Bỏ qua nội dung

Lan Nay Me Chon Con

Chương 58 - Chương 58: Cuộc Họp Gia Đình

Chương 58: Cuộc Họp Gia Đình

“Họp đủ mặt mà thiếu Quân thì còn gọi gì là họp gia đình?”

Tiếng Đức bật ra ngay khi Hạnh vừa bước qua bậc cửa. Bộ bàn ghế giữa nhà đã bị kéo lệch khỏi chỗ cũ, bày thành một vòng nửa kín như thể mọi người đã ngồi vào vị trí từ lâu. Đức chiếm chiếc ghế đầu bàn, Cẩm Tú ngồi sát bên với chiếc túi vải nâu đặt trên đùi, còn ông Hải kê ghế gần cửa, dưới chân là chiếc cặp da từng đựng giấy cọc. Vy nép ở mép giường, hai bàn tay ôm lấy quyển vở nhưng không đọc. Chỉ có Trúc đứng, mặt còn nhợt, mắt lập tức nhìn vào chiếc điện thoại Hạnh đang cầm.

Hạnh không trả lời Đức ngay. Bà đi tới chỗ Trúc, đặt điện thoại vào lòng bàn tay con gái. “Máy của con. Tin nhắn vẫn nguyên, mẹ không mở thêm cuộc gọi nào.”

Trúc khép các ngón tay quanh máy. Cô nhìn mẹ một thoáng rồi cúi xuống, như muốn kiểm tra nhưng lại sợ màn hình sáng lên. Hạnh không giục. Bà tháo túi khỏi vai, đặt lên ghế trống cạnh Bình. Tờ tường trình của Khoa nằm trong ngăn trong, ép sát cuốn sổ chi tiêu.

Đức gõ hai ngón tay lên mặt bàn. “Mẹ đi gặp Khoa thật. Con nói có sai đâu. Việc nhà chưa hỏi con một câu, mẹ đã chạy đi dựng lời với người ngoài.”

“Mẹ hỏi người đã nhận tiền của con.” Hạnh kéo ghế ngồi xuống. “Còn Quân không có mặt vì nó không đưa giấy tờ cho Nam, không làm giấy cọc, không mang tiền tới xưởng và không gọi ai về đây.”

“Nó là lý do mẹ làm tất cả chuyện này.”

“Không.” Giọng Hạnh không cao. “Nó là người bị kéo vào để mọi người khỏi phải trả lời phần mình đã làm.”

Bình khép cánh cửa ngoài lại nhưng không cài then. Ông đứng cạnh Hạnh thay vì tìm chỗ sát tường như những lần họp trước. “Ai làm gì thì người đó nói. Quân đang làm việc. Không ai gọi nó về.”

Cẩm Tú bật cười khô. “Anh chị nói nghe công bằng quá. Cả nhà xáo tung từ ngày chị đổi tính, mà đứa được lợi nhất lại khỏi cần ló mặt. Người ngoài nghe còn tưởng nó vô can thật.”

Hạnh nhìn chiếc túi vải trên đùi Tú. Một góc bìa sổ màu nâu lộ ra dưới khóa kéo. “Dì mang sổ nợ tới thì đặt lên bàn. Bản gốc, đủ các trang. Ta nói chuyện nợ trước mặt nhau.”

Tay Tú lập tức đè lên miệng túi. “Sổ nhà tôi, sao phải giao cho chị?”

“Không ai bắt dì giao. Nhưng nếu dì không cho đối chiếu thì đừng dùng một con số trong đó để ép nhà tôi bán đất.”

Ông Hải nhích chiếc cặp da bằng mũi giày. “Tôi tới đây không phải nghe chuyện chị em. Tôi đại diện người mua. Bên tôi đã chuẩn bị tiền, giấy cũng đã sửa theo ý nhà bà. Cứ kéo thế này, giá không giữ mãi được.”

Hạnh quay sang ông ta. “Ông đã gặp người đứng tên đất chưa?”

Ông Hải liếc Bình rồi đáp: “Hôm nay gặp.”

“Trước hôm nay?”

Ông ta im.

Bình nói rõ từng tiếng: “Tôi chưa đồng ý bán, chưa nhận cọc, chưa ký và cũng chưa ủy quyền cho Đức, Trúc, Nam hay cô Tú. Tiền ông mang tới vẫn là tiền của ông.”

Không khí trong nhà chùng xuống một nhịp. Ông Hải kéo cặp da sát chân, vẻ sốt ruột chuyển thành dè chừng. Đức lập tức chen vào: “Cha không ký vì mẹ giữ chìa khóa, giữ giấy, giữ cả lời cha. Mấy tuần nay nhà này có ai nói được câu nào trái ý mẹ?”

