Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 66 - Chương 66: Người Cha Trên Bục

Chương 66: Người Cha Trên Bục

Sáng hôm sau, Vũ Kiến Thành bước qua cửa phòng xử đúng lúc thư ký đặt cuốn nhật ký của Thảo Vy vào hộp niêm phong mới. Ông nhìn chiếc hộp một lần rồi đi thẳng đến bục nhân chứng. Không có máy quay, không có logo Hưng Thịnh phía sau, cũng không có hàng chữ “người cha đòi công lý” được căn giữa như trong buổi họp báo đầu tiên. Chỉ có một chiếc ghế gỗ, micro thấp và lời tuyên thệ buộc mọi câu chữ của ông phải ở lại trong biên bản.

Tống Gia Minh không còn ngồi ở vị trí luật sư chính. Văn bản thay đổi người đại diện đã được tòa ghi nhận; một luật sư khác của Đại Tín đứng lên hỏi, còn Gia Minh lùi về hàng ghế sau bàn bị đơn, trước mặt là tập giấy trắng và cây bút chưa tháo nắp.

Phần hỏi của Đại Tín được dựng như một báo cáo thường niên. Vũ Kiến Thành xác nhận ông là chủ tịch Hưng Thịnh, nhưng Minh Đức, công ty dịch vụ và các đơn vị bảo hiểm đều có ban điều hành riêng. Ông không quản lý viện phí, lịch camera, không tiếp xúc Minh Châu và chưa từng chỉ đạo ai lấy điện thoại khỏi xe Hải Đăng. Về cụm “quản trị rủi ro”, ông đáp: “Đó là chức năng bình thường của tổ chức lớn. Nó giữ cho sự việc được xử lý đúng quy trình, không phải che giấu sai phạm.”

Khi luật sư hỏi với tư cách người cha, vai ông hạ xuống một chút. Ông nói Hải Đăng thường bất đồng với mình, nhưng bất đồng không đồng nghĩa thù hận. Sau tai nạn, ông yêu cầu điều tra toàn diện vì không muốn cái chết của con bị lợi dụng. “Tôi có thể đã nói cứng rắn. Nhưng không người cha nào bình tĩnh khi một câu chuyện chưa kiểm chứng biến con mình thành trung tâm chiến dịch chống lại gia đình.”

An Nhiên nghe mà không ghi thêm. Câu ấy từng đi qua màn hình An Bình dưới hình thức khác: cá nhân lợi dụng cái chết, dựng chuyện, tống tiền, tìm danh tiếng. Khi đó Minh Châu phải bấu lưng ghế để nghe cho hết. Hôm nay cô gái ngồi hàng ghế sau, hai tay trên đầu gối, không tránh mắt khỏi người đàn ông từng viết thay động cơ cho mình trước khi cô được nói.

Đến lượt An Nhiên, cô không hỏi Vũ Kiến Thành có yêu con hay không. “Ông là chủ tịch hội đồng quản trị trong cả thời điểm vụ Nguyễn Thảo Vy và thời điểm tai nạn của Vũ Hải Đăng?” “Đúng.” “Ông đồng thời chủ trì bộ phận xử lý khủng hoảng cấp tập đoàn?” “Tên gọi thay đổi theo từng giai đoạn.” “Nhưng quyền triệu tập Minh Đức, pháp chế Hưng Thịnh, đơn vị truyền thông và bộ phận quản trị rủi ro vào cùng một cuộc họp thuộc văn phòng chủ tịch?” Ông nhìn cô. “Trong trường hợp nghiêm trọng, có.”

An Nhiên đặt lên màn hình hai trang đã được cho phép dùng để đối chiếu. Trang thứ nhất là biên bản cuộc họp sáu năm trước, được xác thực từ máy chủ Hưng Thịnh sau lệnh bảo toàn. Trang thứ hai là lịch họp “HT – phân định trách nhiệm” diễn ra ngay trước phiên xử, có Vũ Kiến Thành trong danh sách bắt buộc. Cô không đọc phần đang tranh chấp về đặc quyền, chỉ chỉ vào thành phần tham dự giống nhau: pháp chế, Minh Đức, Hưng Thịnh Dịch vụ, quản trị rủi ro và Đại Tín.

