Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 67 - Chương 67: Bằng Chứng Không Biết Sợ

Chương 67: Bằng Chứng Không Biết Sợ

Khi cửa phòng xử mở lại sau giờ nghỉ, An Nhiên vẫn chưa đọc email của Hải Đăng. Cô đặt bản tra cứu cụm từ của Mai Hạnh vào một bìa riêng, ghi rõ nó chỉ là tài liệu dẫn đường, không thay thế thư điện tử gốc. Trên bàn trước mặt, ba thứ nằm tách biệt: quyết định bảo toàn máy chủ Hưng Thịnh, biên bản tạo ảnh dữ liệu có mã băm và bản in tiêu đề thư chưa hiển thị nội dung. Nếu bỏ qua một mắt xích, Đại Tín sẽ không cần phủ nhận sự thật; họ chỉ cần khiến tòa không được phép nhìn thấy nó.

An Nhiên đề nghị tòa nghe phần đặt nền kỹ thuật trước khi Vũ Kiến Thành trở lại bục. Luật sư Đại Tín phản đối, cho rằng việc tìm một cụm từ rồi chọn đúng một email là cách dựng câu chuyện sau sự kiện. Thẩm phán vẫn cho chuyên viên giám định dữ liệu do tòa chỉ định trình bày trong phạm vi nguồn, thời điểm và tính toàn vẹn. Người chuyên viên xác nhận bản sao máy chủ được tạo theo lệnh bảo toàn, hai lần kiểm tra mã băm không thay đổi, và truy vấn của Mai Hạnh chỉ thực hiện trên bản sao làm việc.

Email được gửi từ hộp thư doanh nghiệp của Vũ Hải Đăng lúc 21 giờ 07 phút, mười chín giờ trước tai nạn. Máy chủ chuyển thư đến hộp thư Vũ Kiến Thành sau mười hai giây. Sáu phút sau, thư được mở từ thiết bị VKT-EXE-02 trong mạng nội bộ tầng chủ tịch. Tám phút tiếp theo, cùng chuỗi thư nhận một phản hồi từ tài khoản của Vũ Kiến Thành. Không có dấu hiệu chuyển tiếp từ bên ngoài hay sửa nội dung sau thời điểm gửi.

Đại Tín nói trạng thái “đã mở” không chứng minh ai đọc, tài khoản doanh nghiệp có thể do thư ký truy cập, phản hồi cũng có thể do trợ lý soạn. An Nhiên hỏi thiết bị VKT-EXE-02 được cấp cho ai, token xác thực nào đã dùng và có phiên đăng nhập từ xa hay không. Câu trả lời lần lượt là văn phòng chủ tịch, token gắn với số máy công vụ của Vũ Kiến Thành và không có phiên từ xa. Chưa đủ để biến một cú nhấp chuột thành bàn tay của ông, nhưng đủ để bức thư bước qua cánh cửa đầu tiên.

Thẩm phán cho phép dùng email với giới hạn rõ ràng: để kiểm tra Vũ Kiến Thành có được thông báo hay không, đối chiếu tính nhất quán trong lời khai và xác định ý định của người gửi; nội dung cáo buộc chưa tự chứng minh hành vi bị nêu là có thật. An Nhiên đồng ý. Cô không cần một bức thư làm thay toàn bộ vụ án. Cô chỉ cần nó đứng đúng chỗ.

Vũ Kiến Thành trở lại bục. Ông xác nhận hộp thư người nhận là của mình, thiết bị VKT-EXE-02 đặt trong khu làm việc của mình và số máy công vụ gắn với token do ông giữ. Khi An Nhiên hỏi ai khác có thể dùng, ông kể tên hai thư ký, một trợ lý và bộ phận kỹ thuật. “Vậy ông không phủ nhận email đã đến văn phòng ông?” “Tôi không phủ nhận hệ thống nhận thư.” “Ông phủ nhận mình biết nội dung?” “Tôi không nhớ một email trong hàng nghìn email.”

