Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 77 - Chương 77: Dấu Vết Dưới Tro - Huyền Thạch Ẩn Cư

Giọng nói ấy không lớn, nhưng vừa chạm vào tai Mộc Tịch Nhan đã khiến luồng sáng đục sau cửa Huyền Thạch co lại như gặp gió lạnh. Nàng lập tức dừng chân, một tay che bụng, tay kia khép túi thuốc bên hông, không để viên linh thạch đã nứt rơi xuống nền. Tạ Huyền ở trong bóng tối ấm nóng của thân mẹ cảm thấy Hàn Hà Ấn vừa bị thứ gì đó nhìn thẳng. Không phải ánh mắt người, cũng không phải pháp khí. Cảm giác ấy giống như cả một mạch núi ngủ dưới đất bỗng mở mắt, nhận ra trong bụng Mộc Tịch Nhan có một vật không thuộc về nó, nhưng lại có thể khiến nó run lên.

Trước mặt họ là một đường hầm thấp, vách đá màu xám đen, từng lớp quặng thô lộ ra như xương sống của đất. Dưới chân phủ tro mỏng, không biết là tro bếp hay tro lò luyện, chỉ cần Mộc Tịch Nhan hơi động, lớp tro ấy đã nổi lên thành những vòng bụi nhỏ rồi lắng xuống rất nhanh. Cuối đường hầm có một người đứng nghiêng bên ngọn đèn mỏ. Người đó mặc áo vải xám, lưng hơi còng, tóc bạc bị bụi đá nhuộm thành màu chì. Ông ta không cầm kiếm, cũng không phóng uy áp, nhưng bàn tay đặt trên cán cuốc ngắn lại khiến Tạ Huyền hiểu ngay một điều: ở Huyền Thạch Ẩn Cư, vũ khí chưa chắc là thứ giết người nhanh nhất. Đá mỏ mới phải.

Mộc Tịch Nhan không đáp ngay. Nàng nhìn từ bàn tay ông lão, đến lớp tro dưới đất, rồi đến những đường vân xanh lạnh đang bò trong viên linh thạch hạ phẩm. Sắc mặt nàng vốn đã trắng vì mất máu, lúc này càng lạnh đi. ‘Ngươi là ai?’ Ông lão không bước tới, chỉ nâng đèn mỏ lên nửa tấc. Ánh đèn vàng đục quét qua người nàng, dừng rất lâu ở bụng, sau đó rơi xuống lớp tro dưới chân. ‘Người giữ cửa mỏ. Ở đây gọi ta là Phó lão. Nếu ngươi còn muốn sống qua một canh giờ nữa, đừng để đứa trẻ chạm vào huyền thạch sống, cũng đừng để máu của ngươi nhỏ lên tro đen.’

Tro đen. Tạ Huyền lập tức ép ý thức nhìn xuống. Quan Linh Tâm Nhãn của hắn chỉ còn lại một tia rất mỏng, dùng thêm một chút cũng đau như có cát lạnh xát qua Mệnh Đài, nhưng hắn vẫn cần phân biệt thứ dưới chân mẹ. Lớp tro trong đường hầm không đều. Tro xám phủ hai bên, khí tức tán loạn, giống vật dùng để che dấu mùi người. Nhưng ở giữa lối đi có những vệt đen mảnh như sợi tóc, xếp thành hình bàn chân cũ. Mỗi vệt đều giữ một điểm linh quang chìm, không sáng, không nóng, chỉ âm thầm chờ thứ gì đó đặt lên. Nếu Mộc Tịch Nhan vì mệt mà đi thẳng theo lối giữa, máu nàng hoặc khí tức Hàn Hà Ấn sẽ bị đóng dấu vào tro ngay.

