Chương 22: Cô Gái Trong Phòng Bệnh
Chương 22: Cô Gái Trong Phòng Bệnh
An Nhiên không đọc câu email kia lần thứ hai. Cô chỉ kéo cửa sổ ghi màn hình sát mép trái, chụp toàn bộ header, thời điểm nhận, địa chỉ máy chủ trung gian, rồi lưu thêm một bản vào ổ rời của Hùng. Trong văn phòng nhỏ vẫn còn mùi cà phê nguội và mùi nắng sau mưa hắt qua cửa kính, nhưng không ai đủ rảnh để nhận ra buổi sáng đã đi quá xa khỏi một buổi giải trình bình thường. Quân nhìn dòng chữ muốn bài thứ hai không lên lúc 17:00 thì ký biên bản của Cửu An, thấy nó không giống lời đe dọa. Nó giống một cái khuôn. Người ta đã chuẩn bị sẵn hình dạng mà anh phải tự chui vào, để sau này họ có thể nói mọi thứ đều do anh đồng ý.
‘Không trả lời email này từ tài khoản chính,’ An Nhiên nói. Giọng cô rất thấp, nhưng sắc đến mức Hùng đang nghiến răng cũng ngừng lại. ‘Mình ghi nhận, đối chiếu với phản hồi của Cửu An, rồi yêu cầu họ gửi chính thức bản biên bản muốn anh Quân ký. Nếu họ né, họ để lại dấu né. Nếu họ gửi, mình biết họ định buộc anh nhận gì.’ Hùng bật cười khô. ‘Tóm lại là dụ họ nói ra cái bẫy bằng văn bản.’ An Nhiên liếc anh. ‘Không phải dụ. Là trao cơ hội để họ tự chọn cách minh bạch.’ Câu nói lịch sự đến mức nếu không có mười mấy bình luận bẩn đang chạy ngoài kia, Quân có lẽ đã thấy buồn cười. Nhưng lúc này, mỗi chữ lịch sự của An Nhiên đều giống một chiếc đinh được đóng đúng chỗ.
Điện thoại của Quân rung lần nữa. Tên dì Sáu sáng lên trên màn hình, và trước khi anh bấm nghe, trong lồng ngực đã có thứ gì đó tụt xuống. Bên kia không còn giọng cố bình tĩnh của dì nữa. ‘Quân, mẹ con khó thở. Dì đưa đi bệnh viện Nam Thành rồi. Bác sĩ bảo chưa nguy hiểm, nhưng bà cứ ôm ngực, cứ nói người ta chụp hình bà.’ Quân nhắm mắt. Bài đăng đã sửa, ảnh đã bị xóa khỏi tiêu đề, nhưng vết cắt thì không có nút chỉnh sửa. Anh chỉ kịp hỏi phòng nào, dặn dì không ký giấy gì ngoài thủ tục y tế, rồi nhìn An Nhiên. Cô đã đứng dậy trước khi anh nói. ‘Đi. Hùng ở lại giữ màn hình và kênh công khai. Có gì mới gọi ngay, không nhắn dài.’
Trên đường tới bệnh viện, Cửu An gửi email chính thức. Tiêu đề khô khốc: Biên bản ghi nhận sự việc liên quan hồ sơ căn 908. An Nhiên mở trên máy tính bảng, để Quân nghe nhưng không đưa anh đọc ngay. Cô biết có những câu chữ sinh ra để khiến người ta nổi giận đúng thời điểm người ta cần bình tĩnh nhất. Bản biên bản không thừa nhận rò rỉ dữ liệu. Nó ghi rằng Quân tự ý giữ phong bì tư trang, tự tiếp xúc người nhà khách hàng, tự cung cấp thông tin chưa kiểm chứng cho bên ngoài, gây hiểu lầm trên mạng xã hội, và tự nguyện cam kết chấm dứt khiếu nại nếu Cửu An xem xét hỗ trợ khoản 18,6 triệu theo thiện chí. Chỗ ký tên nằm cuối trang, ngay dưới dòng: người ký xác nhận đã đọc, hiểu và không bị ép buộc.