An Nhiên đưa lên dòng tiêu đề: “Bố, đây không còn là việc nội bộ.” Vũ Kiến Thành nhìn màn hình lâu hơn một nhịp. Cô hỏi Hải Đăng có thường gọi ông là “bố” trong thư công việc không. Ông đáp con trai đôi khi cố tình trộn chuyện gia đình với việc tập đoàn để tạo áp lực. “Ông nhớ cách cậu ấy viết, nhưng không nhớ bức thư?” Đại Tín phản đối. An Nhiên rút câu hỏi rồi yêu cầu hiển thị phần phản hồi.

Phản hồi chỉ có bốn dòng: “Hải Đăng, dừng việc gửi tài liệu ra ngoài. Về nhà rồi nói. Một vấn đề còn có thể quản trị không đáng để con biến thành cuộc chiến phá hủy gia đình. Bố.” Cả phòng xử im. Đó không còn là cụm từ gần giống. Nó là câu Vũ Kiến Thành vừa nói trên bục trước giờ nghỉ, cùng trật tự, cùng cách đặt gia đình đối diện sự thật.

“Tài khoản của ông gửi phản hồi này?” An Nhiên hỏi. “Tài khoản của tôi gửi.” “Ông có phủ nhận mình viết?” “Tôi không thể xác nhận một thư điện tử đã qua tay nhiều người.” “Có thư ký nào gọi ông là ‘bố’ của Hải Đăng khi trả lời thay không?” Vũ Kiến Thành đáp trước khi thẩm phán xử lý phản đối. “Những người trong văn phòng biết cách tôi nói với con.” “Vậy câu đó là cách ông nói?” Ông siết hàm. “Là cách một người cha kéo con mình khỏi một quyết định cực đoan.”

“Quyết định cực đoan nào?” “Đưa tài liệu nội bộ ra ngoài.” “Ông vừa nói không nhớ nội dung email.” Vũ Kiến Thành nhìn cô rồi nhìn luật sư Đại Tín. “Tôi biết nó đã sao chép tài liệu không thuộc quyền mình.” “Biết từ khi nào?” “Tôi không nhớ.” “Trước hay sau bức thư?” “Cô đang chơi chữ.” “Tôi đang hỏi thời điểm ông biết con trai mình giữ tài liệu.”

Đại Tín đề nghị ngăn phần hỏi vì email không chứng minh tài liệu nào tồn tại. An Nhiên mở bảng thuộc tính của tệp đính kèm nhưng chưa mở nội dung. Tệp tên “TGT_HungThinh_01.pdf”, được đóng gói cùng email lúc 21 giờ 06 phút. Mã băm trùng hoàn toàn với một tệp trong USB Vũ Lan Anh đã giao công khai và được niêm phong trước phiên xử. Hai nguồn độc lập, một từ máy chủ Hưng Thịnh và một từ thiết bị Lan Anh giữ, gặp nhau ở một dãy ký tự không thể thương lượng.

Đại Tín cho rằng Lan Anh có thể đã sao chép từ máy chủ sau khi Hải Đăng chết rồi sắp đặt cho hai tệp giống nhau. Chuyên viên giám định xác nhận nhật ký thư đi và bản sao lưu tự động đêm đó đã chứa tệp trước tai nạn; bản sao của Lan Anh không thể tạo ra lịch sử ấy. Thẩm phán cho phép mở tệp trong phạm vi xác định người gửi định làm gì, không coi các cáo buộc bên trong là sự thật đã chứng minh.

Trang đầu là bản dự thảo đơn tố giác, còn chỗ trống cho số căn cước và cơ quan tiếp nhận. Phần mục lục liệt kê ba nhóm tài liệu: hồ sơ giám định bị thay đổi, khoản chi khẩn qua công ty dịch vụ và bảng phân loại người khiếu nại theo “khả năng quản trị”. Tên Nguyễn Thảo Vy xuất hiện ở nhóm thứ hai. Bên cạnh tên cô là mã hồ sơ An Nhiên đã thấy trong nhật ký sáu năm trước và trong bản gốc bác sĩ Lộc mang đến tòa.