‘Nương, đi sát mép trái.’ Ý niệm của Tạ Huyền rất nhẹ, nhưng lần này Mộc Tịch Nhan bắt được ngay. Nàng không nhìn xuống quá lâu để lộ khác thường, chỉ khẽ dịch mũi chân, tránh khỏi vệt tro đen đầu tiên. Phó lão thấy động tác ấy, mí mắt hơi nâng. ‘Ngươi biết nhìn đường?’ Mộc Tịch Nhan thở ra chậm, giọng khàn nhưng bình ổn: ‘Người vừa chạy khỏi Đăng Đạo mà còn tin đường ở trước mặt là đường sạch thì đã chết từ trong cửa rồi.’ Phó lão im lặng một thoáng, sau đó cười rất nhạt. ‘Còn tỉnh táo là tốt. Huyền Thạch không nhận người chỉ biết cầu cứu.’

Câu ấy không giống an ủi, càng không giống chào đón. Mộc Tịch Nhan hiểu nên không buông cảnh giác. Nàng hỏi: ‘Huyền Thạch khế đưa ta đến đây, nghĩa là nơi này từng nhận người giữ chứng cứ của Tạ gia. Trang sổ phụ ở đâu?’ Phó lão nhìn về cánh cửa đá sau lưng nàng. Ánh đen của khách lệnh bên kia đã bị ngăn lại, nhưng một sợi khói mảnh vẫn đang chui qua khe cửa, bám theo mùi nợ trên Hàn Hà Ấn. ‘Đừng hỏi sổ trước khi cắt đuôi. Khế chỉ che truy nguyên của Tạ gia, không che được người ngoài dùng khách lệnh bám nợ. Bạch Tĩnh Chu không vào được Ẩn Cư, nhưng hắn có thể khiến đá mỏ nhớ thay hắn.’

Như để chứng minh lời ông, sợi khói đen rơi xuống lớp tro giữa đường. Những vệt bàn chân cũ đồng loạt sáng lên, không phải sáng trắng mà là thứ đỏ sẫm như than ngậm máu. Tạ Huyền cảm thấy Hàn Hà Ấn bị kéo nhẹ. Không mạnh, nhưng dai dẳng, giống một cái móc nhỏ cắm vào lớp băng trong Mệnh Đài. Hắn không thể dùng lực giật ra. Nếu hắn phản ứng bằng Hàn Hà Ấn, đá mỏ sẽ càng nhận ra hắn rõ hơn. Đây không phải trận chiến của sức mạnh, mà là trận chiến của dấu vết.

Mộc Tịch Nhan cũng nhận ra điều ấy. Nàng rút ngân châm, không đâm vào khói, mà đâm vào miệng túi thuốc, khều viên linh thạch hạ phẩm đã nứt ra. Viên đá vừa lộ thêm một phần, các vân xanh bên trong lập tức run lên, kéo theo cả mạch quặng trên vách đáp lại bằng tiếng ù ù rất thấp. Phó lão quát khẽ: ‘Thu lại!’ Mộc Tịch Nhan lập tức khép tay, nhưng chỉ trong nửa nhịp ấy, Tạ Huyền đã thấy điều cần thấy. Linh thạch hạ phẩm không tự sinh vân xanh. Nó bị Hàn Hà Ấn làm nứt, rồi mượn khí quặng chung quanh phóng đại dấu ấn. Nếu để viên đá rơi xuống tro đen, cái tên chưa sinh của hắn sẽ bị mỏ ghi thành một vệt sống.

‘Không được dùng đá chặn khói.’ Tạ Huyền truyền ý niệm, từng chữ đều kéo theo đau nhức. ‘Nó đang chờ chúng ta làm vậy. Tro đen là giấy. Linh thạch là mực. Hàn Hà Ấn là dấu.’ Mộc Tịch Nhan khựng lại rất khẽ, rồi đổi tay. Nàng lấy từ tay áo ra một gói bột thuốc màu nâu nhạt, thứ vốn dùng để cầm máu và áp mùi dược khí. Nàng rắc bột ấy xuống mép tro xám bên trái, không chạm vào vệt đen, sau đó hỏi Phó lão: ‘Tro bếp phàm có thể phủ mùi người bao lâu?’ Phó lão nhìn nàng thêm một lần, ánh mắt bớt lạnh hơn một chút. ‘Nếu không có người trong bụng ngươi, đủ nửa ngày. Có nó, nhiều nhất nửa khắc.’

