó… chạm vào máu của cô. Nó không lấy mẫu. Nó trả mẫu về.” Rồi anh ta ho sặc, môi tím lại. Hứa Mạn không hỏi anh ta biết điều đó từ đâu. Có những câu trả lời nếu ép ra lúc này chỉ khiến tất cả chậm thêm.

“Tách đường máu.” Cô nói với đội trưởng. “Che vết rơi thật, cho nó một đường giả.” Đội trưởng hiểu rất nhanh, nhưng ánh mắt anh ta tối đi khi nhìn vai cô. “Cô còn mất thêm được bao nhiêu?” Hứa Mạn lắc đầu. “Không dùng máu mới.” Cô đưa tấm nhựa đang dính băng máu ra. Trên đó còn vệt đỏ cô đã dùng để giữ ánh nhìn của Thẩm Lâm. Bây giờ chính vệt đỏ ấy là thứ duy nhất đủ thật để lừa một tín hiệu giả. “Kéo nó đi lệch khỏi tuyến rút lui. Đừng để nó nằm giữa đường.”

Một đội viên tháo cuộn màng phản quang khỏi túi cứu hộ, phủ nhanh lên các giọt máu thật trên nền. Người khác dùng đầu kẹp gắp tấm nhựa từ tay Hứa Mạn, đặt nó xuống mép dốc bên phải, cách tuyến khiêng Lưu Triết một khoảng. Hứa Mạn buộc mình nhìn thẳng. Nếu Thẩm Lâm dưới kia chỉ còn bám vào vệt máu đó, cô vừa lấy nó ra khỏi tay mình. Cảm giác mất đi một sợi dây cuối cùng làm ngực cô đau hơn vết thương. Nhưng nếu không làm, cánh tay sẽ biến cả con đường rút lui thành một cái loa gọi tên anh.

Cánh tay trắng dừng lại. Nó quay từ giọt máu bị che sang tấm nhựa. Ngón trỏ đặt lên vệt đỏ trên đó, miết một vòng chậm rãi. Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Mạn thấy vết sẹo giả trên tay nó rung lên như có thứ gì đang học lại hình dạng. Tiếng bốn nhịp vang xuống nền. Lần này không phải gõ bằng móng. Nó gõ bằng xương. Cộc. Cộc. Cộc. Cộc. Dưới cửa, Thẩm Lâm gầm lên đáp lại. Mép cửa chống nổ bị đội lên nửa tấc trước khi bọt đông kết phồng thêm và khóa cứng khe hở. Con số trên màn hình tụt xuống 10%.

“Kẹp!” đội trưởng quát.

Hai chiếc kẹp điện từ phóng ra gần như cùng lúc. Một cái giữ phần cổ tay, cái còn lại ghì khuỷu tay xuống nền. Cánh tay co giật dữ dội. Các ngón tay vẫn cố vươn tới tấm nhựa, không phải để lấy máu mà để giữ nhịp. Đội viên phụ trách bọt đông kết phun thẳng vào các khớp ngón. Lớp bọt trắng lập tức nở bung, nuốt dần bàn tay. Nhưng trước khi ngón trỏ bị chôn kín, nó cào lên mặt nhựa một đường cuối cùng. Không phải chữ “Lâm”. Cũng không phải tên Hứa Mạn. Đó là một đường mũi tên ngắn, chỉ thẳng lên phía cửa thoát nạn trên đầu dốc.

Hứa Mạn lạnh sống lưng. “Nó không kéo anh ấy xuống.” Cô thì thầm. “Nó đang chỉ đường lên.” Đội trưởng nhìn cô, rồi nhìn mũi tên đỏ bị cào trên mặt nhựa. Không cần giải thích thêm. Nếu một cánh tay đã bò được lên đường thoát nạn trước khi cửa khép, những nguồn giả lập khác có thể không còn bị nhốt dưới sân ga. Anh ta đổi lệnh ngay: “Đội một mở đường phía trên. Đội hai kéo người bị thương. Tất cả bỏ dấu máu, không để vệt liên tục.”

Họ rút tiếp. Không ai chạy loạn, nhưng tốc độ tăng lên rõ rệt. Màng phản quang được kéo thành từng đoạn ngắt, bọt đông kết rải sau lưng như những mảng tuyết bẩn. Hứa Mạn bị một đội viên gần như nửa dìu nửa khiêng. Tai cô ù đi, nhưng trong tiếng ù ấy vẫn có tiếng Thẩm Lâm đập vào cửa từ phía dưới, từng nhịp một, thưa hơn, nặng hơn. Không phải bốn nhịp. Không theo H-13. Không theo bầy bàn tay. Anh đang đập không đều, như một thứ bản năng bị khóa trong lồng vẫn cố tìm ra nhịp riêng. Màn hình đội trưởng đứng ở 10%, không tăng, cũng không tụt. Chỉ còn một con số mỏng đến mức một tiếng gọi sai cũng có thể cắt đứt.

Đến cửa thoát nạn trên cùng, đội viên đi đầu quét thẻ hai lần. Hệ thống nhận diện chậm bất thường. Đèn xanh bật lên rồi tắt, sau đó mới nhả khóa bằng một tiếng khô khốc. Luồng không khí từ đường bảo trì phía trên tràn xuống, mang theo mùi bụi, sắt gỉ và một chút gió lạnh của mặt đất. Lưu Triết được đưa qua trước. Hứa Mạn vừa bước khỏi con dốc thì đầu gối khuỵu xuống. Cô chống tay vào tường, vết thương ở ngón trỏ nứt lại, máu thấm qua lớp băng mỏng. Đội trưởng định kéo cô đi tiếp, nhưng cô đã nhìn thấy thứ nằm giữa đường bảo trì.

Đó là một cánh tay khác.

Nó nằm ngay dưới vạch sơn vàng dẫn ra cổng kỹ thuật, sạch sẽ hơn cánh tay vừa bị kẹp phía dưới, như đã chờ ở đó từ trước. Không có dịch kéo lê quanh nó. Không có dấu bò. Nó đặt sẵn trên đường, lòng bàn tay úp xuống, ngón trỏ chạm nền. Khi ánh đèn trên mũ đội trưởng quét qua, ngón tay ấy chậm rãi gõ một nhịp. Rồi nhịp thứ hai. Hứa Mạn nghe thấy từ cổ tay của nó, giọng nói giống cô thì thầm rất gần, gần như áp vào tai: “Đường này cũng gọi được anh ấy.”

Phía sau cửa thoát nạn, ở rất sâu dưới lòng đất, Thẩm Lâm đáp lại bằng một tiếng đập thứ ba.