Một điểm lạnh chạy dọc lòng bàn tay An Nhiên, nhưng giọng cô không đổi. “Ông từng khai chưa biết kế hoạch xử lý Thảo Vy.” “Đúng.” “Ông vừa thừa nhận biết Hải Đăng sao chép tài liệu.” “Tôi không nói tôi biết từng tài liệu.” “Vậy vì sao phản hồi của ông yêu cầu dừng gửi ra ngoài, thay vì hỏi con trai đang nói về tài liệu nào?” Vũ Kiến Thành im lặng. Luật sư Đại Tín cúi xuống tập giấy như thể câu trả lời nằm ở một trang chưa lật.

An Nhiên chỉ đọc những đoạn cần thiết trong email. Hải Đăng viết rằng anh đã đối chiếu nhiều hồ sơ tưởng không liên quan và thấy cùng một quy trình: người khiếu nại bị gắn nhãn không ổn định, dữ liệu y tế được dùng để làm yếu lời kể, khoản chi khẩn được đẩy qua công ty dịch vụ, còn Đại Tín biến khủng hoảng thành tranh chấp về độ tin cậy. Anh đã yêu cầu cha dừng quy trình đó hai lần nhưng không nhận được câu trả lời bằng văn bản. Sáng hôm sau, anh dự định giao bản sao cho một luật sư độc lập và đăng ký làm việc với cơ quan điều tra.

“Đó là lời của một người đang giận dữ,” Vũ Kiến Thành nói. “Nó không hiểu cách tập đoàn vận hành.” “Ông có nói với Hải Đăng rằng những điều cậu ấy thấy là sai không?” “Tôi bảo nó về nhà.” “Ông có yêu cầu bảo toàn các hồ sơ nó nêu?” “Tôi không nhận một bản tố cáo hợp lệ.” “Ông có báo kiểm soát nội bộ?” “Không thể mở điều tra chỉ vì con trai chủ tịch lấy tài liệu rồi diễn giải theo ý mình.”

Câu trả lời rơi xuống trước khi ông kịp giữ lại. Không còn “không nhớ”, không còn “không biết tài liệu nào”. Ông đã biết Hải Đăng lấy gì đủ để đánh giá cách anh diễn giải. Ở hàng ghế sau, Tống Gia Minh mở nắp bút lần thứ hai. Lần này anh viết một dòng, xé tờ giấy khỏi tập rồi gấp lại. Lan Anh không nhìn cha. Cô nhìn màn hình như người đã chờ nhiều tháng để một câu chữ được phép tồn tại ở nơi không ai trong gia đình có thể xóa nó.

Đại Tín xin nghỉ để chuẩn bị hỏi lại. Thẩm phán cho An Nhiên thêm một câu về phần cuối tài liệu. Cô yêu cầu hiển thị mục “Người bị tố giác dự kiến” trên trang bốn, nơi Hải Đăng tự ghi người mà anh cho rằng phải chịu trách nhiệm để cơ quan có thẩm quyền điều tra, không phải để tòa hôm nay mặc nhiên kết tội.

Tên đầu tiên là Vũ Kiến Thành.

Bên dưới, Hải Đăng viết: “Nếu bố tiếp tục gọi đây là một vấn đề có thể quản trị, con sẽ nộp đơn bằng tên thật của bố. Con không tố cáo một hệ thống. Con tố cáo người đã có quyền dừng nó mà không dừng.”

Vũ Kiến Thành đứng bật dậy nửa chừng rồi bị lời nhắc của thẩm phán giữ lại trên ghế. “Nó chưa bao giờ định làm thế,” ông nói, giọng không còn đều. “Nó chỉ muốn ép tôi.”

An Nhiên khép tập hồ sơ. “Vậy ông đã biết nó đang ép ông bằng điều gì.”

Lần này không có phản đối. Bằng chứng không biết sợ, cũng không biết thương hại. Nó chỉ giữ nguyên điều một người đã viết mười chín giờ trước khi chết: Vũ Hải Đăng không định tố cáo một tập đoàn vô danh. Anh định tố cáo chính cha mình.