Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 13 - Chương 13: Camera Tắt Đèn

File ảnh nằm giữa màn hình như một mảnh kính vỡ. Lê An không phóng to thêm nữa, vì càng kéo gần, những hạt nhiễu càng bết vào nhau, biến chiếc thẻ xanh trên hông người đàn ông áo sơ mi xám thành một vệt màu có thể bị bất cứ luật sư nào gọi là suy diễn. Nhưng ba chữ ĐẠI TÍN lờ mờ trên mặt phản chiếu vẫn ở đó, lạnh và ngang ngược, như thể người gửi email không sợ họ nhìn thấy, thậm chí còn muốn họ nhìn thấy.

Kha đứng sau lưng cô, tay khoanh trước ngực. ‘Họ sơ suất à?’ Lê An lắc đầu. ‘Đại Tín không gửi nhầm thứ có thể làm họ chết. Nếu họ để mình thấy thẻ, nghĩa là họ muốn mình dùng nó sai cách.’ Mai Hạnh vừa lưu email vào thư mục vụ việc vừa ngẩng lên. ‘Bẫy?’ ‘Ít nhất là mồi. Ảnh này từ phía họ, không có chuỗi giao nhận, không có bản gốc, không có xác nhận hệ thống. Nếu mình công bố rằng người đó thuộc Đại Tín, ngày mai họ sẽ kiện ngược vì vu khống, rồi biến toàn bộ việc Minh Châu không rút thành trò dựng chuyện của văn phòng An Bình.’

Minh Châu ngồi ở góc phòng, chiếc áo khoác mỏng phủ trên vai. Từ lúc thấy ảnh mẹ mình đứng cạnh người đàn ông lạ, cô không còn run theo kiểu hoảng loạn nữa, mà im đến mức đáng sợ. Lê An quay màn hình lệch đi một chút để cô không phải nhìn tiếp. ‘Châu, em không cần nhớ thêm gì về người này ngay bây giờ. Những gì em đã ký tối nay vẫn đủ giá trị.’ Châu gật đầu, nhưng mắt vẫn bám vào góc bàn. ‘Nếu họ vào được bệnh viện, họ có vào được phòng mẹ em không chị?’ Câu hỏi ấy không có vẻ yếu đuối. Nó là câu hỏi của một người vừa hiểu rằng cửa khóa không hẳn dành cho người có đủ thẻ.

Lê An nhìn đồng hồ. Mười giờ năm mươi mốt. Cơn mưa ngoài cửa sổ kéo dài thành từng vệt trắng trên kính. ‘Mai Hạnh, lập ba văn bản ngay trong đêm. Một gửi bệnh viện Minh Đức yêu cầu bảo toàn toàn bộ dữ liệu camera khu hành chính, thang máy, hành lang tầng của bà Lành trong khung giờ từ sáu giờ tối đến mười giờ đêm. Một gửi Đại Tín yêu cầu cung cấp nguồn, thời điểm, người trích xuất ảnh họ đính kèm. Một gửi Trung tâm quản lý giao thông về lịch bảo trì camera quanh cầu vượt Nam Phong trong đêm tai nạn.’ Mai Hạnh gõ gần như không ngẩng đầu. ‘Ghi thời hạn phản hồi?’ ‘Ghi khẩn cấp, nhưng đừng viết như van xin. Viết như hồ sơ sẽ đọc lại câu này trước tòa.’

Kha khẽ cười một tiếng không vui. ‘Chúng ta đang ở nửa đêm. Bệnh viện sẽ để mai.’ ‘Bởi vậy mình gửi ngay bây giờ.’ Lê An kéo email gốc về phía mình, lưu riêng phần header, tạo mã hash cho file đính kèm rồi ghi vào sổ chứng cứ. Cô làm chậm đến mức người ngoài nhìn vào sẽ tưởng cô lạnh, nhưng thật ra đó là cách duy nhất để tay không run. Sáu năm trước, cô từng có một bản ghi âm không ai chịu nhận là thật vì không chứng minh được nó đi qua những bàn tay nào. Lần này, một tấm ảnh có lợi cũng phải được đối xử như một con dao: cầm sai là đứt chính mình.