Bình nhìn con trai cả. “Cha đã im quá lâu, không có nghĩa lần đầu cha nói là lời của mẹ.”

Câu ấy khiến Đức sững rất nhẹ. Hạnh cũng nghe một vết cũ động trong lòng, nhưng bà không quay sang chồng. Cuộc họp này không thể biến thành dịp hai vợ chồng đứng cùng nhau rồi mặc nhiên thành phía đúng. Bà mở cuốn sổ, ghi ngày, giờ và tên những người có mặt. Nét bút đầu tiên hơi run, bà dừng lại, siết ngón tay rồi viết tiếp.

Đức cười nhạt. “Lại ghi. Mẹ ghi sao thì mai nó thành sự thật sao?”

“Không. Ghi để ngày mai không ai đổi câu hôm nay mà không biết mình đã đổi.” Hạnh ngẩng lên. “Từng người nói rõ mình đến đây đòi điều gì. Đức trước.”

“Con muốn bán nhà để dập nợ, giữ mặt mũi cho cả nhà và chia phần cho công bằng. Nhưng mẹ giữ lại vì Quân. Mẹ còn đưa tiền cho Khoa để nó giữ Quân ở xưởng, rồi ép Khoa quay sang đổ cho con.”

Hạnh chép nguyên câu cuối. “Một triệu đó là tiền của mẹ?”

“Đúng.”

“Mẹ đưa ngày nào, ở đâu, ai nhìn thấy?”

Đức dựa lưng vào ghế. “Khoa biết.”

“Khoa ký rằng tiền do con đưa. Con có chứng cứ khác với chữ ký của người nhận tiền không?”

“Chữ ký lấy được khi bị ép thì có nghĩa gì?” Đức nghiêng người về phía trước. “Mẹ gọi người ta ra chỗ vắng, mang cha theo làm sức ép. Khoa đang muốn giữ Quân vì nó làm được việc, tất nhiên hắn sẽ nói theo mẹ.”

Hạnh mở ngăn túi, lấy tờ giấy gấp tư nhưng không đưa khỏi tay. Bà đọc đúng phần ghi ngày Đức tới xưởng, số tiền một triệu, yêu cầu chuyển Quân khỏi bàn máy, giao việc dọn kho và rửa phụ tùng để cậu tự bỏ. Bà đọc cả dòng Khoa thừa nhận đã làm theo ba ngày rồi dừng. Không có lời nào gọi Khoa tốt, cũng không có câu nào kết luận Đức phạm tội.

Đức bật dậy, đưa tay về phía tờ giấy. Bình đặt bàn tay lên mép bàn trước khi con chạm tới. “Ngồi xuống. Muốn xem thì xem tại đây.”

“Cha cũng tin một thằng nhận tiền hơn con?”

“Cha tin việc nào có ngày, có số, có người nhận trách nhiệm hơn một câu bắt cả nhà phải tin.”

Đức không ngồi ngay. Quai hàm anh giật nhẹ, mắt chuyển từ Bình sang Hạnh rồi sang Trúc. “Cái tin nhắn kia cũng do mẹ con giữ. Ai biết mẹ đã nói gì với Trúc để nó đưa máy?”

Trúc bỗng siết điện thoại đến trắng đầu ngón tay. Khi mọi ánh mắt dồn sang, cô lùi nửa bước, nhưng không né vào phòng. “Mẹ không ép em.”

Đức cau mặt. “Em biết mình đang nói gì không?”

“Em biết.” Giọng Trúc khàn. “Tin nhắn là anh Nam gửi. Em tự đưa máy cho mẹ. Em chưa nói mọi lời anh Nam đều giả, cũng chưa nói mẹ đúng hết. Nhưng câu đó có trong máy em.”

Cẩm Tú chậc lưỡi. “Con gái đang giận người yêu thì nói gì chẳng được. Vài hôm làm lành lại, cả nhà mang tiếng vì một tin nhắn.”

Trúc quay sang dì, môi mím lại. “Con giận hay không thì giờ gửi vẫn còn. Nội dung cũng còn.”

Hạnh không nhìn Trúc lâu. Một câu xác nhận như thế đã đủ nặng với đứa con vừa bị người mình tin làm nhục. Bà hỏi Đức: “Nam biết con đã nói với Khoa. Trước khi cô chú gặp Khoa, con gọi Khoa lúc mười hai giờ mười bảy. Con gọi để nói gì?”

“Chuyện làm ăn.”

