Chương 58 - Chương 58: Linh Quang Vỡ Nát Trong Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Chương 58: Linh Quang Vỡ Nát Trong Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Kim quang rơi xuống tổ đường không có tiếng sấm, nhưng mọi tiếng thở trong đó đều bị ép thấp đi. Huyết trận vừa được máu Tạ gia vá lại run lên như mặt nước bị một bàn tay vô hình ấn xuống, vòng ngoài lõm sâu một tấc, vòng trong nứt ra những đường nhỏ chạy về phía bụng Mộc Tịch Nhan. Tạ Huyền còn chưa kịp gom lại ý niệm sau cơn đau của vết nửa trăng, hàng chữ ‘tạm ghi danh: Tạ Huyền’ đã sáng đến mức hắn cảm thấy Mệnh Đài của mình bị soi xuyên. Đó không phải ánh sáng cứu người. Nó sạch sẽ, lạnh lẽo, giống một lưỡi dao được gọi là chính nghĩa.
Mộc Tịch Nhan lập tức đặt tay lên bụng. Đầu ngón tay nàng run, nhưng giọng truyền vào ý thức Tạ Huyền lại cực thấp và rõ: ‘Đừng đáp.’ Tạ Huyền hiểu ngay. Pháp chỉ không chỉ gọi tên. Nó đang chờ một phản ứng. Chỉ cần hắn giận, sợ, hoặc vô thức nhận mình là người bị gọi, cái tên Tạ Huyền sẽ bị nó đóng thẳng vào Mệnh Đài. Một thai nhi chưa sinh không thể đứng ra biện hộ, nhưng một khi danh đã bị pháp chỉ xác nhận, Thần Điện có thể dùng danh nghĩa tra xét để kéo cả mẹ con hắn ra khỏi huyết trận.
Tạ Trường Nghi cũng nhận ra điểm này chậm hơn nửa nhịp. Sắc mặt hắn trắng đến gần như không còn máu. Chủ lệnh trong tay vốn đã nứt sâu, giờ bị kim quang chiếu vào, năm vệt đen trên đó lập tức co rút, rồi lan thành những sợi nhỏ chui vào kẽ nứt. Người chủ mạch bị trói trên cột đá khàn giọng cười một tiếng. ‘Thần Điện đến nhanh thật. Ngươi chưa kịp giao mẹ con nàng, bọn họ đã ghi tên tế phẩm rồi.’
‘Câm miệng!’ Tạ Trường Nghi gầm lên, nhưng chính hắn cũng biết câu đó yếu ớt. Nếu pháp chỉ hạ xuống khi huyết trận chưa bị phá, Tạ gia còn có thể quỳ nhận lệnh rồi đẩy mọi tội lên Mộc Tịch Nhan. Nhưng hiện tại chủ lệnh bị Cấm Cốt Môn ăn mòn, gia phả lộ luật thai danh, người áo xám còn sống, và hơn nửa tộc nhân đã đổ máu vào trận. Pháp chỉ không chỉ tra mẹ con nàng. Nó đang tra toàn bộ Tạ gia.
Hàng chữ thứ ba trên pháp chỉ chậm rãi hiện ra. ‘Kẻ che giấu Thai Mệnh, đồng tội với dư nghiệt.’ Mỗi chữ rơi xuống, một điểm linh quang trên mái tổ đường lại vỡ nát. Những viên đá từng khảm dưới xà nhà bắn ra bụi sáng, rơi xuống như tuyết vàng. Tạ Huyền cảm thấy sợi chỉ đỏ của Mộc Tịch Nhan bị kéo căng. Nàng không kêu đau, nhưng trong bóng tối của bụng mẹ, hắn nghe được nhịp tim nàng hụt đi một nhịp. Tạ Huyền ép mình không chạm vào cái tên trên pháp chỉ. Không đáp. Không nhận. Không tranh cãi theo cách đối phương muốn.
Hắn chuyển ý niệm xuống nền gia phả. Dòng luật vừa hiện trước đó vẫn còn nằm dưới tên Vân Khuyết: Thai danh nhập phả. Sinh tử bất luận. Nếu Thần Điện dùng ‘tạm ghi danh’ để bắt hắn, vậy điểm yếu của nó cũng nằm ở chữ tạm. Một cái tên tạm thời không thể mạnh hơn gia pháp đã nhập phả bằng máu tổ tiên. Tạ Huyền không có miệng để phản bác pháp chỉ, nhưng Tạ gia có chủ lệnh. Tạ Trường Nghi có thể hận hắn, song hiện tại kẻ bị ép vào miệng cửa trước tiên lại chính là Tạ Trường Nghi.