Mười một giờ mười hai, bệnh viện Minh Đức trả lời trước. Không phải bằng văn bản chính thức, mà bằng một cuộc gọi của nhân viên hành chính trực đêm cho Mai Hạnh. Giọng nữ ở đầu dây mệt mỏi, lịch sự và sợ sai. Họ xác nhận khu hành chính có camera, nhưng dữ liệu đang do phòng pháp chế bệnh viện quản lý vì đã có bên liên quan yêu cầu trích xuất. Khi Mai Hạnh hỏi bên liên quan là ai, đầu dây im một nhịp rồi nói: ‘Em không được cung cấp qua điện thoại.’ Lê An ra hiệu cho Hạnh không ép. Cô viết vào sổ: Bệnh viện xác nhận có dữ liệu, đã có bên yêu cầu trước An Bình.

‘Trước mình?’ Kha hỏi. Lê An gật đầu. ‘Trước khi Minh Châu ký không rút. Có nghĩa là người gửi ảnh đã lấy được ít nhất một phần dữ liệu trước khi họ cảnh báo mình dẫn dắt nhân chứng.’ Kha nhìn ảnh trên màn hình, ánh mắt tối đi. ‘Họ đứng trong bệnh viện, rồi dùng ảnh bệnh viện để dọa mình không được nói họ đứng trong bệnh viện. Rất văn minh.’ ‘Rất đúng nghề,’ Lê An nói. Câu ấy không có mỉa mai lớn tiếng, nhưng đủ làm căn phòng lặng xuống.

Email thứ hai đến từ Trung tâm quản lý giao thông lúc mười một giờ hai mươi bảy, có lẽ vì hệ thống trả lời tự động theo mã yêu cầu mà Mai Hạnh từng gửi từ hai ngày trước. Tệp đính kèm không phải video, chỉ là bảng trạng thái thiết bị. Kha mở nó trước, đọc lướt, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện Lê An. ‘Camera hướng xuống cầu vượt Nam Phong báo mất tín hiệu.’ ‘Từ lúc nào?’ Kha xoay màn hình. Dòng chữ khô khốc nằm ở cột thứ tư: 22:41 – chuyển trạng thái bảo trì bổ sung. Ở cột ghi chú, chỉ có một câu: tắt nguồn cụm đèn hồng ngoại, kiểm tra nhiễu hình.

Lê An nhìn thời điểm ấy rất lâu. Theo lời khai của Minh Châu, tiếng va chạm xảy ra sau đó mười bảy phút. Theo biên bản hiện trường, thời điểm tiếp nhận tin báo cũng nằm sau mốc ấy. Một camera có thể hỏng. Một hệ thống có thể lỗi. Nhưng yêu cầu bảo trì bổ sung được tạo ra mười bảy phút trước khi tai nạn xảy ra thì không còn là bóng tối tự nhiên. Nó là bóng tối có lịch.

Mai Hạnh đặt tay lên miệng. Minh Châu ngẩng phắt đầu, mặt tái đi. ‘Nghĩa là lúc anh Hải Đăng bị ép xe thì camera đã tắt?’ Lê An không trả lời ngay. Cô biết một câu quá nhanh có thể trở thành lời hứa sai. ‘Nghĩa là camera chính thức trong khu vực đã được ghi nhận ở trạng thái không thu được hình trước thời điểm tai nạn. Mình chưa chứng minh ai yêu cầu, chưa chứng minh vì sao, cũng chưa chứng minh nó liên quan trực tiếp đến xe đen. Nhưng từ giờ, đây không còn là chuyện thiếu may mắn.’