“Làm ăn nào?”

“Mẹ có quyền kiểm từng cuộc gọi của con à?”

“Không. Nhưng con đang dùng cuộc gọi đó để đổi nguồn gốc một triệu đồng. Con không nói được thì mẹ ghi là con từ chối giải thích.”

Đức giật chiếc điện thoại trong túi quần ra. “Được. Gọi thẳng Khoa. Gọi luôn Quân về. Nó đứng đây, để xem ai là người được mẹ lo đường lui, ai là đứa bị mẹ đem ra bán.”

Bình giữ cổ tay con trai trước khi Đức bấm số. Ông không siết mạnh, chỉ giữ đủ để chiếc máy dừng giữa không trung. “Gọi Khoa thì cha không cản. Không gọi Quân.”

“Cha sợ nó nghe à?”

“Cha sợ nhà này lại bắt nó chứng minh nó không có tội trong một việc nó không làm.” Bình buông tay. “Muốn tố mẹ con đưa tiền, con tìm tiền từ tay mẹ con. Đừng tìm em con.”

Vy ngồi ở mép giường khẽ hỏi: “Vậy nhà mình có bán nữa không?” Câu hỏi nhỏ nhưng làm mọi người cùng quay lại. Cô cúi mặt, nói nhanh hơn: “Con chỉ muốn biết để còn chuyện học. Mấy hôm nay ai cũng bảo nhà sắp mất.”

“Chưa ai có quyền nói nhà đã bán,” Hạnh đáp. “Việc học của con sẽ ghi riêng, không được dùng để ép ký một tờ giấy không hợp lệ.”

“Chị lúc nào cũng nói ghi riêng.” Tú vỗ nhẹ lên chiếc túi. “Nhưng từ ngày chị giữ phần cho Quân, Đức nợ cũng mặc, Trúc cưới cũng mặc, Vy học cũng phải chờ. Chị bảo không thiên vị, ai tin?”

Lần này Hạnh không phản bác ngay. Lời Tú lẫn lộn giữa sự thật và cách bẻ cong sự thật, nhưng trong đó có một mũi nhọn bà không thể dùng giấy của Khoa để che đi. Bà đã từng mặc nhiên cho Đức nhiều hơn vì nó là con cả, cho Trúc nhiều hơn vì sợ con gái về nhà chồng thiệt, cho Vy nhiều hơn vì nó biết khóc. Còn Quân, bà từng gọi phần bị cắt khỏi đời nó là sự hy sinh cần thiết. Nếu tối nay bà chỉ bày chứng cứ người khác sai, cuộc họp này vẫn giữ nguyên một thói quen cũ: người mẹ đứng ở đầu bàn và tự nhận mình có quyền phán xét tất cả.

Đức thấy bà im, lập tức ép tới. “Mẹ không trả lời được chứ gì? Mẹ bảo con ích kỷ, nhưng mẹ đang gom cả nhà lại để cắt từng đứa ra, rồi chừa đường cho Quân. Nó không cần về vì mẹ đã nói thay hết.”

Hạnh khép tờ tường trình, đặt dưới tay mình. “Con nói đúng một phần.”

Căn nhà bỗng yên hẳn. Cả Đức cũng không kịp cười.

Hạnh kéo cuốn sổ chi tiêu ra giữa bàn, rồi lấy từ túi thêm bản sao giấy đất, giấy xác nhận khoản tiền cũ và tờ giấy cọc chưa có chữ ký. Bà không mở ngay tài liệu nào. Bà chỉ xếp chúng theo thứ tự, chừa một khoảng trống trước mặt mỗi người.

“Tối nay không bắt đầu bằng chuyện Quân sẽ được bao nhiêu,” bà nói. “Cũng không bắt đầu bằng chuyện Đức, Trúc hay dì Tú đã lấy gì. Trước khi hỏi tội bất kỳ ai, tôi sẽ đọc phần của tôi.”

Đức nhìn chồng giấy, giọng thấp xuống. “Mẹ định kể công nuôi con?”

Hạnh đặt ngón tay lên trang đầu tiên của cuốn sổ. Trong những dòng mực cũ có tiền vốn của Đức, dây chuyền của Trúc, học phí của Vy và những khoản của Quân bị gạch đi bằng lý do nhà đang khó. Bà nghe rõ nhịp quạt cũ trên đầu, nghe cả hơi thở ngắn của Trúc bên cạnh.

“Không,” Hạnh đáp. “Tôi định nói tôi đã lấy của đứa nào những gì. Người đầu tiên phải trả lời trong cuộc họp này là tôi.”