Quân bật cười một tiếng rất nhỏ, nghe như tiếng hơi thở bị gãy. ‘Không bị ép buộc,’ anh lặp lại. Ngoài cửa xe, đường Nam Thành sáng lóa, người đi lại như thể thành phố chưa từng học cách dừng vì nỗi khổ của ai. An Nhiên khóa màn hình. ‘Chưa ký, chưa phản ứng. Mình trả lời yêu cầu họ xác nhận nguồn ảnh trong bài đăng, lý do có cụm BBLV_908_draft trong ảnh phong bì, và danh sách người có quyền truy cập bản biên bản lúc 09:40 đến 10:30. Đồng thời đề nghị thừa phát lại ghi nhận bài đăng, email đe dọa và bản biên bản ép nhận lỗi trong cùng một chuỗi.’ Quân nhìn cô. ‘Nếu tôi không đi bệnh viện, mẹ tôi sợ một mình. Nếu tôi đi, họ nói tôi bỏ hạn giải trình.’ ‘Vậy mình vừa đi vừa để lại dấu công việc,’ An Nhiên đáp. ‘Anh không cần chọn giữa mẹ và chứng cứ. Người ép anh chọn mới là người cần bị ghi lại.’
Bệnh viện Nam Thành đông đến mức mùi sát khuẩn cũng không lấn nổi mùi áo mưa ẩm và mồ hôi lo lắng. Dì Sáu ngồi bên ngoài phòng lưu bệnh, hai tay ôm túi vải của bà Mai như sợ chỉ cần buông ra cũng có người đến chụp tiếp. Bà Mai nằm ở giường sát cửa sổ, mặt tái, trên ngực còn dán miếng điện cực theo dõi. Khi thấy Quân, bà đưa tay ra rất nhanh, như đứa trẻ sợ bị bỏ quên giữa chợ. ‘Mẹ không lấy gì hết,’ bà nói, giọng khản. ‘Mẹ chỉ cầm cái phong bì vì người ta bảo giữ giùm. Mẹ không ăn vạ.’ Quân quỳ xuống cạnh giường, nắm tay bà bằng cả hai tay. ‘Con biết. Dì Sáu biết. Chị An Nhiên biết. Giờ mình làm cho người khác không thể giả vờ không biết nữa.’
An Nhiên đứng cách giường một đoạn vừa đủ, không xen vào giây phút hiếm hoi Quân được làm con trai thay vì làm một người bị buộc giải trình. Nhưng mắt cô vẫn làm việc. Cô nhìn rèm xanh nhạt, nhìn bảng tên phòng, nhìn người nhà ra vào và chiếc điện thoại lạ của một người đàn ông ở cuối dãy đang hướng camera lên quá cao so với một cuộc gọi video bình thường. Cô bước sang che góc giường bà Mai, nói rất nhẹ với y tá về quyền riêng tư của bệnh nhân, rồi nhờ dì Sáu kéo rèm lại. Người đàn ông kia hạ điện thoại xuống, lẩn vào hành lang. Không đủ để kết luận, nhưng đủ để ghi nhớ khuôn mặt.
Hùng gọi lúc mười một giờ bốn mươi hai. Giọng anh nhỏ hẳn đi, nghĩa là đang cố không làm rối thêm. ‘Có một bình luận lạ dưới bài fanpage trước khi bị xóa. Tôi quay được. Tài khoản viết: ảnh phong bì không chụp ở nhà bà Mai, nhìn reflection là màn hình làm biên bản. Xong dưới đó có người hỏi biết gì mà nói, tài khoản xóa ngay.’ An Nhiên hỏi tên tài khoản. Hùng đọc một cái tên nghe như đặt bừa: Chau_mua_dem. Quân đang cúi bên mẹ bỗng ngẩng lên. Ở giường đối diện, sau lớp rèm chưa kéo kín, có một cô gái trẻ đang nằm nghiêng, cổ tay còn đeo vòng bệnh nhân. Màn hình điện thoại của cô sáng lên đúng giao diện bài đăng vừa bị sửa. Ngón tay cô run đến mức chạm ba lần mới tắt được màn hình.
An Nhiên không bước ngay tới. Cô chỉ nhìn bảng thông tin treo ở đầu giường đối diện, nơi tên bệnh nhân được che một phần bằng tờ hướng dẫn uống thuốc, còn lộ hai chữ cuối: Minh Châu. Cô gái có khuôn mặt quá trẻ để mang vẻ kiệt sức ấy. Đôi mắt cô đỏ, không phải vì khóc nhiều, mà vì cố thức quá lâu trong một nơi người ta chỉ muốn nhắm mắt cho qua mọi tiếng ồn. Khi phát hiện An Nhiên nhìn mình, cô gái kéo chăn cao hơn. ‘Em không quay bác gái,’ cô nói vội, giọng khàn vì truyền dịch. ‘Em chỉ thấy bài đó sai.’ Quân đứng dậy, nhưng An Nhiên đưa tay cản rất nhẹ. Với người đang sợ, một bước quá nhanh cũng có thể biến câu hỏi thành áp lực.