Kha kéo bảng trạng thái xuống cuối. ‘Có mã người thao tác.’ Anh đọc chậm từng ký tự. ‘NVT-07. Tài khoản kỹ thuật ngoài hệ thống.’ Mai Hạnh lập tức tra trong danh bạ hồ sơ cũ của văn phòng. ‘N.V.T. có thể là nhân viên nhà thầu bảo trì. Trung tâm hay thuê ngoài cho cụm camera khu Nam Phong.’ Kha ngẩng lên. ‘Cho tôi tên nhà thầu, tôi đi ngay.’ ‘Không ai đi ngay cả,’ Lê An nói. Kha cau mày. Cô nhìn thẳng anh. ‘Một người kỹ thuật viên vừa đủ quan trọng để tạo khoảng trống mười bảy phút sẽ không còn ngồi yên chờ anh gõ cửa lúc nửa đêm. Và nếu anh xuất hiện trước khi mình có văn bản yêu cầu bảo toàn, họ sẽ nói anh gây áp lực nhân chứng phụ.’

‘Vậy cô muốn làm gì? Ngồi nhìn camera tắt đèn?’ Giọng Kha thấp xuống. Câu đó có gai, nhưng không nhằm vào cô hoàn toàn. Nó nhằm vào cả những năm anh từng chạy sau một nguồn tin rồi chỉ kịp nghe tiếng máy bận. Lê An không đáp trả gai bằng gai. Cô đẩy bản trạng thái sang phía anh. ‘Anh giúp tôi tìm nguồn camera tư nhân quanh cầu vượt. Tiệm sửa xe, nhà thuốc, bãi giữ xe, xe buýt có camera hành trình. Nhưng không hỏi bằng tên Hưng Thịnh, không hứa đăng bài, không nói An Bình có chứng cứ. Chỉ hỏi họ có dữ liệu đêm đó không, có bị ai đến xin trước không.’

Kha nhìn cô vài giây. Trong mắt anh vẫn còn sự sốt ruột, nhưng lần này nó không bốc thành lửa. ‘Cô đang sợ tôi làm hỏng hồ sơ.’ ‘Tôi đang sợ chúng ta làm hỏng Minh Châu.’ Câu trả lời khiến Châu cúi đầu. Không khí trong phòng mềm xuống nửa nhịp, rồi căng trở lại khi máy in bắt đầu chạy. Mai Hạnh in văn bản yêu cầu bảo toàn chứng cứ, từng trang giấy trắng trượt ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Lê An ký từng bản, nét bút gọn và sâu, như đóng một chiếc đinh nhỏ vào đêm dài.

Mười một giờ bốn mươi, email của bệnh viện Minh Đức gửi đến địa chỉ chung của An Bình. Lần này là văn bản xác nhận đã tiếp nhận yêu cầu, kèm một dòng giải thích rất khéo: dữ liệu camera khu hành chính trong khung giờ liên quan đã được trích xuất một bản để phục vụ yêu cầu pháp lý trước đó; bệnh viện sẽ rà soát khả năng cung cấp sau khi kiểm tra quyền tiếp cận của các bên. Kha đọc xong, bật ra một tiếng chửi rất nhỏ rồi nuốt lại khi thấy Minh Châu còn trong phòng.

Lê An không chớp mắt. Cụm từ ‘một bản’ nằm đó, nhỏ hơn cả một dấu mộc nhưng nặng hơn mọi lời dọa kiện. Nếu có một bản trích xuất trước đó, câu hỏi không chỉ là ai lấy ảnh. Câu hỏi là bản trích xuất đầu tiên đang ở đâu, ai ký nhận, và vì sao Đại Tín có thể gửi ảnh cho An Bình trước khi bệnh viện trả lời chính thức cho thân chủ. Cô kéo văn bản bệnh viện xuống cuối. Ở dòng mã lưu nội bộ, một chuỗi ký tự hiện ra: MD-HC-CAM-BS01.

Mai Hạnh nhìn theo mắt cô. ‘BS01 là gì?’ Lê An đặt bút xuống. ‘Bản sao thứ nhất.’ Ngoài hành lang, đèn cảm ứng vụt tắt vì quá lâu không có người đi qua, để lại văn phòng An Bình sáng cô độc giữa tầng nhà cũ. Trên màn hình, hai chữ BS01 lặng im như một cánh cửa vừa hé. Và sau cánh cửa ấy, có thể là người đầu tiên đã tắt camera trước khi tai nạn xảy ra mười bảy phút.