Bỏ qua nội dung

Lan Nay Me Chon Con

Chương 9: Chiếc Ví Trong Ngăn Tủ

Chương 9: Chiếc Ví Trong Ngăn Tủ

Hạnh kéo ngăn tủ ra rất chậm. Tiếng gỗ cũ cọ vào nhau nghe khô khốc, nhỏ thôi mà làm cả căn phòng như bị giữ cổ. Góc vải hồng nhạt lộ rõ hơn dưới ánh sáng mỏng từ cửa sổ sau phòng. Nó không phải chiếc ví hồng bóng của Vy đang nằm trên khăn, cũng không phải khăn tay hay túi kim chỉ. Đó là một chiếc ví vải cũ, loại có dây kéo nhỏ, mép đã sờn và được khâu lại bằng chỉ trắng. Hạnh nhận ra nó. Năm ngoái, trước khi Vy được Cẩm Tú cho chiếc ví mới, con bé từng dùng chiếc ví vải này để cất tiền ăn sáng. Sau đó nó biến mất, Vy nói chắc rơi đâu đó, Hạnh khi ấy còn mắng con một trận vì không biết giữ đồ.

Bây giờ chiếc ví ấy nằm trong ngăn kéo thứ hai của tủ thấp, dưới hai cái áo gấp và một quyển sổ bài tập của Thanh Trúc. Không phải ở góc dùng chung, không phải trên mặt tủ, càng không phải nơi một đứa con trai như Minh Quân có lý do động vào. Hạnh đặt chiếc ví lên khăn sạch, cạnh chiếc ví hồng bóng. Hai màu hồng khác nhau nằm sát nhau, một cái rực rỡ, một cái cũ đến bạc màu, khiến tiếng khóc vừa rồi của Vy bỗng trở nên lạc lõng.

“Cái này của ai?” Hạnh hỏi. Vy nhìn chằm chằm vào chiếc ví vải, môi hé ra rồi khép lại. Thanh Trúc đứng bên cạnh, mặt trắng đi rõ rệt. Cẩm Tú lúc này mới thấy vật trên khăn, lập tức cau mày: “Ví cũ của Vy chứ gì. Trẻ con có hai cái ví thì lạ lắm sao?” Bà ta nói nhanh, nhưng giọng đã không còn chắc như trước. Hạnh không nhìn Cẩm Tú. Bà nhìn Vy. “Con trả lời mẹ.” Vy nuốt nước bọt. Nước mắt còn đọng trên mi, nhưng tiếng nấc biến mất sạch. “Là… ví cũ của con.”

“Sao nó ở trong ngăn kéo của chị Trúc?” Hạnh hỏi tiếp. Vy cúi đầu. “Con không biết.” Thanh Trúc lập tức bước lên: “Mẹ, ngăn này tụi con để chung. Đồ của Vy lẫn vào cũng bình thường mà.” Hạnh kéo quyển sổ bài tập ra, đặt lên mặt tủ. Trên bìa sổ viết rõ tên Trần Thanh Trúc, bên dưới kẹp một tờ giấy ghi công thức may cổ áo. Hai cái áo trong ngăn cũng là áo của Trúc, một cái còn dính mùi dầu máy may. Bà không cần nói nhiều. Sự im lặng tự đặt mọi thứ lên bàn.

Ông Bình đứng ở cửa, lưng hơi còng, tay bấu vào khung gỗ. Minh Quân vẫn đứng phía sau Hạnh, nhưng lần này cậu không lùi thêm. Ánh mắt cậu đặt lên chiếc ví vải, bình tĩnh đến mức làm Hạnh đau. Kiếp trước, khi cả nhà tìm thấy chiếc ví hồng rỗng, không ai mở ngăn kéo này. Hoặc đã mở, nhưng mở sau khi mọi lời buộc tội đã đủ làm Quân cúi đầu. Hạnh không nhớ nữa. Ký ức cũ có những đoạn bị nước mắt của người khác che kín, còn sự im lặng của Quân thì bị bà coi như mặc nhận.