‘Ép chủ lệnh xác nhận.’ Ý niệm của Tạ Huyền không vang thành tiếng, mà đâm thẳng vào vết nứt trên lệnh bài. Hắn không nói với tất cả mọi người, chỉ chém vào chỗ Tạ Trường Nghi sợ nhất. ‘Nếu ngươi để pháp chỉ ghi danh ta thay Tạ gia, chủ lệnh của ngươi sẽ thành vật chứng che giấu Thai Mệnh. Thần Điện không cần hỏi ngươi vô tội hay không. Nó chỉ cần ngươi từng giữ cửa.’
Tạ Trường Nghi nhìn hắn như muốn bóp nát cả cái thai trong bụng Mộc Tịch Nhan. Nhưng năm vệt đen trên chủ lệnh đã bò đến mu bàn tay hắn. Đau đớn khiến hắn tỉnh táo hơn thù hận. Hắn nghiến răng, đập chủ lệnh xuống nền đá, máu từ lòng bàn tay tràn vào khe nứt. ‘Tạ gia chưa từng nhập phả người tên Tạ Huyền!’
Câu này vừa ra, kim quang trên pháp chỉ bỗng khựng lại. Nó không tan, nhưng thế ép xuống huyết trận chậm đi nửa nhịp. Mộc Tịch Nhan lập tức bắt lấy nửa nhịp ấy. Nàng rút từ cổ áo ra một mảnh ngọc mỏng đã nứt, bên trong còn giữ một điểm linh quang màu xanh nhạt. Tạ Huyền nhận ra khí tức ấy. Đó là chút lực cuối cùng nàng dùng để che mệnh cách cho hắn suốt đêm tuyết này. Nếu đốt sạch, nàng sẽ không còn lớp chắn nào giữa mình và pháp chỉ.
‘Mẹ…’ Ý niệm của hắn vừa động đã bị nàng đè xuống.
‘Con không nhận tên của nó.’ Mộc Tịch Nhan nói rất khẽ. ‘Tên của con, sau này con tự giữ.’
Nàng bóp nát mảnh ngọc. Linh quang xanh vỡ ra trong lòng bàn tay, không bùng mạnh, chỉ tản thành một lớp sương mỏng phủ lên sợi chỉ đỏ. Pháp chỉ lập tức đổi hướng, kim quang từ hàng chữ ‘Tạ Huyền’ đâm xuống lớp sương ấy. Mộc Tịch Nhan khụy hẳn một gối, máu thấm đỏ vạt áo, nhưng nàng không lùi. Tạ Huyền thấy rõ cái giá. Tỏa Mệnh Hoa Ấn vốn đã cháy đen nay rụng thêm một cánh, cánh hoa biến thành tro ngay trên da nàng.
Người áo xám bỗng bò dậy. Hắn bị thương nặng, nhưng khi thấy linh quang của Mộc Tịch Nhan sắp bị ép nát hoàn toàn, hắn cắn rách đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên mảnh phù cháy dở. Phù văn đen lóe lên, soi vào mặt sau pháp chỉ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Tạ Huyền nhìn thấy sau lớp kim quang sạch sẽ kia không phải một đạo lệnh đơn thuần. Nó có móc. Từng sợi móc vàng cắm vào tên của tộc nhân Tạ gia trên gia phả, kéo mọi cái tên về cùng một hàng chữ: kẻ che giấu.
Tạ Huyền lạnh người. Thần Điện không đến để cứu trật tự cho Tạ gia, mà để gom chứng cứ. Giao mẹ con hắn thì bị giữ nhược điểm, chống lệnh thì thành đồng phạm. Dù chọn đường nào, pháp chỉ cũng để lại một sợi xích trên cổ người sống trong tổ đường. Đây mới là cách Thần Điện cai trị: khiến mọi kẻ còn sống đều có tội để bị sai khiến về sau.
‘Vòng ngoài!’ Tạ Huyền ép ý niệm qua máu trận. Lần này hắn không nhắm vào pháp chỉ, mà nhắm vào những cái tên trên gia phả. ‘Ai không muốn bị ghi đồng tội thì tự cắt tên mình khỏi móc vàng. Máu của các ngươi đã vào trận, đừng để nó chỉ dùng để quỳ.’
Không ai muốn nghe một thai nhi sai khiến. Nhưng pháp chỉ vừa cho họ lý do còn đáng sợ hơn nhục nhã. Người chủ mạch trên cột đá là kẻ đầu tiên phun máu lên xiềng khóa, làm một sợi móc vàng bật khỏi tên mình. Sau đó là người thứ hai, thứ ba. Tộc nhân Tạ gia run rẩy rạch lòng bàn tay, không vì chính nghĩa hay thương Mộc Tịch Nhan, mà vì hiểu nếu mẹ con nàng bị kéo đi lúc này, người bị cầm dây tiếp theo chính là mình.