‘Em là người bình luận?’ An Nhiên hỏi. Cô không hỏi vì sao em biết, cũng không hỏi em có chứng cứ không. Câu hỏi đủ hẹp để một người đang run có thể gật đầu mà không cảm thấy mình vừa ký vào một tờ khai. Minh Châu nhìn sang mẹ cô đang ngủ gục trên ghế cạnh giường, rồi gật rất khẽ. ‘Em đi làm ca đêm ở cửa hàng dưới tòa nhà đối diện Cửu An. Sáng nay em vào viện tái khám, em thấy một người mặc áo Cửu An ngồi ở hành lang khu thu phí. Anh ta mở laptop, trên màn hình có ảnh phong bì giống hệt trong bài. Em không biết chuyện gì, chỉ nhớ tên file vì nó lạ. BBLV_908_draft. Sau đó bài đăng lên, em thấy ảnh đó bị cắt lại.’ Cô nuốt khan. ‘Em bình luận xong có số lạ gọi tới. Họ biết em đang ở phòng bệnh.’
Không khí trong phòng như bị ai kéo chậm lại. Bà Mai nắm tay Quân chặt hơn, còn dì Sáu lẩm bẩm một câu cầu trời. An Nhiên không để mắt mình sáng lên vì mảnh ghép vừa rơi xuống. Mảnh ghép đến từ một bệnh nhân trẻ bị dọa trong phòng bệnh không phải chiến thắng, càng không phải lá bùa để họ lao ra kết tội. Nó là một người sống, và người sống thì có sợ hãi, có mẹ ngồi bên cạnh, có hồ sơ y tế, có số lạ biết phòng nằm. ‘Em chưa cần nói thêm,’ An Nhiên nói. ‘Nếu em đồng ý, chị chỉ ghi nhận rằng em đã từng nhìn thấy một màn hình có tên file đó trước thời điểm bài đăng. Không ghi số giường, không ghi bệnh án, không đưa tên em cho bất kỳ ai khi chưa có cách bảo vệ.’ Minh Châu nhìn cô, như lần đầu nghe thấy chuyện sự thật cũng có thể được che lại để không làm người nói bị thương.
Quân nhìn cô gái ở giường đối diện rồi nhìn mẹ mình. Hai người phụ nữ ở hai đầu một căn phòng bệnh, một người bị lôi ra khỏi ảnh để làm nhục, một người vừa suýt bị kéo vào vì lỡ nhận ra ảnh sai. Cơn giận trong anh đổi hình. Nó không còn muốn đập vỡ thứ gì. Nó muốn nhớ thật kỹ từng chi tiết: tên tài khoản bị xóa, thời điểm cuộc gọi lạ, người đàn ông quay điện thoại ở cuối dãy, bản biên bản ghi không bị ép buộc, và cái cách Cửu An luôn xuất hiện vừa đủ gần để phủi tay. Anh mở điện thoại, trả lời email Cửu An theo câu chữ An Nhiên đã soạn: trước khi xem xét bất kỳ biên bản nào, đề nghị quý công ty xác nhận bằng văn bản việc bảo toàn log, nguồn ảnh và danh sách truy cập bản nháp BBLV_908_draft. Anh bấm gửi, tay vẫn run, nhưng lần này không phải vì sợ.
Mười hai giờ mười sáu, điện thoại Minh Châu lại sáng. Không có chuông, chỉ một dòng tin nhắn hiện trên màn hình khóa: ‘Đừng học người lớn làm nhân chứng.’ Cô gái tái mặt, còn An Nhiên lập tức giơ tay ra hiệu không ai chạm vào máy. Quân nghe tiếng máy đo nhịp tim của mẹ mình kêu đều đều bên tai, từng tiếng một như nhắc rằng mọi thứ họ làm sai bây giờ sẽ bị người khác dùng để bẻ gãy một người yếu hơn. Ngoài hành lang, người đàn ông lúc nãy đứng cạnh máy bán nước, điện thoại áp sát tai, mắt nhìn thẳng vào phòng lưu bệnh. An Nhiên kéo rèm xuống, giọng bình đến đáng sợ. ‘Hùng, gọi thừa phát lại tới bệnh viện. Và báo Kha, nếu anh ấy còn giữ được một nguồn trong bệnh viện Nam Thành, bây giờ là lúc dùng.’