Bà kéo dây kéo chiếc ví vải. Bên trong có một xấp tiền được gấp đôi, kẹp bằng sợi dây thun nhỏ. Hạnh không đếm ngay. Bà nhìn sợi dây thun trước. Đó là loại dây thun màu vàng nhạt bà vẫn dùng để buộc tiền trong hộp gỗ. Mép tờ ngoài cùng có vết gấp chéo rất rõ, chính tay bà gấp khi đưa tiền cho Vy tuần trước vì hôm đó tờ tiền bị ướt một góc. Hạnh đặt xấp tiền xuống khăn. “Vy, con nói tiền con để trong ví hồng. Vậy số tiền này là gì?”

Vy bật khóc lại, nhưng tiếng khóc lần này không còn trôi tuột thành lý lẽ được nữa. “Con không biết… con tưởng con để trong ví hồng thật mà.” Thanh Trúc vội nói: “Có khi em nó đổi ví rồi quên. Mẹ cũng biết Vy hay quên đồ. Tìm thấy tiền là tốt rồi, mẹ còn hỏi làm gì nữa?” Hạnh ngước lên. “Tìm thấy tiền là tốt. Nhưng từ lúc mất tiền đến giờ, Quân đã bị gọi tên bao nhiêu lần, con đếm giúp mẹ được không?”

Thanh Trúc cứng họng. Cẩm Tú chen vào: “Ôi trời, trẻ con quên đồ thì thôi. Tiền không mất là mừng. Chị cứ làm căng lên, lát nữa hàng xóm nghe được lại nói nhà chị tự vạch áo.” Hạnh quay sang bà ta, giọng không lớn nhưng đủ khiến Cẩm Tú im. “Lúc nãy cô nhắc tên Quân trước mặt cả nhà thì không sợ hàng xóm nghe. Bây giờ tìm ra tiền trong ngăn tủ của hai chị em, cô lại sợ nhà tôi mất mặt?” Cẩm Tú đỏ bừng, môi mấp máy vài lần nhưng không tìm được câu nào sạch sẽ để nói.

Hạnh đếm tiền trước mặt mọi người. Một trăm tám mươi nghìn, đúng bằng khoản học kỳ của Vy bà đã ghi trong sổ, không thiếu một đồng. Ngoài xấp tiền còn có một mảnh giấy nhỏ nhét sâu dưới đáy ví. Hạnh dùng hai ngón tay lấy ra. Trên đó là nét chữ của Vy, nguệch ngoạc: “Sáng thứ hai nộp tiền, không được quên.” Dòng chữ ấy khiến Vy càng khóc to hơn. Không phải kiểu khóc bị oan, mà là kiểu khóc của một đứa bé vừa hiểu ra nước mắt của mình đã kéo người khác đến sát mép vực.

Hạnh đặt mảnh giấy xuống cạnh tiền. “Con có thể quên mình đổi ví. Con có thể sợ vì tưởng mất thật. Nhưng khi con chưa chắc, con không được để người khác gọi tên anh con như thể anh con đã lấy.” Vy run rẩy đáp: “Con… con không bảo anh Quân lấy.” “Con không nói,” Hạnh nói, “nhưng con để mọi người nói thay, rồi con khóc để chuyện đi theo hướng đó. Mẹ từng làm giống con. Mẹ từng để người khác nói thay điều mẹ muốn tin. Vì vậy hôm nay mẹ không để nó xảy ra nữa.”

Căn phòng lặng đi. Câu tự nhận ấy làm Thanh Trúc ngẩng lên nhìn bà, còn ông Bình cúi đầu thấp hơn. Hạnh không nhân lúc này mắng thêm. Bà biết ranh giới giữa dạy con chịu trách nhiệm và trút giận rất mỏng. Bà từng bước qua ranh giới ấy quá nhiều lần. Bà gom tiền lại, đặt vào chiếc rổ tre. “Vy, lát nữa mẹ đưa con đến trường nộp tiền. Nhưng trước đó, con phải nói rõ trước mặt anh Quân: tiền tìm thấy ở đâu, và con chưa có bằng chứng gì để nghi anh.”