Huyết trận vốn sắp bị kim quang đè nát bỗng dựng lên từng đường đỏ mỏng. Đỏ đối vàng, bẩn đối sạch, sợ chết đối uy nghiêm. Nó không đẹp, cũng không cao thượng, nhưng đủ thật. Tạ Huyền chịu phản phệ đầu tiên. Vết nửa vòng trăng trong Mệnh Đài lại sáng lên, như bị mùi máu Tạ gia kích thích. Hắn không cố xóa nó. Hắn chỉ dùng nó làm mắt nhìn, men theo những sợi móc vàng tìm điểm nối yếu nhất của pháp chỉ.
Điểm yếu không nằm ở hàng chữ buộc tội, cũng không nằm ở tên hắn. Nó nằm ở chữ ‘tạm’. Pháp chỉ biết Tạ Huyền, nhưng chưa có mệnh văn khai sinh của hắn. Nó dùng một cái tên chưa được sinh ra để thay cho một người chưa thể tự chứng. Vậy nó cũng phải chịu sự phản chứng của gia phả: Tạ gia chưa nhập tên này, chưa nhận người này, chưa có quyền để Thần Điện lấy danh Tạ gia mà bắt.
‘Tạ Trường Nghi.’ Mộc Tịch Nhan ngẩng đầu, môi trắng bệch. ‘Nếu ngươi còn muốn giữ chủ lệnh, đóng dấu phủ nhận.’
Tạ Trường Nghi nhìn pháp chỉ, rồi nhìn chủ lệnh đầy vết nứt. Hắn biết một khi đóng dấu, hắn chính thức đối nghịch với lệnh tra xét của Thần Điện. Nhưng nếu không đóng, chủ lệnh sẽ bị pháp chỉ biến thành chứng cứ che giấu Thai Mệnh. Hắn đã không còn đường sạch sẽ để đi. Hắn chỉ còn một đường ít chết hơn. Hắn gầm khẽ, ép chủ lệnh xuống hàng chữ ‘tạm ghi danh’. Máu trong khe lệnh bài phun ra như bị vắt kiệt, phủ lên nét chữ Tạ Huyền.
Một tiếng vỡ rất nhỏ vang lên. Không phải pháp chỉ vỡ. Là toàn bộ linh quang còn sót dưới mái tổ đường đồng loạt nứt ra. Ánh sáng vàng bị máu đỏ kéo lệch, hàng chữ trên pháp chỉ mờ đi một nửa, nhưng một mảnh kim quang sắc như gai vẫn xuyên qua lớp sương xanh, cắm thẳng vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn của Mộc Tịch Nhan. Nàng run lên, suýt ngã xuống, Tạ Huyền dốc toàn bộ ý niệm giữ lấy nhịp tim nàng. Họ đã chặn được cái tên bị đóng vào Mệnh Đài hắn, nhưng không chặn được dấu truy tung cắm vào mẹ hắn.
Pháp chỉ bị ép lùi khỏi bậc đá nửa thước. Tạ gia không thắng Thần Điện, Mộc Tịch Nhan cũng chưa thoát nguy hiểm. Nhưng trong một hơi thở ngắn ngủi, cái tên Tạ Huyền không bị kim quang khắc chết trên Mệnh Đài. Trong đêm này, mọi khoảng sống đều phải đổi bằng máu.
Tạ Trường Nghi quỳ bên chủ lệnh, thở dốc như vừa già đi mười tuổi. Hắn nhìn mặt sau pháp chỉ đang cháy xém, ánh mắt đột nhiên co lại. Người áo xám cũng thấy, thân thể vốn đã kiệt sức lại run lên dữ dội. Trên lớp vàng bị huyết trận kéo rách, một dòng chữ ẩn hiện ra, không giống lệnh văn của Thần Điện, càng giống nét ghi chú được ai đó thêm vào từ trước.
‘Dẫn đường bằng thai danh Vân Khuyết.’
Tạ Huyền còn chưa kịp phân tích hết ý nghĩa câu đó, bên ngoài tổ đường lại vang lên tiếng chuông thứ hai. Lần này, tiếng chuông gần hơn rất nhiều. Tuyết ngoài cửa tách ra thành một lối dài, và ở cuối lối ấy, có bóng người mặc áo tế trắng đang chậm rãi bước lên bậc đá. Pháp chỉ trên nền như cảm ứng được chủ nhân, phần kim quang đã rạn nứt bỗng cháy lại. Một giọng nói bình tĩnh, trẻ tuổi, sạch sẽ đến đáng sợ truyền qua màn tuyết.
‘Tạ gia đã phủ nhận tên Tạ Huyền. Vậy xin hỏi, đứa trẻ trong bụng Mộc Tịch Nhan, rốt cuộc là ai?’