“Hai cuộc họp cách nhau sáu năm đều do văn phòng ông triệu tập?” “Văn phòng chủ tịch phát hành lịch không có nghĩa chủ tịch thiết kế nội dung.” “Tôi chưa hỏi ai thiết kế.” Sau khi tòa yêu cầu tách từng thời điểm, Vũ Kiến Thành thừa nhận cả quy chế cũ và hiện tại đều đặt một số khoản chi khẩn của đơn vị quản trị rủi ro dưới quyền phê duyệt của ông hoặc người được ủy quyền bằng văn bản. Ông không mang theo văn bản ủy quyền cho hai khoản đang bị xem xét và nói mình không phụ trách giao nộp. An Nhiên không biến khoảng trống ấy thành chữ ký. Cô chỉ giữ nó ở đúng chỗ.

Cô mở email nội bộ Đại Tín đã được xác thực hôm trước. Câu “đưa thân chủ về trạng thái có thể quản trị” nằm giữa màn hình. “Ông đã từng thấy cụm từ này trước phiên tòa hiện tại chưa?” “Không nhớ.” “Ông có dùng cụm này trong điều hành Hưng Thịnh?” “Không phải cách nói của tôi.” “Ông có chỉ đạo Đại Tín dùng nó với Thảo Vy?” “Không.” “Ông có chỉ đạo bất kỳ đơn vị nào cắt kênh liên lạc của cô ấy với luật sư?” “Không.” Các câu trả lời đến nhanh, sạch và có đủ khoảng cách để mọi hành động còn lại rơi xuống cấp dưới.

An Nhiên chuyển sang hồ sơ hiện tại. Bảng AVR-07 đặt tên Minh Châu cạnh mục “độ tin cậy”, bên dưới là thông tin tâm lý và y tế không ghi nguồn. Vũ Kiến Thành nói chưa từng thấy. Phiếu thanh toán khẩn giữa An Việt Giám định và Hưng Thịnh Dịch vụ, phát hành đúng ngày hệ thống bắt đầu rà soát Minh Châu, ông cũng không nhớ. Email Minh Đức báo mất dữ liệu camera tầng sáu, ông gọi đó là vấn đề kỹ thuật. Mỗi câu trả lời riêng lẻ đều đứng được; ghép lại, chúng thành một bức tường không viên gạch nào nhận mình là bức tường.

“Sau khi Minh Châu xuất hiện, ông có yêu cầu đánh giá rủi ro từ lời khai của cô ấy không?” “Tôi yêu cầu đánh giá mọi thông tin có thể ảnh hưởng việc điều tra cái chết của con tôi.” “Có bao gồm bệnh án của cô ấy?” “Tôi không biết họ lấy thông tin từ đâu.” “Có bao gồm mẹ cô ấy đang điều trị tại Minh Đức?” “Tôi không chỉ đạo gây sức ép lên bệnh nhân.” “Có bao gồm việc gọi cô ấy là người trục lợi trước khi lời khai bổ sung được tiếp nhận?” Vũ Kiến Thành nghiêng người về micro. “Tôi không gọi tên cô ta.”

Căn phòng im một nhịp. “Tôi hỏi về Minh Châu,” An Nhiên nói. “Tôi biết.” “Ông vừa nói không theo dõi hồ sơ cá nhân của cô ấy.” “Cả phiên tòa đang nói về cô ấy.” An Nhiên không kéo câu trả lời đi xa hơn giá trị thật. Cô đặt trước mặt ông thông cáo họp báo đầu vụ. “Khi tuyên bố sẽ không tha thứ cho kẻ trục lợi, ông đã được báo gì về nhân chứng?” “Có người đưa ra lời kể thiếu nhất quán.” “Ai báo?” “Bộ phận pháp chế.” “Tên người?” “Tôi không nhớ.” “Bằng văn bản?” “Có thể.” “Đã giao nộp?” “Tôi không quản lý việc đó.”

An Nhiên khép thông cáo. “Trước họp báo, ông đã yêu cầu xác minh độc lập lời kể của Minh Châu chưa?” “Chưa thể xác minh một người đang bị người khác dẫn dắt.” Gia Minh ngẩng đầu. Cây bút trong tay anh vẫn chưa mở nắp.

“Ông vừa xác định Minh Châu bị dẫn dắt.” “Tôi nói đó là khả năng.” “Dựa trên tài liệu nào?” “Kinh nghiệm.” “Kinh nghiệm từ vụ Thảo Vy?” Luật sư Đại Tín phản đối. Thẩm phán yêu cầu đặt nền. An Nhiên mở biên bản sáu năm trước, nơi một nguyên đơn bị mô tả là không ổn định và có nguy cơ bị luật sư đẩy vụ việc khỏi phạm vi kiểm soát. Vũ Kiến Thành nói không nhớ. Cô đặt cạnh nó bảng AVR-07 hiện tại, nơi Minh Châu cũng bị đánh giá không ổn định và chịu ảnh hưởng của luật sư. Ông tiếp tục nói chưa từng thấy.