Vy khóc đến đỏ cả mũi. Cô bé nhìn Minh Quân, rồi lại nhìn Hạnh như cầu cứu. Lần này Hạnh không cứu con út khỏi sự xấu hổ. Có những cái đau nếu tránh mãi sẽ lớn thành thói quen. Vy nắm vạt áo, lí nhí: “Tiền… tiền ở trong ví cũ của em, trong ngăn tủ. Em không có bằng chứng anh Quân lấy.” Minh Quân không đáp. Cậu chỉ nhìn xấp tiền, rồi nhìn chiếc khăn sạch dưới tay mẹ. Một lát sau, cậu nói rất khẽ: “Biết rồi.” Hai chữ ấy không có trách móc, nhưng cũng không có nhẹ nhõm. Nó giống cánh cửa đóng lại rất êm.

Thanh Trúc cắn môi. “Mẹ bắt Vy nói vậy khác gì làm em mất mặt?” Hạnh nhìn con gái thứ. “Mất mặt vì nói lại sự thật còn hơn để người khác mất cả danh dự vì một câu không rõ ràng.” Bà đưa mắt xuống đôi dép dính bùn của Trúc. “Còn chuyện vì sao ví cũ nằm dưới áo của con, mẹ sẽ hỏi sau. Không phải bây giờ, trước mặt cô Tú, không phải bằng cách để con và Vy khóc lẫn vào nhau. Nhưng mẹ hỏi thì con phải trả lời.” Thanh Trúc siết tay. Lớp khéo léo trên mặt cô nứt ra một đường rất nhỏ. “Con không biết.”

“Vậy con có thời gian nhớ lại,” Hạnh nói. Bà quay sang ông Bình. “Ông đưa Quân đi nộp hồ sơ trước. Tôi đưa Vy đi nộp tiền học sau. Từ giờ, tiền học nghề của Quân không ai được nhắc tới nữa.” Ông Bình vội gật, như sợ gật chậm thì sự can đảm mới mọc trong ông sẽ rụng mất. “Ừ, tôi đưa nó đi ngay.” Ông nhìn Minh Quân, lúng túng thêm một câu: “Con lấy giấy tờ đi, kẻo muộn.”

Minh Quân đứng yên. Cậu không nhìn cha, cũng không nhìn Vy. Cậu nhìn Hạnh. Ánh mắt ấy làm bà bất giác nín thở. Trong đó không còn sự co rúm lúc bị buộc tội, nhưng cũng chưa có niềm tin. Nó bình thản, xa cách, và sắc hơn mọi lời mắng. “Mẹ tin con vì mẹ tìm được ví,” cậu nói. “Nếu không tìm được thì sao?”

Câu hỏi rơi xuống, nặng hơn cả xấp tiền trên khăn. Cẩm Tú im bặt. Vy ngừng khóc. Thanh Trúc cúi đầu. Ông Bình đứng ở cửa như bị ai giữ lại bằng một sợi dây vô hình. Hạnh nhìn con trai, cổ họng nghẹn đến đau. Bà có thể nói không phải, có thể nói lần này mẹ sẽ tin con, có thể dùng rất nhiều lời đẹp để phủ lên quá khứ. Nhưng Minh Quân không hỏi về lời hứa. Nó hỏi về những năm tháng bà đã từng không tìm ví, không tìm chứng cứ, không tìm sự thật.

Hạnh chậm rãi đặt tay lên cuốn sổ ghi tiền. “Vậy mẹ phải tiếp tục tìm,” bà nói. “Cho đến khi tìm ra. Không phải bắt con tự chứng minh mình trong sạch.” Minh Quân nhìn bà thêm một lúc. Rồi cậu cúi xuống nhặt tờ giấy báo học nghề đã bị mình siết nhăn từ trước, vuốt phẳng bằng lòng bàn tay. “Con đi lấy giấy tờ.” Cậu quay người ra khỏi phòng. Hạnh nhìn theo bóng lưng gầy của con, bỗng hiểu rằng chiếc ví trong ngăn tủ chỉ trả lại được một khoản tiền. Còn khoản nợ lớn nhất của bà, hôm nay mới vừa được đặt tên.