‘Nửa khắc đủ để qua cửa thứ nhất.’ Mộc Tịch Nhan nói. Nàng cúi người rất chậm, dùng vỏ bao thuốc đẩy lớp bột cầm máu trộn vào tro xám, tạo thành một đường mỏng lệch khỏi lối giữa. Máu bên môi nàng lại rịn ra, nhưng nàng cắn chặt, không để giọt nào rơi xuống đất. Tạ Huyền cảm thấy nàng đang đau đến đầu ngón tay run, nhưng mỗi bước vẫn đặt đúng trên vệt xám vừa phủ. Phó lão không giúp nàng, chỉ đi lùi phía trước, đèn mỏ soi đủ sáng để nàng thấy đường. Sự lạnh lùng ấy khiến Tạ Huyền khó chịu, nhưng hắn cũng hiểu: nếu Phó lão thật sự là người giữ cửa, ông ta đang thử xem mẹ con hắn là người chạy nạn còn giữ đầu óc, hay là một mầm họa sẽ kéo cả Ẩn Cư chết chung.

Sợi khói đen bò theo sau, chậm hơn một chút vì lớp bột thuốc đã làm mùi máu loãng ra. Nhưng đến gần cuối đường hầm, nó bỗng tách thành ba nhánh. Một nhánh vẫn bám theo Mộc Tịch Nhan, hai nhánh còn lại lao về phía vách quặng hai bên. Vách đá lập tức nổi lên những đốm xanh lạnh, giống vô số mắt nhỏ mở trong bóng tối. Tạ Huyền lạnh người. Bạch Tĩnh Chu không cần biết chính xác họ đứng ở đâu. Chỉ cần kích cho cả mỏ nhận ra Hàn Hà Ấn, Huyền Thạch Ẩn Cư sẽ tự coi hắn là vật lạ, hoặc tệ hơn, là tài nguyên sống.

Mộc Tịch Nhan đứng khựng lại trước ngưỡng cửa thứ hai. Phó lão lần đầu tiên biến sắc. Ông xoay cán cuốc, đập mạnh vào một phiến đá cạnh chân. Tiếng đá rỗng vang lên, từ sâu trong đường hầm có tiếng dây xích chuyển động. Một tấm rèm tro từ trần rơi xuống, phủ kín hai vách quặng. Đốm xanh tắt đi hơn nửa, nhưng nhánh khói bám theo Mộc Tịch Nhan đã kịp chạm đến mép giày nàng. Tạ Huyền cảm thấy cái móc trong Mệnh Đài kéo mạnh. Hắn suýt theo bản năng dùng Hàn Hà Ấn đóng băng nó, nhưng ngay trước khi ý niệm bật ra, hắn nhớ đến bàn tính ngọc của Đăng Đạo: mọi phản ứng đều có thể thành mục ghi nợ.

‘Nương, tên.’ Hắn nói, gần như chỉ còn là hơi thở trong ý thức. Mộc Tịch Nhan hiểu một nửa, Phó lão hiểu nửa còn lại. Ông kéo từ sau cửa ra một thẻ gỗ cháy xém, ném tới trước mặt nàng. Trên thẻ không có chữ, chỉ có một lớp tro trắng mỏng. ‘Muốn vào Ẩn Cư phải có mỏ danh. Tên thật sẽ dẫn nợ vào. Tên giả sẽ bị đá ăn một phần khí tức để thay ngươi chịu dấu. Ngươi chọn nhanh.’ Mộc Tịch Nhan nhìn thẻ gỗ, ánh mắt chấn động. Thân phận giả không chỉ là vài chữ để qua mặt người ngoài. Ở Huyền Thạch Vực, một cái tên đặt xuống sẽ thành vỏ bọc có giá thật, lấy khí tức nuôi nó, dùng càng lâu càng khó thoát ra sạch sẽ.