“Vậy xin ông giải thích,” An Nhiên hỏi, “vì sao khi không có tài liệu nào trong số đó trước mặt, ông lại dùng đúng kết luận của cả hai hồ sơ.” Vũ Kiến Thành nhìn thẳng vào cô. Lần đầu tiên từ khi lên bục, ông không trả lời ngay. Luật sư Đại Tín cúi xuống lật giấy, nhưng không có phản đối nào thích hợp cho một khoảng im lặng.

Cuối cùng ông nói: “Vì đó là cách một hệ thống phải nhìn một nhân chứng có nguy cơ. Phải đưa họ về trạng thái có thể quản trị trước khi lời kể gây tổn hại không thể sửa.”

Không ai cử động. Cụm từ nằm nguyên trong email Đại Tín, cụm từ ông vừa khẳng định không phải cách nói của mình. Minh Châu vẫn ngồi thẳng. Gia Minh tháo nắp bút nhưng không viết.

“Ông vừa dùng chính xác cụm từ ông phủ nhận đã từng dùng.” “Đó là ngôn ngữ quản trị thông thường.” “Thông thường đến mức xuất hiện ở vụ Thảo Vy sáu năm trước và vụ Minh Châu hiện nay, cùng Minh Đức, cùng đơn vị rủi ro, cùng Đại Tín?” “Cô đang ghép những việc không liên quan.” “Tôi chưa yêu cầu tòa kết luận chúng liên quan. Tôi đang hỏi nguồn ngôn ngữ của ông.”

Vũ Kiến Thành siết tay trên mép bục. “Nguồn của tôi là trách nhiệm giữ một tập đoàn không bị phá hủy bởi cáo buộc chưa kiểm chứng. Cô không hiểu một người cha phải làm gì khi con mình chết và người ta dùng cái chết ấy để kéo cả hệ thống xuống.”

An Nhiên nhìn ông. “Hải Đăng cũng thuộc ‘hệ thống’ đó?” Luật sư Đại Tín phản đối vì vượt phạm vi. Thẩm phán chưa kịp quyết định thì Vũ Kiến Thành đã đáp: “Nó là con tôi. Vì thế tôi càng phải ngăn nó biến một vấn đề có thể quản trị thành cuộc chiến phá hủy gia đình.”

Lần này chính ông nhận ra mình đã nói gì. Bàn tay trên mép bục dừng lại. Ở hàng ghế sau, Lan Anh nhắm mắt. An Nhiên không hỏi tiếp “vấn đề” mà Hải Đăng đã biến thành cuộc chiến. Email của người chết chưa được đặt nền đầy đủ; cô sẽ không dùng một câu lỡ lời để nhảy qua quy trình.

Cô đề nghị giữ nguyên văn hai câu trả lời cuối và bảo lưu quyền đối chiếu với nhóm email Hải Đăng đã được tòa cho bảo toàn. Thẩm phán ghi rõ giới hạn: chưa kết luận Hải Đăng tố cáo cha, chưa kết luận Vũ Kiến Thành chỉ đạo hành vi cụ thể, nhưng lời khai của ông có thể được kiểm tra tính nhất quán khi nguồn email được xác thực.

Trong giờ nghỉ, Mai Hạnh đặt trước mặt An Nhiên bản tra cứu cụm từ đã được lập từ đêm qua trên bản sao dữ liệu do tòa cho phép, kèm mã băm và nhật ký thao tác. Cụm “vấn đề có thể quản trị” chỉ xuất hiện ba lần trong toàn bộ tập thư đã bảo toàn: một lần ở kế hoạch đẩy Thảo Vy đến “điều kiện đã đạt”, một lần trong thư phân định trách nhiệm đối với Minh Châu, và lần cuối trong email Vũ Hải Đăng gửi cho chính cha mình mười chín giờ trước khi chết.

An Nhiên không mở email đó giữa giờ nghỉ. Cô đánh dấu trang, ghi thời điểm nhận bản tra cứu rồi ngẩng lên. Ở cuối phòng, Vũ Kiến Thành đang nói nhỏ với luật sư, nét mặt đã trở lại bình tĩnh. Nhưng câu ông vừa lặp không còn thuộc về ông nữa. Nó đã bước vào biên bản, đứng cạnh tên Thảo Vy, Minh Châu và người con trai mà ông luôn nói mình muốn đòi công lý.