Sợi khói đã leo lên mép váy nàng. Mộc Tịch Nhan đặt tay lên bụng, không hỏi Tạ Huyền có đồng ý hay không bằng lời, nhưng Tạ Huyền cảm thấy câu hỏi ấy ở trong nhịp tim của nàng. Hắn mệt đến muốn chìm xuống, nhưng vẫn đẩy một ý niệm cuối cùng lên. ‘Không lấy họ Tạ. Không lấy chữ Huyền. Để con là người còn chưa có tên.’ Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một hơi, rồi mở ra. Nàng dùng ngân châm rạch lên đầu ngón tay, không để máu nhỏ xuống đất, chỉ quệt một vệt cực mỏng lên thẻ gỗ và viết hai chữ bằng tro trắng: Mộc Tầm. Dưới đó, nàng không viết tên con, chỉ thêm bốn chữ nhỏ: thai nhi chưa danh.

Thẻ gỗ cháy lên không lửa. Sợi khói đen đang bám váy nàng lập tức bị kéo khỏi Hàn Hà Ấn, cuộn vào hai chữ Mộc Tầm rồi phát ra tiếng rít khô. Mộc Tịch Nhan lảo đảo, sắc mặt trắng đến gần trong suốt. Tạ Huyền cũng cảm thấy một lớp gì đó phủ lên cảm giác của mình, không nặng như phong ấn, mà giống một tấm áo tro ẩm khoác ngoài mệnh tức. Nó che được hắn, nhưng đồng thời khiến hắn khó thở hơn. Phó lão đỡ lấy thẻ gỗ, nhìn dòng chữ ‘thai nhi chưa danh’ rất lâu, cuối cùng mới thấp giọng nói: ‘Ngươi thông minh. Chưa đặt mỏ danh cho nó, đá mỏ không thể ăn tên nó. Nhưng từ giờ đến khi rời Ẩn Cư, ngươi phải giữ nó không bị ai gọi bằng tên thật.’

Cửa thứ hai mở ra. Sau cửa không phải động phủ yên tĩnh, mà là một lòng núi rộng với hàng chục căn nhà đá bám quanh vách, khói bếp lẫn bụi quặng treo lơ lửng dưới mái hang. Xa hơn có tiếng búa gõ, tiếng trẻ con ho khan, tiếng người kéo xe đá đi qua đường ray gỗ. Huyền Thạch Ẩn Cư không giống nơi lánh nạn của cao nhân. Nó giống một thị trấn mỏ bị giấu dưới tro, nghèo, mệt, sống nhờ im lặng và quy tắc. Khi Mộc Tịch Nhan bước vào, vài người ngẩng lên nhìn nàng, ánh mắt không có thương hại, chỉ có cân nhắc xem người mới này sẽ đem đến thức ăn, tai họa, hay cả hai.

Phó lão dẫn nàng vào một gian nhà đá sát vách, đặt thẻ gỗ Mộc Tầm lên bàn rồi dùng tro trắng phủ lại. ‘Ngươi có thể nghỉ một khắc. Sau đó phải gặp Thạch bà. Trang sổ phụ ngươi muốn tìm không nằm trong tay ta, mà nằm dưới lò tro cũ. Muốn lấy nó, phải có mỏ danh ổn định, một người bảo chứng và một vật đủ nặng để đặt lên cân đá.’ Mộc Tịch Nhan khàn giọng hỏi: ‘Vật gì đủ nặng?’ Phó lão nhìn bụng nàng, lần này ánh mắt không còn né tránh. ‘Đối với Thạch bà, bí mật nặng hơn linh thạch. Nhưng với cái thai của ngươi, một bí mật không đủ. Huyền Thạch đã nhận ra nó, nghĩa là dưới lò tro cũ có thứ cũng nhận ra nó.’

Tạ Huyền vốn đã gần tắt ý thức, nhưng câu cuối ấy kéo hắn tỉnh lại trong đau nhức. Dưới lò tro cũ. Thứ cũng nhận ra hắn. Không phải Bạch Tĩnh Chu, không phải Đăng Đạo, cũng không chỉ là mạch quặng. Trong tiếng búa xa xa, hắn nghe thấy một nhịp rất nhỏ, lạnh và đều, giống tiếng xương gõ vào đá từ dưới lòng núi. Rồi thẻ gỗ trên bàn bỗng tự nứt một đường. Bên dưới lớp tro trắng, ngoài hai chữ Mộc Tầm, chậm rãi hiện thêm một nét xanh không do Mộc Tịch Nhan viết: Cốt.